Chương 2:
Di vật của ông nội
Những lời của Trần Hán Lễ khiến tôi ngây người tại chỗ một lúc lâu, rồi mới định thần lại, nhìn chăm chăm vào ông ta và nói bằng một giọng đáng sợ: “Ông hãy nói lại những lời vừa rồi một lần nữa xem!”
Ngày thường, tôi là một người rất ôn hòa, nhã nhặn, lúc nào gặp ai cũng mỉm cười, mọi người rất ít khi thấy tôi nổi nóng, nhưng càng là những người như vậy thì khi nổi giận lại càng đáng sợ.
Trần Hán Lễ nhìn vào đôi mắt đang trừng trừng giận dữ nhìn ông ấy của tôi, mắt bỗng ánh lên vẻ sợ hãi, đôi môi ông khẽ động đậy, một hồi không biết nên nói gì.
Ông Ba Trần Hán Xương của tôi vội nói: “Nguyên Phương, ông Bẩy cháu hồ đồ rồi, đừng nghe ông ấy nói bậy bạ.”
Bố tôi cũng đứng dậy đi đến bên tôi, khẽ nói: “Không được gây chuyện nữa, quỳ xuống đi, sắp đến giờ mai táng ông rồi, đây là giờ mà ông con đã chọn khi còn sống, không được để lỡ mất.”
Tôi nghe nói như vậy, đành quỳ xuống, nước mắt tuôn trào dập đầu hành lễ về phía ông tôi.
Sau khi thi hài của ông được liệm vào trong quan tài, tôi cũng đã bình tĩnh lại, vốn dĩ tôi không phải là người nóng nảy thô lỗ, tôi biết rằng dù thế nào cũng không được làm ảnh hưởng đến đám tang của ông.
Tôi cũng không để trong lòng những lời của Trần Hán Lễ nữa, chuyện ông tôi qua đời làm sao lại có thể là do tôi hại ông được.
Nơi mai táng cũng là chỗ mà ông tôi đã lựa chọn khi còn sống. Trên đường ra nghĩa địa, tôi chất vấn bố tôi: “Tại sao bố lại không thông báo cho con?”
Bố tôi đáp với vẻ mặt không thay đổi: “Đó là ý nguyện của ông.”
“Tại sao? Con là đứa cháu trai mà ông thương nhất cơ mà?” Bố tôi lắc đầu, đáp: “Bố cũng không biết.”
Tôi biết rằng bố tôi là người từ xưa đến nay trầm tính ít nói, có hỏi mãi chăng nữa cũng chẳng được gì. Tôi nghĩ một lát rồi hỏi bằng cách khác: “Vậy, ông có dặn lại con điều gì không?”
Bố tôi vẫn lắc đầu đáp: “Không.”
Tôi bỗng thấy rất thất vọng, lẽ nào trong lúc chuẩn bị ra đi ông tôi đã quên mất rằng có một đứa cháu trai là tôi rồi?
Tôi không chịu, lại hỏi bố tôi: “Vậy, ông có để lại vật gì cho con không?”
Tôi hy vọng ông sẽ để lại cho tôi một mẩu giấy, và trong đó sẽ có nguyên do đích thực về cái chết của ông, vì cho đến tận lúc này tôi vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận trước cái chết của ông!
“Không!” Bố tôi đáp lại bình thản.
“Không có thật sao? Không có gì ư?”
Bố tôi nhìn tôi một cái, sau đó nói bằng vẻ mặt rất lạ lùng: “Thế con muốn cái gì?”
Tôi chợt á khẩu, nhưng trong lòng thì rất rõ, nhất định trong chuyện này có uẩn khúc gì đó mà bố tôi đang cố giấu tôi.
Tới nghĩa địa, khi nhìn thấy chiếc quan tài mang theo thân hình to lớn của ông tôi từ từ được hạ xuống huyệt, giây phút đó mũi tôi cay cay, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Một người vô cùng thân yêu nói ra đi là ra đi, đời người thật vô thường, nỗi đau buồn của sinh ly tử biệt quả thực không thể không khiến người ta trào lệ.
Đúng lúc tôi đau buồn nhất, thì em họ Trần Nguyên Thành đang quỳ bên cạnh tôi bỗng nhiên nói một câu lạnh lùng: “Anh còn giả vờ đau buồn làm gì? Lại còn khóc nữa chứ!”
Tôi ngây người, sau đó gầm lên: “Tôi giả vờ cái gì? Ông nội mất rồi, lẽ nào tôi không đau buồn?”
Cậu em họ hừ một tiếng: “Ông đã bị anh hại chết đấy! Anh chính là hung thủ mà còn đau buồn à?”
Đầu tôi như có một tiếng nổ, nó làm tôi lập tức mụ mị. Nếu những lời nói lúc nãy của ông Trần Hán Lễ tôi không cần để tâm, thì bây giờ trước những lời nói của đứa em họ hàng ngày thân thiết, tôi không thể không để trong lòng được.
“Là tôi hại chết ông nội?” Tôi khẽ lặp lại câu nói đó.
Rút cuộc là chuyện gì đây?
Tại sao có tới hai người đều nói như vậy?
Tôi chưa kịp định thần lại thì chú Hai ở bên cạnh đã giơ tay tát cho Trần Nguyên Thành một cái và quát: “Câm ngay cái miệng thối của mày lại! Nói bậy bạ gì đấy!”
Thím Hai đang quỳ bên cạnh, đẩy chú Hai một cái, rồi làu bàu trách: “Sao anh lại đánh con?”
Trần Nguyên Thành ôm mặt khóc: “Ai nói bậy? Thì chính là bố nói với mẹ rằng năm xưa là anh cứ bắt ông nội xem bói số mệnh của mình nên ông mới làm vậy và vì thế mà chết còn gì! Con nghe thấy hết cả mà!”
Lại là một tiếng sấm nữa, kinh động tới mức tôi cảm thấy mình như đang ở một thế giới khác.
Một lần nữa tôi lại nhớ đến cảnh tượng 10 năm trước đó, nhớ đến cảnh ông tôi bói về số mệnh của chính mình.
Lúc đó, đúng là ông tôi đã nói rằng ông chỉ có thể sống đến năm 72 tuổi.
Hơn nữa, đúng là lúc đó tôi - một đứa không hiểu chuyện - đã bảo ông tính số mệnh của mình, đó chính là nguyên nhân đích thực về sự ra đi của ông ư? Và tôi chính là hung thủ đã hại chết ông của mình?
Sống lưng tôi lạnh toát, gai ốc nổi khắp người, tôi ngước mắt lên nhìn chú Hai, vẻ mặt chú tỏ ra rất khó xử, chú lẩm bẩm: “Nguyên Phương, đừng nghe những lời bậy bạ của em cháu, nó không biết gì, đó là do chú nói bừa thôi…”
Tôi lại nhìn sang bố tôi, vẻ mặt ông nặng nề đăm đăm, tôi không biết là bố tôi đang nghĩ gì.
Tôi khẽ nói: “Bố, chuyện là sao?”
Thím Hai bỗng nhiên nói một câu rất lạ lùng: “Cháu không biết à, đó là lời truyền dạy của gia đình chúng ta, điều tối kỵ nhất của thầy bói đó là xem cho mình, từ xưa đã có câu: Xem cho người không xem cho mình, xem cho mình thì chết là cái chắc!”
Chú Hai bèn lên tiếng mắng át đi: “Bây giờ là thời đại nào rồi mà cô còn nói những điều đó, không sợ bố tôi trách tội à?”
Thím Hai không chịu, đáp: “Thì vốn dĩ là như thế mà, tôi đâu có nói gì bậy bạ. Cũng chẳng phải là tôi hại chết bố, tôi luôn giữ mực thước của đàn bà, luôn giữ hiếu đạo thì bố dựa vào đâu mà trách tội tôi?”
Chú Hai tức giận đáp: “Cô đúng là đồ đàn bà lắm lời, về nhà tôi sẽ nói chuyện với cô!”
Thím Hai tỏ ra không sợ hãi: “Anh mắng tôi trước vong linh của bố, bố vẫn chưa đi xa đâu, bố đang nhìn thấy đấy! Anh lại còn nói về nhà nói chuyện với tôi, để tôi xem anh nói chuyện gì!”
“Cô, cô…” Chú Hai giận dữ lắp bắp.
“Hồng Đức, vợ anh nói đúng đấy, cái chết của trưởng tộc, Nguyên Phương khó mà không có trách nhiệm. Theo quy định của gia tộc thì Nguyên Phương không được tham dự lễ tang của trưởng tộc.
Đó cũng là lý do tại sao chúng ta không thông báo cho nó.” Trần Hán Lễ đứng bên chen vào.
Cơn giận dữ của tôi bỗng chốc lại bùng lên, tôi cười nhạt: “Ông Bẩy, tạm thời chưa nói đến chuyện cháu có liên quan gì đến cái chết của ông cháu hay không, chỉ riêng một điểm thôi, ông cháu để lại lời rằng không cho cháu dự tang lễ của ông à?”
Trần Hán Lễ là một trong năm bậc trưởng lão của dòng họ Trần, bình thường trong các công việc của họ tộc, ông thường giữ vẻ bậc bề trên, kẻ cả, vì thế mà việc tôi lớn tiếng trợn mắt với ông trong linh đường chắc đã khiến ông rất khó chịu.
Vì thế, bây giờ có cơ hội làm khó tôi, dứt khoát ông ấy không thể bỏ qua, nên ông lập tức nói với tôi không chút kiêng dè: “Trưởng tộc không để lại lời dặn như vậy, nhưng đó là quy định của gia tộc, nên chẳng cần trưởng tộc phải ra lời. Hừ, nếu mà truy cứu thực sự thì đến cả cái chức cháu đích tôn của mày cũng phải phế truất, cũng không giao “Nghĩa Sơn Công Lục” lại cho mày nữa!”
“Hỗn xược!” Bố tôi đứng bên gầm lên, rồi trừng mắt nhìn Trần Hán Lễ.
Ông Ba Trần Hán Xương cũng trách mắng: “Chú Bẩy, hôm nay sao chú lại hồ đồ thế? Chú toàn nói linh tinh thôi!”
Trần Hán Lễ đỏ bừng mặt, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của bố tôi với ánh mắt như xoáy vào ông ta, hơi thở bất giác trở nên nặng nề.
Bố tôi rất giỏi võ, tôi vẫn thường nghe mọi người khen rằng bố tôi là đệ nhất cao thủ trong gia tộc, cũng có người nói rằng bố tôi ít lời, nói năng không tùy tiện, rất khó mà đoán được ông đang nghĩ gì. Vì vậy mà sự kiêng nể của người trong gia tộc đối với bố tôi còn hơn cả với ông nội tôi.
Sau khi ông nội tôi mất, bố tôi là con trưởng, đương nhiên trở thành trưởng tộc đời thứ 35 của dòng họ Trần Ma Y, vì thế mà Trần Hán Lễ không khỏi có phần e dè trước câu nạt nộ của bố tôi và không dám nói thêm gì nữa.
Cuộc cãi vã giữa họ khiến tôi thấy rất phiền muộn, trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại những lời mà thím Hai vừa nói.
Xem cho người không xem cho mình, xem cho mình chết là cái chắc!
Đó là lời truyền dạy của tổ tiên? Là điều kiêng kỵ nhất của thầy bói?
Tôi từng nghe ông tôi nói rằng, người thầy bói xem người nhìn trời biết số mệnh là hành động tiết lộ thiên cơ, xem càng chuẩn, tội càng lớn, ông trời càng không vừa lòng, như thế sẽ tổn hại âm đức, sẽ chuốc lấy hậu quả “ngũ tệ tam khuyết” (bị hao tài, tổn thọ, mất quyền).
Ngũ tệ là không chồng, không vợ, không bố mẹ, không con, tàn tật; tam khuyết là khuyết phúc, lộc, thọ (thiếu tiền, thiếu quyền, thiếu tuổi thọ).
