Chương 5
Kiều Thư Ninh đứng bên cạnh nhìn tôi đầy hả hê. Cô ta ghé sát tai tôi, khẽ thì thầm:
“Con tiện nhân, chẳng phải mày sinh ra đã có số hưởng sao? Tao muốn xem lần này mày còn có thể sống sót nổi không.”
Sau khi thưởng thức đủ bộ dạng thê thảm của tôi, cả đám mới nghênh ngang bỏ đi.
Tôi cuộn người nằm trên mặt đất, ý thức dần mờ đi, cuối cùng hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trên giường bệnh.
Bên cạnh giường là một người đàn ông cao ráo, tuấn tú với đường nét gương mặt vô cùng xuất chúng.
Nhìn kỹ một lúc, tôi mới nhận ra đó chính là Cố Thần An, đối tượng liên hôn mới của tôi.
Anh hỏi han tôi vài câu, trong đôi mắt thấp thoáng vẻ lạnh lẽo nghiêm nghị.
“Có cần tôi giúp em xử lý Bùi Diệu không?”
Tôi khó nhọc lắc đầu.
“Không cần. Anh ta sẽ không có kết cục tốt đâu.”
Một tháng trôi qua rất nhanh.
Tôi thuận lợi cầm trên tay giấy chứng nhận ly hôn.
Thái độ của Bùi Diệu vẫn ngông cuồng như cũ. Mỗi lần gặp tôi, miệng hắn đều buông ra những lời chửi rủa khó nghe.
Tôi lặng lẽ nhẫn nhịn.
Sau đó quay người cùng Cố Thần An đăng ký kết hôn.
Ngày diễn ra hôn lễ, khi tôi đang bận chào hỏi khách khứa, điện thoại bỗng đổ chuông.
Là Bùi Diệu gọi tới.
Giọng hắn vô cùng hoảng loạn, thậm chí còn nghẹn ngào như sắp khóc.
“Thời Niệm... Thời Niệm, anh sai rồi. Anh không nên đối xử với em như vậy. Anh xin em, quay về đi.”
Khóe mắt tôi lướt qua một tia mỉa mai, ung dung đáp:
“Bùi thiếu gọi nhầm người rồi sao? Tôi giúp được gì cho anh?”
Nghe thấy giọng tôi, đầu dây bên kia gần như bật khóc.
“Mấy dự án đầu tư của tập đoàn Bùi đều thua lỗ, cả dự án quốc gia vừa tiếp nhận cũng xảy ra sự cố. Bây giờ ngay cả ngân hàng cũng không chịu giải ngân cho anh nữa. A Niệm, anh cầu xin em, quay về đi. Anh thật sự biết sai rồi.”
Từng lời của Bùi Diệu đều tha thiết, giọng nói run rẩy đến rõ ràng. Hiển nhiên chuỗi vận rủi liên tiếp đã khiến hắn thực sự sợ hãi.
Đáng tiếc...
Hắn vẫn chưa biết, tất cả những chuyện đó mới chỉ là món khai vị mà thôi.
Trước đây, nhà họ Bùi dựa vào tôi để cướp lấy vận may vốn không thuộc về mình. Bây giờ vị thần tài là tôi đã rời đi, tất cả những gì bọn họ từng có sẽ phải trả lại, gấp ngàn lần, vạn lần.
Đầu tư thất bại hay dự án thua lỗ chỉ là chuyện nhỏ.
Nếu Bùi Diệu không thể trả lại số vận may mà hắn đã đánh cắp, vậy thì chỉ còn cách lấy mạng mình để hoàn trả.
Thấy tôi mãi không lên tiếng, hắn vội vàng nói:
“Chỉ cần em chịu quay về giúp anh...
Điều kiện gì anh cũng đồng ý!”
Tôi khẽ cong môi cười, nhướng mày đáp:
“Xin lỗi, tôi không có thời gian. Bùi thiếu vẫn nên tìm người tài giỏi khác thì hơn.”
Nói xong, không đợi hắn đáp lại, tôi liền cúp máy.
Cố Thần An đứng cạnh từ nãy vẫn lén dựng tai nghe hết cuộc gọi. Nghe tôi từ chối dứt khoát, anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mỉm cười, anh siết chặt tay tôi, giọng nói trong trẻo mà trầm ấm:
“Vợ à, sau này những cuộc gọi từ mấy người chẳng ra gì thì đừng nhận nữa. Kẻo lại làm em mất vui.”
Bắt gặp ánh mắt vừa dò xét vừa mong chờ của anh, tôi khẽ gật đầu.
“Anh nói đúng.”
Theo quy tắc của cuộc hôn nhân liên hôn này, hiện giờ Cố Thần An chính là người thuê tôi, cũng là "kim chủ" của tôi.
Mà lời của kim chủ, dĩ nhiên vẫn nên nghe.
Hôn lễ nhanh chóng kết thúc.
Tôi theo Cố Thần An trở về nhà họ Cố.
Biệt thự rất rộng, phong cách trang trí vô cùng xa hoa, lại đúng kiểu mà tôi yêu thích nhất.
Vì là hôn nhân liên hôn nên chúng tôi ngủ riêng phòng.