Liên Hôn Nghịch Tập Nhờ Mệnh Thần Tài

Chương 3

Chương 3
Nghe vậy, tôi không nhịn được mà bật cười.
Dựa vào hắn?
Một tên công tử nhà giàu ngoài ăn chơi hưởng lạc thì chẳng biết làm gì?
Bùi Diệu đúng là ngây thơ đến mức đáng thương.
Tiếng cười của tôi càng khiến hắn nổi điên. Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng nghiến lợi mắng:
“Đúng là nhà cô giỏi thật, bịa ra cái vận mệnh Thần Tài chết tiệt gì đó để lừa ba mẹ tôi xoay như chong chóng. Tôi nói cho cô biết, từ trước đến nay tôi chưa từng tin mấy thứ mê tín này!”
“Nếu cô biết điều, chấp nhận Thư Ninh và đứa bé của cô ấy, nhà họ Bùi vẫn sẽ chừa cho cô một chỗ. Còn nếu không thì đừng trách tôi không nể tình!”
Vừa dứt lời, sắc mặt cha mẹ Bùi lập tức thay đổi.
Hai người đang định lên tiếng quát mắng Bùi Diệu thì tôi đã bình thản nói trước:
“Nếu Bùi tổng và cô Kiều đã tình sâu nghĩa nặng như vậy, thì tôi cũng không cần ở giữa làm chướng mắt nữa. Ly hôn đi.”
Nghe tôi nói, mẹ Bùi lộ vẻ như sắp khóc.
“Tiểu Niệm, con đừng nói những lời nóng giận như vậy. Hai đứa đã ở bên nhau ba năm rồi, có chuyện gì cũng có thể từ từ giải quyết. Nhà họ Bùi thật sự không thể thiếu con.”
Nói thật,
Cha mẹ Bùi đều là người tốt.
Đáng tiếc lại sinh ra một đứa con trai vô dụng, đỡ thế nào cũng không đứng dậy nổi.
Trước đây, vì nể mặt hai người nên tôi lười so đo với hắn.
Nhưng bây giờ đến cả con riêng cũng đã có rồi, nếu tôi còn tiếp tục nhẫn nhịn thì chẳng khác nào tự biến mình thành kẻ hèn nhát.
Tôi không nói thêm lời nào, trực tiếp sai người hầu thu dọn hành lý, rồi không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi nhà họ Bùi.
Cha mẹ Bùi vội vàng đuổi theo, nhưng lại bị Bùi Diệu cưỡng ép ngăn cản.
Hắn nhìn tôi với vẻ khinh thường, cao ngạo nói:
“Hạng người chân lấm tay bùn như cô, dựa vào mấy thủ đoạn thấp hèn mới chui được vào giới hào môn, ngoài tôi ra còn ai chịu cưới cô nữa? Bây giờ muốn đi thì cứ đi. Nhưng đến lúc đó đừng có quỳ xuống cầu xin tôi quay lại.”
Tôi liếc hắn một cái, giọng điềm tĩnh:
“Giữa ban ngày ban mặt mà đã bắt đầu nằm mơ rồi à? Chất lượng giấc ngủ của anh đúng là tốt thật.”
Nói xong, tôi lên xe, nghênh ngang rời đi.
Thời gian hòa giải trước khi ly hôn kéo dài một tháng.
Trước khi quan hệ giữa chúng tôi hoàn toàn chấm dứt, Bùi Diệu vẫn còn được hưởng ké vận may tài lộc của tôi.
Trong khoảng thời gian ấy, hắn đúng là xuân phong đắc ý.
Các khoản đầu tư liên tiếp thành công, thậm chí còn giành được cả dự án cấp quốc gia.
Kiều Thư Ninh cũng được thơm lây.
Cô ta tự nhận mình là bà Bùi, thường xuyên khoác tay Bùi Diệu tham dự đủ loại dạ tiệc, nhận về vô số ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị.
Cùng lúc đó, dư luận bên ngoài cũng bắt đầu thay đổi.
Mọi người dần nghi ngờ cái gọi là vận mệnh Thần Tài của tôi chỉ là câu chuyện do nhà họ Thời bịa ra, còn việc Bùi thị phất lên như diều gặp gió hoàn toàn là nhờ năng lực của Bùi Diệu.
Ba mẹ tôi vốn định đứng ra làm sáng tỏ mọi chuyện, nhưng tôi đã ngăn họ lại.
Lúc này, dù có nói gì đi nữa cũng chẳng ai tin.
Chờ đến khi giấy chứng nhận ly hôn được cấp, sự thật tự nhiên sẽ phơi bày. Không cần phải nóng vội.
Hôm ấy, tôi nhận lời mời tham dự buổi đấu giá từ thiện.
Vừa bước vào hội trường, tôi đã nhìn thấy Bùi Diệu và Kiều Thư Ninh đang được mọi người vây quanh như trăng sáng giữa muôn sao.
Hắn cầm ly rượu đứng ở vị trí trung tâm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
“Người ta cứ bảo con đàn bà đó có số mệnh Thần Tài. Theo tôi thấy, chẳng qua là nhà họ Thời bịa chuyện để gả con gái mà thôi. Giờ tôi ly hôn với cô ta rồi, chẳng phải vẫn sống cực kỳ sung túc đó sao?”
Những người xung quanh lập tức hùa theo.
“Bùi tổng nói đúng quá! Thần với chả Tài, toàn là chuyện lừa bịp.”
“Thành công của ngài là nhờ thực lực của chính mình. Còn Thời Niệm ấy à, ngoài cướp công thì chẳng làm nên trò trống gì.”
Nghe những lời tâng bốc đó, Bùi Diệu càng đắc ý ra mặt.
Kiều Thư Ninh cũng ngẩng cao đầu với vẻ vô cùng tự hào.
“Anh Diệu từ nhỏ đã là rồng giữa loài người. Con tiện nhân Thời Niệm kia đã sớm để mắt đến anh ấy, nên mới bịa ra cái gọi là số mệnh Thần Tài để cố ý tiếp cận.
Đáng tiếc là cô ta tính sai rồi. Anh Diệu đâu dễ bị cô ta lừa.”
Bùi Diệu mỉm cười ôm cô ta vào lòng, ánh mắt đầy cưng chiều.
“A Ninh nói đúng. Chờ anh làm xong thủ tục ly hôn với cô ấy, anh sẽ lập tức cưới em về. Em mới là người phụ nữ anh yêu nhất.”
Hai người ngang nhiên ôm ấp tình tứ trước mặt mọi người. Tôi chẳng buồn nhìn thêm, xoay người tìm một chỗ ngồi xuống.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất