Ma Y Thế Gia

Chương 1:

Chương 1:
Cái chết của ông nội
Năm nghìn năm trở lại đây, người xưa đem các thuật đạo dự đoán hung cát, bói toán chia thành 5 loại, đó là sơn, y, mệnh, tướng, bốc. Từ sau khi cải cách mở cửa, cùng việc người ta quay lại với triết học truyền thống thì ngũ thuật trên cũng ngày càng được coi trọng.
Thôn Trần Gia là một thôn có hơn sáu ngàn nhân khẩu, trong đó số người mang họ Trần đã có tới hơn ba ngàn.
Từ xưa đến nay, phần lớn các dòng họ lớn ở Trung Quốc đều có trưởng tộc (trưởng họ), đến năm 1996, trưởng tộc hoặc trưởng họ chỉ còn rất hiếm hoi, nhưng ở thôn Trần Gia thì vẫn giữ nguyên truyền thống đó.
Tên tôi là Trần Nguyên Phương, là sinh viên đại học. Chuyên ngành của tôi là kỹ thuật hóa học, nhưng hứng thú của tôi với chuyên ngành này chẳng khác nào con hổ đứng trước củ cà rốt.
Ngược lại, tôi rất hứng thú với lịch sử, nhưng trước sức ép của bố mẹ, tôi đành từ bỏ hứng thú của mình đối với chuyên ngành xã hội mà theo học ngành tự nhiên.
Trong con mắt của bố mẹ tôi thì lịch sử chẳng đáng một đồng xu, chẳng thể nuôi sống được ai, chẳng có tích sự gì, nhưng trong con mắt của ông nội tôi thì lịch sử là điều rất quan trọng.
Ông nội tôi là trưởng tộc của họ Trần trong thôn Trần Gia, bố tôi là con trai trưởng của ông, còn tôi thì là con trai trưởng của bố, theo lẽ thường, tôi là cháu đích tôn của ông nội, nên sớm muộn gì cái chức trưởng tộc cũng đến phiên tôi kế nhiệm.
Nhưng điều rất không may là từ đường của họ Trần đã bị mấy đứa trẻ nghịch ngợm đốt cháy thành tro bụi chỉ trong một đêm, thậm chí đến cả gia phả cũng không còn. Ông nội tôi vì thế mà ốm một trận to, ông nói rằng đó là lời cảnh cáo của ông trời, có thể dòng họ Trần đến ngày mạt vận rồi!
Nghe nói, hồi còn trẻ ông nội tôi là một thầy bói đi khắp đó đây, nhưng trước khi về hưu, ông nội tôi từng làm cán bộ ở phòng quản lý nhà đất của huyện. Tóm lại là, trước khi ông về hưu, tôi rất ít được gặp ông. Chỉ được biết rằng ông khá nổi tiếng và còn có biệt danh là “Thần bói Trần”.
Trước năm tôi 15 tuổi thì bố tôi, chú Hai và ông bà nội tôi đều ở chung trong một khu, vì thế mà ông nội tôi làm gì tôi cũng đều nhìn thấy.
Những khi ông tôi rỗi rãi ở nhà, tôi thường thấy ông bày một đống những vật rất kỳ lạ, rồi còn đeo kính cả ngày để xem sách nữa.
Khi ông bày những thứ đó ra, tôi thường tò mò đứng bên cạnh xem, ông tôi thấy thế rất vui. Có lần, ông nói với tôi: “Nguyên Phương này, sẽ đến một ngày ông truyền lại những thứ này cho cháu đấy.”
Tôi đáp: “Truyền cho cháu làm gì ạ? Đây là những thứ gì thế?”
Ông tôi chỉ vào hai chiếc đĩa và hai quyển sách, nói: “Những thứ này là do tổ tiên để lại, đây là đĩa bát quái, đây là la bàn. Còn cuốn sách “Ma Y tướng pháp” này là ông chép tay, cuốn này cũng do ông chép tay, là cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” mà cụ tổ tự tay viết. Thế nào, muốn có nó không?”
Tôi nói: “Những thứ này thì có tác dụng gì ạ?”
Ông nội tôi cười, đáp: “Đây đều là những báu vật mà tổ tiên để lại, cháu cần phải có nó, có nó rồi thì có thể học này, học xong rồi thì không có việc gì không làm được, không có chuyện gì là không biết được, muốn biết gì cũng đều có thể suy được ra.”
Lúc đó tôi vừa qua sinh nhật 10 tuổi, sắp lên cấp hai rồi, tất nhiên là tôi không tin những lời nói đó của ông, nên lập tức đáp: “Ông nói dối cháu! Cháu không tin là chuyện gì ông cũng có thể tính ra được! Vậy ông có thể đoán được là ông sống đến bao nhiêu tuổi không?”
Đúng lúc đó thì bố tôi là Trần Hồng Đạo đi từ bên ngoài vào, nghe tôi nói như vậy thì không khỏi sững sờ, mặt ông biến sắc, ông bước nhanh đến trước mặt tôi và gầm lên: “Im ngay! Không được nói như vậy!”
Vẻ dữ tợn của bố làm tôi giật mình, vội nói với ông nội tôi bằng vẻ ấm ức: “Ông nội ơi, cháu nói câu đó thì có gì sai trái không?”
Ông tôi cũng ngây người, rồi cười và đáp: “Không có gì sai trái. Khà, khà, Nguyên Phương này, nếu ông có thể xem được mình sống đến bao nhiêu tuổi thì cháu bằng lòng học những thứ này chứ?”
Bố tôi cuống lên: “Bố, bố đừng…”
Ông nội tôi xua tay, cắt ngang lời bố tôi và nói với tôi: “Cháu có đồng ý đánh cược với ông không? Nếu ông bói đúng, thì sau này cháu phải học những thứ này nhé.”
Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Nếu ông bói đúng, thì cháu sẽ đồng ý học! Nhưng, cháu làm thế nào mà biết được ông bói có đúng hay không?”
Bố tôi lại gầm lên: “Đồ khốn!” Rồi đè tôi xuống đất và định đánh.
Trong ký ức hồi còn nhỏ của tôi thì bố tôi rất ít khi đánh ai đó, hơn nữa ông còn luôn dịu dàng với tôi, nhưng tôi biết điều đó không có nghĩa là ông không đánh người.
Tôi nhớ là bố tôi từng học qua võ thuật một cách bài bản, từng làm cảnh sát vũ trang, ra tay rất nặng, vì vậy nên ông rất cẩn trọng khi ra tay, cho nên tôi mới sợ.
Ngư Phong Lều Chủ Nhân Không ngờ, ông nội tôi cũng nổi giận, ông đứng dậy quát lớn: “Trần Hồng Đạo, nếu hôm nay anh dám đánh thằng Nguyên Phương một cái, thì tôi sẽ từ mặt anh! Cút khỏi đây ngay! Anh đã không thừa kế gia truyền thì chớ, lại còn định không để cho cháu tôi học à? Anh là đồ bất hiếu, tiếc cho tôi là đã đặt cho anh một cái tên hay! Đồ vô tích sự!”
Bố tôi giật mình, sợ quá rút lui vào trong nhà.
Chú Hai Trần Hồng Đức cũng đi từ ngoài sân vào, cảm thấy không khí không bình thường liền hỏi: “Có chuyện gì mà mặt ai cũng nhăn nhó thế?”
Ông nội tôi lập tức quát lên với chú: “Anh cũng cút ngay đi!”
Chú Hai cũng sợ rụt đầu lại rồi lầm lũi rời đi, trước khi đi không quên làu bàu một câu: “Chẳng biết có chuyện gì nữa, còn mắng cả mình!”
Ông nội nói với tôi: “Cháu cứ đứng ở đây chờ ông một lát, ông sẽ nhanh chóng tính ra được là ông sẽ sống đến bao nhiêu tuổi. Đến khi ông chết, cháu sẽ biết là có chính xác hay không.”
Hồi đó tôi còn bé, không biết chuyện hệ trọng thế nào, chỉ cảm thấy tò mò, nên đã đứng im ở đó thật.
Ông tôi đi vào trong nhà, thay một bộ đồ lanh màu chàm sạch sẽ, rồi chải đầu rất gọn gàng, tiếp đó đặt một chiếc hương án ở trước cửa nhà chính, trên hương án đó có một lư hương, dưới hương án là một bồ đoàn, ông quỳ xuống đó, đốt ba nén nhang và ngửa mặt lên trời với vẻ hết sức nghiêm trang, miệng lầm nhầm khấn.
Một lúc sau, khi khấn xong, ông tôi cắm hương vào lư, sau đó đứng dậy, rồi lấy một chiếc hộp sơn màu đen từ trong nhà ra.
Ông mở chiếc hộp, lấy ra mấy đồng tiền đồng và hai mảnh vỏ rùa khắc đầy chữ, một nắm cỏ thi bày ra hương án.
Tôi không biết ông định làm gì, chỉ thấy bố tôi đứng trong nhà nhìn chăm chăm vào ông tôi với vẻ mặt kinh hoàng.
Bố tôi từ xưa đến nay luôn là người can đảm, bạo gan thế mà còn phải sợ, trong giây phút ấy, đột nhiên tôi cảm thấy sự việc rất thú vị một cách kỳ quái.
Ông tôi lại ngửa mặt lên trời lầm rầm khấn một hồi, sau đó cầm đồng tiền xu lên khẽ tung một cái, rồi lần lượt cầm các cành cỏ thi lên kẹp vào kẽ ngón tay, hình như đếm đi đếm lại, thỉnh thoảng lại sờ lên vỏ mai rùa… Một hồi lâu sau, tôi thấy trán ông rịn đầy mồ hôi, mặc dù hôm đó là một ngày tháng 9 âm lịch, thời tiết hoàn toàn không nóng. Ông nội tôi tần mần một hồi lâu, cho đến khi ba cây hương đều đã tàn, ông mới lau mồ hôi trán, từ từ đứng dậy.
Bố tôi vội chạy ra đỡ ông, đồng thời khẽ hỏi một câu: “Bố, thế nào ạ?”
Ông tôi mỉm cười bằng vẻ rất không tự nhiên, đáp: “Không sao.”
Nói xong, ông tôi gạt tay bố tôi ra, rồi khẽ gọi tôi và nói: “Cháu trai, ông đã tính xong rồi, cháu cũng phải nhớ, tuổi thọ của ông là 84, nhưng bây giờ sau khi bói ra thì phải giảm đi một giáp, cho nên ông chỉ sống được đến 72 tuổi.”
Mãi cho đến nhiều năm sau này, tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng đó.
Hôm nay, 10 năm sau ngày đó, ông nội tôi vừa đúng 72 tuổi.
Hôm nay, tôi chính thức tốt nghiệp đại học, nhận bằng tốt nghiệp và chứng nhận xong, tôi vội vã về nhà.
Lúc trên xe khách, đột nhiên tôi nhớ đến chuyện cũ đó, bất giác mỉm cười một cái, trong lòng nghĩ: hồi nhỏ mình cũng thật là nghịch ngợm, nhưng ông mình cũng thật buồn cười, lại còn vào hùa với mình nữa chứ, không lẽ lại bói đúng thật? Trên đời này làm gì có chuyện đó!
Chặng đường 200 cây số, xe xuất phát từ lúc 6 giờ sáng, nên đến trưa là tôi về đến làng. Vừa vào đến cổng làng, tự nhiên tôi có một dự cảm không lành, tôi nhìn thấy có rất nhiều tiền giấy rải rác trên đường lại còn nhìn thấy một số người trong họ mặc áo tang đứng cuối ngõ.
Điều kỳ lạ hơn là, những người trong họ ấy nhìn thấy tôi thì đều buồn bã quay đi, cứ như là không muốn nói chuyện với tôi.
Tôi thấy trong lòng rất hoang mang, bèn đi nhanh về nhà, thì thấy cổng nhà đóng chặt, không có ai ở nhà.
“Có chuyện gì thế này?” Tôi lẩm bẩm, tự nhiên trán toát mồ hôi lạnh.
“Nguyên Phương đã về đấy à?” Một người chào tôi.
