Liên Hôn Nghịch Tập Nhờ Mệnh Thần Tài

Chương 4

Chương 4
Đúng lúc ấy, Kiều Thư Ninh vừa hay nhìn thấy tôi.
Trong mắt cô ta lóe lên tia ác ý, chỉ thẳng về phía tôi rồi lớn tiếng:
“Anh Diệu, kia chẳng phải Thời Niệm sao? Cô ta đúng là trơ trẽn quá đi, còn theo dõi anh nữa!”
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Diệu lập tức tối sầm. Hắn sải bước đến trước mặt tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Thời Niệm, cô có thể biết xấu hổ một chút được không? Chúng ta đã ly hôn rồi, sao cô vẫn còn bám lấy tôi?”
Tôi ngạc nhiên mở to mắt, khó hiểu hỏi lại:
“Tôi bám lấy anh?”
Bùi Diệu hừ lạnh, vẻ mặt đầy khinh miệt.
“Đừng giả vờ nữa. Trước đây cô chưa từng tham gia kiểu tiệc thế này. Hôm nay xuất hiện ở đây, ngoài vì muốn gặp tôi thì còn vì cái gì? Tôi cảnh cáo cô, đừng hòng giở trò trước mặt tôi. Tôi tuyệt đối không tái hôn với cô!”
Đúng là lời nói hoang đường đến mức người bình thường chẳng thể nào thốt ra nổi.
Tôi lười đôi co với hắn, chỉ lạnh nhạt đáp:
“Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi không có thói quen quay lại gặm cỏ cũ.”
Tôi và Cố Thần An đã định xong ngày cưới, vậy mà Bùi Diệu vẫn còn đứng đây diễn đủ trò, đúng là bệnh không nhẹ.
Nghe tôi nói vậy, gương mặt Bùi Diệu càng thêm u ám.
Kiều Thư Ninh đứng bên cạnh thấy thế, liền cầm ly champagne bước đến trước mặt tôi.
“Thời Niệm, nếu cô đã nói sẽ không dây dưa với anh Diệu nữa, vậy thì uống cạn ly rượu này đi, coi như từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai.”
Tôi cau mày nhìn cô ta, lạnh lùng từ chối:
“Xin lỗi, tôi bị dị ứng với cồn.”
Tôi thật sự bị dị ứng với rượu. Quan trọng hơn là tôi chẳng muốn dây dưa với bọn họ.
Nghe vậy, Kiều Thư Ninh cười nhạo:
“Quả nhiên cô vẫn không quên được anh Diệu. Cũng đúng thôi, cô đúng là hèn hạ thật. Biết rõ người anh ấy yêu là tôi mà vẫn cứ mặt dày bám riết.”
Bùi Diệu vừa đắc ý vừa ghê tởm tôi, cũng hùa theo mỉa mai:
“Thời Niệm, nếu cô thiếu đàn ông thì tự kiếm cây gậy mà giải quyết đi. Tôi không đời nào chạm vào cô.”
Lời nói ấy khiến tôi buồn nôn đến cực điểm.
Hơi thở tôi khựng lại, giơ tay định tát hắn, nhưng vô tình quệt trúng Kiều Thư Ninh.
Cô ta thuận thế lùi về sau mấy bước, đâm sầm vào tháp champagne.
Choang!
Những chiếc ly đổ sụp xuống, rượu ào ào trút xuống, ướt sũng cả người cô ta.
Thấy cảnh đó, Bùi Diệu tức đến đỏ ngầu hai mắt, chỉ thẳng vào tôi gầm lên:
“Con đàn bà đê tiện! Lần trước cô đẩy A Ninh thì tôi còn bỏ qua, giờ lại dám ra tay với cô ấy!”
Kiều Thư Ninh ôm ngực, the thé lên án tôi:
“Nếu da tôi hấp thụ cồn thì đứa bé trong bụng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Lòng dạ cô sao có thể độc ác đến vậy?”
Trong mắt tôi hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, lạnh lùng đáp trả:
“Tôi chỉ chạm vào vạt áo của cô. Còn cô đụng ngã tháp champagne thì chỉ có thể trách cô đứng không vững.”
Lời còn chưa dứt, vẻ mặt Bùi Diệu đã trở nên hung dữ.
“Đến nước này mà cô còn dám ngụy biện? Xem ra trước đây tôi quá nhân nhượng với cô rồi!”
Nói xong, hắn quay đầu quát đám vệ sĩ ở cửa:
“Mang thêm mấy thùng rượu vào đây!”
Tim tôi thắt lại, theo bản năng lùi về sau vài bước.
“Bùi Diệu! Anh định làm gì?”
Hắn cười lạnh.
“Chẳng phải cô cố ý để Thư Ninh bị dội rượu sao? Vậy hôm nay tôi sẽ cho cô nếm thử cảm giác đó!”
Dị ứng cồn nghiêm trọng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Bùi Diệu biết rõ tôi không thể tiếp xúc với rượu, vậy mà vẫn muốn đối xử với tôi như thế. Chỉ riêng điểm đó cũng đủ khiến tôi hoàn toàn cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng dành cho hắn.
Tôi siết chặt nắm tay, tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đám vệ sĩ đè chặt tôi xuống đất. Bùi Diệu từ trên cao cúi nhìn, lạnh lùng bóp cằm tôi, rồi cưỡng ép đổ liên tiếp hơn chục chai rượu vào miệng.
Tôi sặc đến ho dữ dội, cổ họng vì dị ứng mà nhanh chóng sưng phù, khắp người nổi đầy những mảng mẩn đỏ.
Nhưng Bùi Diệu như chẳng hề nhìn thấy, vẫn tiếp tục sai người hắt rượu lên người tôi không ngừng.
Cảm giác ngạt thở nhanh chóng lan khắp cơ thể. Tôi cố gắng hít lấy một hơi, nhưng hoàn toàn bất lực.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất