Chương 1
Tôi sinh ra đã mang mệnh Thần Tài, đi đến đâu cũng mang tài lộc đến đó.
Sau khi liên hôn với người thừa kế nhà họ Bùi, tập đoàn Bùi thị từ một doanh nghiệp hạng ba đã lột xác thành tập đoàn đứng đầu giới thượng lưu ở kinh thành.
Người nhà họ Bùi nâng niu tôi như tổ tông, chỉ sợ một ngày nào đó tôi nổi giận bỏ đi.
Thế nhưng hôm nay, thanh mai trúc mã của Bùi Diệu lại xông thẳng vào biệt thự, cầm thùng rác ném mạnh về phía tôi.
“Đồ hồ ly mặt dày! Thừa lúc tôi ra nước ngoài mà quyến rũ anh Diệu, đúng là thứ đê tiện không biết xấu hổ!”
“Tôi cho cô ba ngày. Lập tức ly hôn với anh Diệu, nếu không tôi đảm bảo cô sẽ không thể tiếp tục sống ở Bắc Kinh!”
Tôi nhìn cô ta đầy kinh ngạc, chỉ cảm thấy chuyện này thật khó hiểu.
Nếu năm đó không phải người nhà họ Bùi hết lời cầu xin, tôi cũng sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân liên hôn với Bùi Diệu.
Nhờ mệnh cách của tôi, việc kinh doanh của Bùi thị phát triển như mặt trời ban trưa.
Còn Bùi Diệu cũng được giới thương trường ca tụng là thiên tài kinh doanh.
Mới qua bao lâu?
Chẳng lẽ bọn họ đã không còn muốn hưởng phú quý ngút trời này nữa?
Đúng lúc tôi định đứng dậy phản kích, dì Trương ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng nói:
“Thiếu phu nhân, tổng giám đốc Bùi trước nay vẫn luôn cưng chiều cô Kiều. Cô tuyệt đối đừng đối đầu với cô ấy, nếu không người chịu thiệt chỉ có cô thôi.”
Ra là vậy.
Thế thì đơn giản.
Dù sao người muốn liên hôn với tôi đâu chỉ có mỗi nhà họ Bùi.
Đổi sang người khác là được.
…
Tôi cúi đầu mở điện thoại.
Tin nhắn cầu hôn mới nhất lập tức hiện lên.
Là của Cố Thần An, người đang nắm quyền tập đoàn Cố thị.
Chỉ cần đăng ký kết hôn, anh sẽ đưa sính lễ tám trăm triệu tệ, cộng thêm mười lăm phần trăm cổ phần của Cố thị.
Quả thật rất có thành ý.
Suy nghĩ một lát, tôi đồng ý lời đề nghị của anh.
Vì mang mệnh Thần Tài, số gia tộc danh giá muốn liên hôn với tôi nhiều không đếm xuể.
Nếu không phải nể tình hai nhà họ Thời và họ Bùi giao hảo nhiều năm, tôi cũng chẳng ưu tiên lựa chọn nhà họ Bùi.
Bây giờ nếu Bùi Diệu không còn muốn thờ phụng vị Thần Tài là tôi nữa...
Vậy thì tôi đành rời đi trước.
Thấy tôi im lặng, Kiều Thư Ninh tưởng rằng tôi đã sợ hãi, khóe môi lập tức cong lên đầy đắc ý.
“Con tiện nhân! Tôi mới là mối tình đầu của anh Diệu. Nếu không phải vì bọn tôi giận dỗi rồi chiến tranh lạnh, cô nghĩ loại rẻ tiền như cô có thể lọt vào mắt anh ấy sao?”
“Tôi khuyên cô nên biết điều mà nhường chỗ. Đừng để đến lúc bị đá rồi còn mất hết mặt mũi.”
Tôi nhìn cô ta với vẻ khó diễn tả thành lời, bất lực đáp:
“Cuộc hôn nhân liên hôn giữa hai nhà họ Bùi và họ Thời là quyết định của các bậc trưởng bối. Nếu cô có ý kiến thì cứ đi tìm bác Bùi.”
Gương mặt Kiều Thư Ninh lập tức méo mó vì tức giận. Ngón tay cô ta gần như chọc thẳng vào mắt tôi.
“Con khốn, cô còn giả vờ cái gì? Cô tưởng được người lớn nhà họ Bùi yêu quý thì có thể ngồi vững vị trí thiếu phu nhân sao? Người anh Diệu yêu là tôi! Anh ấy liều mạng làm việc, từng bước gây dựng sự nghiệp đến ngày hôm nay cũng chỉ để đường đường chính chính cưới tôi về làm vợ. Giờ tôi đã trở về rồi, anh ấy sẽ lập tức ly hôn với cô!”
Tôi mặt không đổi sắc, chỉ thản nhiên đáp:
“Ừ.”
Sau đó quay sang quản gia.
“Gọi điện cho Bùi Diệu, hỏi anh ta bao giờ làm thủ tục ly hôn.”
Điện thoại của Bùi Diệu không gọi được.
Ngược lại còn khiến ba mẹ Bùi kinh động.
Hai người vội vã chạy đến biệt thự. Vừa nhìn thấy Kiều Thư Ninh, sắc mặt cả hai lập tức trầm xuống.
Mẹ Bùi cau mày, nghiêm giọng trách mắng:
“Thư Ninh, năm đó chính cháu chê A Diệu không có chí tiến thủ, không có bản lĩnh nên mới chia tay rồi ra nước ngoài. Bây giờ nó đã kết hôn, sao cháu còn quay về quấy rầy nó?”
Gương mặt Kiều Thư Ninh thoáng hiện vẻ hoảng hốt. Cô ta cắn môi, cố tỏ ra tủi thân đến đáng thương.
“Bác gái, cháu và anh Diệu thật lòng yêu nhau. Khi đó là vì ba mẹ cháu phản đối, nhưng bây giờ cháu đã thuyết phục được họ rồi. Cháu xin bác, hãy để bọn cháu quay lại với nhau.”