Liên Hôn Nghịch Tập Nhờ Mệnh Thần Tài

Chương 2

Chương 2
Lời vừa dứt, sắc mặt cha của nhà họ Bùi lập tức tối sầm vì tức giận. Ông lạnh lùng nói:
“Cháu đừng hòng!
Nhà họ Bùi chúng ta khó khăn lắm mới cưới được Tiểu Niệm làm con dâu. Chúng ta tuyệt đối không bao giờ chấp nhận cháu bước chân vào nhà này.”
Nghe vậy, đáy mắt Kiều Thư Ninh lóe lên sự căm hận. Ánh mắt cô ta nhìn tôi như tẩm đầy nọc độc.
Nghiến răng nghiến lợi, cô ta hỏi:
“Thời Niệm rốt cuộc có gì tốt? Tại sao mọi người thà chọn cô ấy chứ không chọn cháu?”
Mẹ Bùi khẽ tặc lưỡi đầy mất kiên nhẫn. Bà quay sang nắm lấy tay tôi, mỉm cười khen ngợi:
“Tiểu Niệm xuất thân danh giá, xinh đẹp, nhưng điều quan trọng nhất là con bé mang số mệnh Tài Thần bẩm sinh, có thể đem lại may mắn cho nhà họ Bùi. Nếu không có con bé, tập đoàn Bùi cũng chẳng thể phát triển hưng thịnh như hôm nay.”
Kiều Thư Ninh nghe xong thì tức đến run người. Cô ta trừng trừng nhìn tôi, hận không thể khoét thủng một lỗ trên người tôi.
Đúng lúc ấy, bên ngoài biệt thự vang lên tiếng xe vừa tắt máy.
Ánh mắt cô ta lập tức lóe lên vẻ nham hiểm. Cô ta nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào nói:
“Cô Thời, em biết chị không muốn nhường anh Diệu cho em. Nhưng em đã mang thai rồi, đứa bé là vô tội. Em không thể trơ mắt nhìn con mình vừa chào đời đã trở thành con ngoài giá thú. Xin chị thương mẹ con em.”
Đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Tôi nhíu mày, đang định hất tay cô ta ra thì cô ta bỗng hét lên một tiếng, tự ngã phịch xuống đất.
Nghe thấy động tĩnh, Bùi Diệu nổi giận đùng đùng, đá văng cửa rồi xông vào.
Anh ta đau lòng ôm Kiều Thư Ninh vào lòng, quát tôi:
“Đồ đàn bà độc ác! A Ninh đã hạ mình cầu xin cô như vậy mà cô vẫn nỡ làm hại cô ấy sao?”
Tôi sững người, theo phản xạ liền phản bác:
“Cô ta tự ngã thì liên quan gì đến tôi? Với lại, đó là nhân tình của anh, tại sao tôi phải mềm lòng?”
Ba năm rồi, con người này vẫn vô lý như thế.
Ngày đầu tiên tôi gả vào nhà họ Bùi, Bùi Diệu cũng từng phát điên một lần.
Anh ta nói cuộc hôn nhân này là do cha mẹ ép buộc, người anh ta yêu không phải tôi, bảo tôi đừng có si tâm vọng tưởng.
Kết quả là bị cha mẹ đánh cho một trận nhừ tử, còn bị phạt quỳ từ đường suốt một tháng.
Sau đó, anh ta dựa vào vận may của tôi để đầu tư, một bước lên mây, trở thành ngôi sao mới của giới kinh doanh.
Thế nhưng anh ta lại cho rằng tất cả đều là nhờ năng lực của bản thân. Suốt ngày khoe khoang khắp nơi, còn thỉnh thoảng hạ thấp tôi.
Kết quả lại bị đánh thêm một trận, bị nhốt trong nhà suốt hai tháng.
Sau lần đó, Bùi Diệu ngoan ngoãn hơn hẳn.
Không ngờ hôm nay bệnh cũ lại tái phát.
Nghe tôi nói, mặt Bùi Diệu đen sì vì tức giận. Còn Kiều Thư Ninh thì ôm mặt bật khóc.
“Cô Thời, làm gì có người mẹ nào không quan tâm đến sự an nguy của con mình? Sao chị có thể đổi trắng thay đen như vậy?”
Đúng là biết tiến biết lùi, lại còn rất biết diễn.
Chẳng trách Bùi Diệu bị cô ta lừa xoay như chong chóng.
Tôi khẽ bật cười, nhướng mày:
“Cô nói cũng có lý. Hay là chúng ta xem camera giám sát đi?”
Tiếng khóc của Kiều Thư Ninh lập tức im bặt.
Cô ta chột dạ đảo mắt nhìn quanh.
Nụ cười nơi khóe môi tôi càng đậm hơn. Tôi chỉ vào bốn góc tường theo bốn hướng đông, tây, nam, bắc rồi nói:
“Tôi vốn là người cẩn thận, nên đã lắp camera ở mọi góc trong phòng. Chuyện vừa rồi chắc chắn đã được ghi lại đầy đủ.”
Tôi còn chưa dứt lời thì Bùi Diệu đã ngắt ngang:
“Có gì mà phải xem? A Ninh vốn lương thiện, sao có thể lấy đứa con trong bụng ra vu oan cho cô được? Rõ ràng là cô ghen tỵ vì cô ấy mang thai, nên cố ý đẩy cô ấy, muốn một xác hai mạng!”
Lời còn chưa dứt, cha của Bùi Diệu đã giáng thẳng một cái tát lên mặt hắn.
“Thằng nghịch tử! Ai cho phép con nói chuyện với Tiểu Niệm như vậy? Lập tức xin lỗi con bé ngay!”
Bùi Diệu bị đánh đến choáng váng, ngay sau đó cơn giận ngút trời bùng lên trên gương mặt.
“Ba! Ba già đến hồ đồ rồi sao? Con mới là con ruột của ba, tại sao lúc nào ba cũng đứng về phía con đàn bà đê tiện đó?”
Mẹ Bùi sốt ruột đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
“A Diệu, con quên nhà họ Bùi đã gây dựng cơ nghiệp như thế nào rồi sao? Nếu không có Tiểu Niệm thì Bùi thị...”
Điều Bùi Diệu ghét nghe nhất chính là chuyện này.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, cắt ngang lời mẹ:
“Con có được ngày hôm nay là nhờ năng lực của chính mình! Dù không có Thời Niệm, con vẫn có thể trở thành người giàu nhất Bắc Kinh!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất