Chương 8
Tôi bị ai đó bóp cổ đến tỉnh dậy.
Trước mắt là một mảng mờ trắng chói lòa, đầu óc ong ong, hơi thở dồn dập.
Bạc Yến Thần nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt đỏ ngầu như một con dã thú đã bị dồn đến đường cùng.
“Được lắm, em dám cắm sừng tôi?”
“Tên đàn ông kia là ai? Bây giờ tôi sẽ đi giết hắn!”
Chuyện gì thế này?
Chẳng lẽ Bạc Ngự Khanh chỉ ở trong cơ thể Bạc Yến Thần một lúc rồi rời đi?
Tôi sợ đến mức toàn thân mềm nhũn, run rẩy nắm lấy vạt áo anh, dè dặt cầu xin:
“Là Bạc Ngự Khanh... Anh ta biến thành dáng vẻ của anh. Em... em... em bị ép buộc...”
Bạc Yến Thần thô bạo bóp lấy cằm tôi, siết mạnh đến mức gương mặt tôi đỏ bừng, sưng tấy.
“Bị ép buộc? Em nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?”
Tôi cuống quýt hôn anh, cố ý dựa sát lấy anh, không ngừng bày tỏ lòng mình.
“Là thật, em không có chút tình cảm nào với ông ta.”
“Người em thích là anh. Ngay từ lần đầu gặp mặt, em đã thích anh rồi.”
“Làm sao em có thể thích một người đàn ông trung niên vừa già vừa xấu chứ?”
Tôi vốn nghĩ những lời này sẽ khiến Bạc Yến Thần nguôi giận.
Không ngờ, sau khi nghe xong, anh lại im lặng.
Dưới ánh đèn mờ tối, đường nét gương mặt anh trở nên dữ tợn. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm như vực đen, lóe lên ánh nhìn đầy nguy hiểm.
Khóe môi anh khẽ cong lên, nụ cười lạnh lẽo và méo mó như ma quỷ.
“Nhãn Vãn, hóa ra đây mới là lời thật lòng của em.”
Đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve môi tôi.
Hai tay tôi đã bị trói chặt, hoàn toàn không thể cử động.
“Xem ra thằng nghiệt chủng Bạc Yến Thần nói không sai. Ta già rồi, không thể khiến Nhãn Vãn thỏa mãn nữa.”
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi.
“May mà ta đã cướp lấy thân xác của thằng nghiệt chủng đó.”
“Cuối cùng, ta cũng có thể khiến vợ mình được thỏa mãn.”
Đây là cố tình gài bẫy tôi sao?
Làm gì có kiểu chơi như vậy chứ!
Tôi kinh hãi mở to mắt, nước mắt không khống chế được mà lăn dài trên má như chuỗi ngọc bị đứt.
Tôi điên cuồng lắc đầu, giọng nói nghẹn ngào:
“Không... không... anh hiểu lầm rồi, không phải như vậy...”
Nhưng còn chưa kịp nói hết, trước mắt tôi đã hoàn toàn trắng xóa.
Trong thế giới ấy chỉ còn lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đang không ngừng run rẩy.