Không lẽ vì lý do này mà thầy bói không được xem bói cho mình, nhất là xem về tuổi thọ?
Nếu đúng như thế thật thì chẳng phải đúng là tôi đã hại chết ông nội sao?
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên mồ hôi túa ra đầy đầu tôi.
Nhưng, xem ra tuổi thọ của mình, xem ra thời gian ra đi, dù thế nào thì cũng là do số mệnh đã hết, sao lại thành ra tôi hại chết ông tôi?
Không đúng!
Đột nhiên tôi nhớ ra một số chi tiết, lúc đó ông tôi đã nói rằng tuổi thọ của ông là 84, vì ông tự xem cho mình nên bị giảm thọ mất một giáp, thành chỉ còn 72!
Đầu óc tôi bỗng chốc trở nên một mớ hỗn độn, trước mắt tôi lại hiện lên vẻ dữ dằn và giọng nói nghiêm khắc của bố cùng vẻ mặt không đành lòng của ông nội mười năm trước, những lời nói 10 năm trước của ông cũng vang lên bên tai tôi: Nếu như ông có thể xem ra được số tuổi thọ của mình thì cháu sẽ bằng lòng học những thứ đó chứ?
Tôi thầm kêu lên trong lòng: “Đúng rồi, hồi đó ông đã bất chấp sự phản đối của bố tôi, dứt khoát xem số mệnh của mình, chỉ là vì để tôi học những thứ đó!”
Vậy, rút cục là ông nội muốn tôi học cái gì nhỉ?
Tôi trầm ngâm suy nghĩ.
Rất nhanh sau đó, một chiếc đĩa bát quái, một chiếc la bàn, một cuốn “Ma Y Tướng Pháp”, một cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” và những đồng tiền xu trong chiếc hộp đen cùng chiếc mai rùa hiện lên trong tâm trí tôi.
Tôi chợt hiểu ra, đó là tướng thuật, ông nội muốn tôi học tướng thuật truyền đời của gia tộc Trần gia Ma Y!
Cảnh tượng đánh cược giữa ông cháu tôi 10 năm trước lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.
Tôi gật đầu, bụng thầm nghĩ: nếu ông nội tôi đã không ngần ngại hy sinh 12 năm tuổi thọ của mình bằng việc xem bói số mệnh để mong muốn tôi học tướng thuật, thì những thứ mà ông bày ra năm đó ắt hẳn là để lại cho tôi, chắc chắn không phải là không để lại thứ gì cho tôi.
Vừa rồi Trần Hán Lễ cũng nói “Nghĩa Sơn Công Lục” vốn là để lại cho tôi, nếu ông tôi đã có di chúc di nguyện, thì có lẽ di chúc di nguyện ấy sẽ ẩn giấu trong những thứ đó, nhưng những thứ đó bây giờ đang ở đâu?
Phải rồi, chắc là bố tôi đang giữ nó.
Nghĩ đến đây, tôi thấy bình tĩnh hơn và quyết định: “Sau khi đám tang hoàn tất, nhất định tôi sẽ tìm bằng được di vật của ông tôi, rồi có thể từ đó tìm ra nguyên nhân đích thực về cái chết của ông, xem có phải là ông chết vì đã xem số mệnh của mình không.”
Mai táng ông xong, tôi tìm đủ mọi cách thăm dò bố tôi để nhằm tìm ra tung tích của hai chiếc đĩa, hai cuốn sách kia, nhưng cho dù tôi hỏi thế nào, bố tôi cũng đều một mực nói rằng ông không biết.
Tôi hoàn toàn không tin lời bố, song cũng không biết phải làm thế nào.
Nhưng, những lời của Trần Nguyên Thành, thím Hai và Trần Hán Lễ rõ rành bên tai tôi, mỗi lần nghĩ đến tôi lại cảm thấy một nỗi đau như có muôn ngàn chiếc kim đâm vào lòng. Sự ra đi đột ngột của ông đã khiến tôi vô cùng đau buồn, nhất định tôi sẽ không thể để mình mang tội danh là hại chết ông!