Tôi quay nhìn, thì ra là bác Lưu hàng xóm. Tôi vội đáp: “Chào bác Lưu, bác có biết bố cháu và mọi người đi đâu không?”
Bác Lưu ngạc nhiên đáp: “Sao? Cháu không biết chuyện gì à?” Tôi cười gượng, đáp: “Biết chuyện gì cơ ạ?”
Bác Lưu thở dài, rồi nói với vẻ buồn bã: “Nói ra lại thấy đau lòng, ông cháu mất rồi.”
Trời!
Tôi cảm giác rất rõ như có một nhát búa bổ xuống đầu mình, đầu óc tôi bỗng trống rỗng, bác Lưu thở dài rời đi từ lúc nào tôi cũng không biết.
“Sao ông lại có thể chết được chứ? Đùa à?” Một hồi lâu sau, đột nhiên tôi gầm lên giận dữ, tôi hoàn toàn không thể tin được!
Bởi vì khi tôi vừa mới bắt đầu học kỳ này, ông nội còn đưa tôi đến trường, lúc đó ông vẫn còn khỏe như một con hổ, ông vẫn còn có thể nhấc bổng tôi lên một cách dễ dàng rồi xoay tròn một vòng và đặt xuống mà mặt không hề biến sắc.
Nhưng như thế chưa là gì, ở nhà ông còn thường xuyên nâng cối đá để rèn luyện cánh tay và lưng, nghe nói cái cối đá đó cũng gần một tạ!
Những người đàn ông trong gia tộc của tôi đều rất cao lớn, tôi cao 1 mét 8 mà vẫn còn bị coi là thấp, bố tôi và chú Hai đều cao 1 mét 83, còn ông nội tôi thì khoảng trên dưới 1 mét 85, nặng gần một tạ, thuộc dạng người vai hổ lưng gấu chính tông, hơn nữa chân tay rắn chắc, động tác nhanh nhẹn, hoàn toàn không có vẻ gì là của người già yếu, vậy thì làm sao ông có thể chết một cách đột ngột như thế?
Nhưng hiện thực thường là tàn khốc.
Khi tôi đang vội vã đi đến nhà ông, thì tang lễ của ông đã gần kết thúc, sắp đến giờ nhập quan.
Tôi loạng choạng len qua đám đông họ hàng, chạy vào trong linh đường và nhìn thấy bố tôi, mẹ tôi, chú Hai, thím tôi và em gái đang quỳ trên đất, nước mắt chan hòa trên mặt, còn cả chú họ, anh em họ đều đang sững sờ nhìn tôi.
Tôi không còn tâm trạng để ý những điều đó, mà nhào đến rồi sụp xuống trước linh sàng nhìn ông nội thân yêu của tôi. Vẻ mặt ông rất bình thản, không có gì là đau đớn, giống hệt như một người đang ngủ.
Nỗi buồn và cơn giận dữ rất khó kìm nén trong lòng tôi bỗng bùng lên.
“Tại sao không ai nói gì cho con!” Tôi hướng khuôn mặt đầm đìa nước mắt về phía những người thân và gầm lên.
Mọi người đều im lặng không nói.
Trần Hán Lễ - một người trong họ (theo thứ tự tên đệm trong gia tộc họ Trần chúng tôi thì “Hán” xếp thứ 7) bước tới kéo tôi, tôi vừa vùng ra vừa hét to lên: “Buông ra! Tôi hỏi lại một lần nữa, tại sao mọi người không thông báo cho tôi?”
“Cháu đừng làm náo loạn nữa, hãy để cho trưởng tộc ra đi một cách yên tĩnh!” Trần Hán Lễ đanh mặt lại, đe tôi: “Không báo cho cháu tất nhiên là có nguyên do của nó!”
“Ông nói xem, đó là nguyên do gì?” Mặt tôi bỗng chốc nhăn nhúm lại.
“Vì chính cháu đã hại chết ông nội của cháu!” Trần Hán Lễ lớn tiếng đáp.
Giây phút đó, tất cả mọi âm thanh trong nhà đều ngưng lại, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía tôi, tôi ngây người, cả linh đường đều một không khí chết chóc!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất