Chương 4
Canh ba, Thu Nhạn lặng lẽ bước vào từ đường.
Trong tay nàng ta xách một chiếc đèn nhỏ, ôm trước ngực khăn lau bài vị, từng bước chân nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.
Khi Chu ma ma dẫn người chặn nàng ta lại ở cửa hông, chiếc khăn trong tay rơi xuống nền đất, để lộ bên trong một thanh đoản đao lưỡi mỏng.
Ta đứng dưới hành lang, lặng lẽ nhìn nàng ta quỳ run rẩy trên nền đá xanh.
“Là Đại thiếu phu nhân sai ngươi đến?”
Thu Nhạn lập tức lắc đầu.
“Nô tỳ chỉ muốn lau sạch bài vị của Đại gia.”
Ánh mắt ta lướt qua hai bàn tay trống không của nàng ta.
“Bài vị đâu?”
Sắc mặt Thu Nhạn lập tức trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Chu ma ma tiến lên lục soát, rất nhanh đã tìm được trong tay áo nàng ta một chiếc túi thơm.
Bên trong không hề có hương liệu, chỉ có một ít tro giấy đã cháy.
Ta sai Xuân Đào thu số tro ấy vào một chiếc đĩa sứ trắng, rồi lệnh cho người canh giữ Thu Nhạn, không tiếp tục tra hỏi nữa.
Xuân Đào hạ giọng hỏi:
“Tiểu thư, không hỏi nữa sao?”
“Ả sẽ không nói.”
Loại nha hoàn thân cận như Thu Nhạn, kiếp trước theo Tần Sơ Nguyệt hưởng vinh hoa phú quý suốt nửa đời người. Muốn nàng ta lập tức phản chủ, nào có dễ dàng như vậy.
Ta mang số tro giấy ấy trở về viện chính.
Nhà họ Cố có một vị lão quản lý sổ sách. Thuở trẻ ông từng làm việc tại hiệu sách, rất giỏi khôi phục giấy tàn. Sau khi mẫu thân qua đời, ông theo của hồi môn của ta đến nhà họ Ôn. Kiếp trước, vì tuổi già sức yếu nên bị người nhà họ Ôn đuổi đi, cuối cùng bệnh chết ở phía nam thành.
Lần này, ta sai Chu ma ma đích thân mời ông tới.
Đến khi trời gần sáng, lão quản lý nâng một mảnh giấy vụn đã ghép lại được, chậm rãi mang đến trước mặt ta.
Trên giấy chỉ còn sót lại nửa câu.
“Đêm qua nến hỷ chưa tàn, tẩu tẩu chớ khóc.”
Ta nhìn chằm chằm mấy chữ ấy, đầu ngón tay lạnh buốt.
Nét bút của Ôn Hoài Cẩn...
Ta nhận ra.
Kiếp trước, ta từng thay hắn chép không biết bao nhiêu tấu chương, cũng từng giúp hắn chỉnh lý vô số thư quyển cũ trong thư phòng. Khi ấy, ta còn ngây thơ cho rằng phu thê vốn nên như thế.
Còn giờ phút này, nhìn nửa câu chữ kia...
Điều duy nhất ta muốn làm, chính là chặt phăng bàn tay đã viết ra nó.
Xuân Đào tức đến mức nước mắt rơi lã chã.
“Nhị gia... sao có thể viết ra loại lời lẽ vô sỉ như vậy?”
Ta kẹp mảnh giấy vào giữa một quyển sách.
“Vẫn chưa đủ.”
Nửa câu này đủ khiến người ta ghê tởm, nhưng vẫn chưa đủ để khiến nhà họ Ôn tổn thương gân cốt.
Chỉ cần Tần Sơ Nguyệt vừa khóc vừa nói rằng Ôn Hoài Cẩn thương xót nàng ta góa bụa, còn bản thân nàng ta hoàn toàn không hay biết gì, thì Ôn lão phu nhân vẫn sẽ ra sức che chở.
Điều ta muốn...
Là khiến bọn họ vĩnh viễn không còn cơ hội ngóc đầu dậy.
Ba ngày sau, lễ An Linh được cử hành.
Người nhà họ Ôn gần như đều có mặt đông đủ.
Các vị tộc lão ngồi ngay trước từ đường.
Tiếng tụng kinh của các tăng nhân trầm thấp vang vọng. Trên bàn thờ bày đầy hương nến cùng hoa quả cúng tế.
Tần Sơ Nguyệt mặc tang phục trắng, quỳ trên bồ đoàn, khóc đến mức gần như không thở nổi.
Ôn Hoài Cẩn đứng phía sau nàng ta. Cánh tay hắn mấy lần khẽ động, tựa như muốn đưa tay đỡ lấy.
Ta quỳ ở phía bên kia, cúi đầu lần từng hạt Phật châu trên cổ tay.
Đúng lúc ấy...
Tạ Lâm Xuyên bước vào.
“Đại Lý Tự phụng mệnh điều tra lại vụ án cũ của Ôn Thừa Nghiễn. Hôm nay đến phủ họ Ôn lấy vài phần hồ sơ lưu.”
Tiếng tụng kinh ngoài từ đường bỗng khựng lại trong thoáng chốc.
Ta ngẩng đầu nhìn sang.
Người vừa đến mặc quan phục màu thạch thanh, bên hông đeo trường đao. Dung mạo lạnh lùng như băng tuyết. Những hạt mưa rơi trên vai áo đều bị hắn tiện tay phủi đi.
Sắc mặt Ôn lão phu nhân lập tức trở nên khó coi.
“Tạ Thiếu khanh, hôm nay phủ họ Ôn đang cử hành lễ An Linh. Chuyện hồ sơ cũ... có thể để sang ngày khác được chăng?”
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên chậm rãi quét khắp từ đường, rồi dừng trên người ta trong khoảnh khắc.
“Không làm lỡ việc.”
Nói xong, hắn nhìn về bài vị trên bàn thờ.
“Hôm nay vừa đúng lúc.”
Ôn Hoài Cẩn tiến lên một bước.
“Tạ Thiếu khanh nói vậy là có ý gì?”
Tạ Lâm Xuyên thản nhiên đáp:
“Lúc sinh thời, Ôn Thừa Nghiễn có giao tình với ta. Trước khi qua đời, huynh ấy từng gửi cho ta một phong thư trống. Mặt trong phong thư dính mạt gỗ và tro hương. Ta điều tra suốt ba năm, hôm nay muốn tận mắt xem những bài vị trong từ đường nhà họ Ôn.”
Bàn tay đang lần Phật châu của ta chợt khựng lại.
Trước khi chết...
Ôn Thừa Nghiễn từng gửi thư cho Tạ Lâm Xuyên sao?
Kiếp trước, chưa từng có ai nói với ta điều đó.
Tạ Lâm Xuyên nhìn về phía ta, giọng nói hạ thấp hơn vài phần.
“Nhị phu nhân, trong lễ An Linh, đừng rời bài vị quá xa.”
Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Vì sao Tạ Thiếu khanh lại nhắc nhở ta?”
Hắn lặng lẽ nhìn ta, đôi mắt bình tĩnh như mặt nước.
“Bởi vì... có kẻ còn sợ nó bị phơi bày ra ánh sáng hơn cả ngươi.”
Câu nói ấy rất khẽ.
Khẽ đến mức...
Chỉ một mình ta nghe rõ.
Ta không lập tức tin hắn.
Nhưng chỉ cần hắn đứng ngoài cửa từ đường...
Sắc mặt Ôn Hoài Cẩn đã trở nên vô cùng khó coi.
Tiếng khóc của Tần Sơ Nguyệt cũng nhỏ đi không ít.
Ta chậm rãi cúi đầu.
Ván cờ này...
Đã xuất hiện thêm một người.
Mà cũng nhiều thêm một con đường để đi.