Ma Y Thế Gia

Chương 30:

Chương 30:
Bí mật về tàn thư
Lưu Bá Ôn ở bên cạnh đã nhìn thấy tất cả, dường như giống những gì đã dự liệu. Ông cười, hỏi: “Thế nào, huệ nhãn của lão đệ như đuốc, có phải là đã nhìn thấy điều gì đó rồi phải không?”
Trần Đan Pháp vẫn thấy kinh ngạc và bối rối, nhìn Lưu Bá Ôn rồi đáp: “Huynh trưởng là cao nhân trong thiên hạ, người đồng hành cũng như vậy, tiểu đệ hiểu biết còn ít ỏi nên chưa thấy được, mong huynh trưởng chỉ giới!”
Lưu Bá Ôn đáp: “Người khác không biết đệ, chứ còn ta ta cũng không biết đệ sao? Ma Y Thần Tướng, cử thế vô song, chẳng lẽ đệ không nhìn thấy gì thật sao?”
Trần Đan Pháp đỏ mặt, đáp: “Trước mặt huynh trưởng, tiểu đệ không dám nói dối, đúng là không nhìn thấy gì.”
Lưu Bá Ôn cười lớn, còn người phụ nữ xinh đẹp kia thì chảy hai hàng nước mắt.
Lưu Bá Ôn nhìn chăm chăm vào Trần Đan Pháp rồi nói: “Ta coi đệ là người thông minh nhất thiên hạ, không ngờ đệ lại là người ngốc nghếch không nhìn thấy rõ về người này, đệ vẫn chưa biết tại sao ư?”
Dường như Trần Đan Pháp đã nghĩ ra được điều gì nhưng lại không thể nào nói ra được.
Lưu Bá Ôn nói tiếp: “Nếu đã là Ma Y Thần Tướng, xem cho một người có tướng không có gì khó xem mà lại không ra được, trừ phi người được xem là người có quan hệ huyết thống trực hệ.”
Câu nói này của Lưu Bá Ôn chẳng khác nào như tiếng sét nổ giữa ban ngày giáng xuống đầu Trần Đan Pháp, còn người phụ nữ kia thì đứng dậy khẽ gọi một tiếng: “Con!”
Trần Đan Pháp run rẩy lùi về sau mấy bước, mắt nhìn người phụ nữ kia, miệng khẽ nói: “Bà là…”
Người phụ nữ khóc không thành tiếng, vừa khóc vừa nói: “Ta chính là mẹ đẻ ra con!”
“Cái gì?!” Mặc dù Trần Đan Pháp đã có chút nghi ngờ, nhưng nghe câu nói đó của người phụ nữ vẫn vô cùng sửng sốt, dù là một người rất bình tĩnh thì lúc này cậu cũng chỉ lắp bắp được mấy từ: “Mẹ đẻ? Không phải, không thể nào như thế! Mẹ tôi đã mất hơn ba mươi năm rồi, chính bố đẻ của tôi nói như vậy, làm sao có thể sai được.”
Người phụ nữ nghe vậy, bèn nói bằng giọng đanh lại: “Ông ta nói dối!”
Lưu Bá Ôn lên tiếng: “Lão đệ Đan Pháp, ta biết Ma Y Trần gia của đệ có một mật thuật, đó là thuật huyết tục, có thể tướng huyết nhận thân, nếu muốn biết rõ, đệ có thể thử.”
Lại là câu nói này, hơn 10 năm trước lời của Trần Huyền Nhẫn vẫn như còn vang bên tai, trong chốc lát Trần Đan Pháp sững sờ, trời ơi, rút cuộc là chuyện gì thế này?
Người phụ nữ kia nói: “Con trai, ta biết bố đẻ của con không phải là gia chủ đời thứ 14 của Ma Y Trần gia Trần Huyền Nhượng, mà là ngoại môn đệ tử Trần Huyền Nhẫn! Con là con trai của ta và ông ay!”
Nghe đến đây, Trần Đan Pháp không thể nén được nữa, mối liên hệ mẫu tử thiêng liêng suốt đời đã khiến cậu quỳ sụp xuống dưới chân người phụ nữ kia, khóc và nói: “Mẹ, mẹ là mẹ của con!”
Người phụ nữ đỡ Trần Đan Pháp đứng lên, nói: “Con trai, đứng dậy, để ta cho con gặp một người.” Nói rồi, người phụ nữ đó kéo người thanh niên khoác tấm choàng đến trước mặt Trần Đan Pháp, nói: “Đây mới chính là Trần Đan Pháp, con đẻ thực sự của Trần Huyền Nhượng truyền nhân đời thứ 15 của Ma Y Trần gia, chỉ có điều con đã thay cậu ấy, bây giờ cậu ấy là Trần Đan Thông.”
Trần Đan Pháp nhìn Trần Đan Thông, trong lòng có muôn ngàn điều muốn nói và cả những nỗi buồn khổ. Cậu lập tức thốt lên lạc cả giọng: “Mẹ, mẹ nhãy nói nhanh cho con biết, rốt cuộc là chuyện gì đi!”
Mẹ của Trần Đan Pháp gật đầu đáp: “Tất nhiên là mẹ sẽ nói với con, mẹ sẽ nói cho con biết tất cả sự thật.”
Trở lại 32 năm trước, lúc đó Trần Huyền Nhẫn đã là quản gia của Trần gia, ông ta lanh lợi, nhanh nhẹn, võ công rất cao, tiếng tăm trong gia tộc rất tốt nên rất được Trần Huyền Nhượng coi trọng tin dùng.
Tuy nhiên, Trần Huyền Nhẫn thông minh hơn người không vừa lòng với điều đó, ông ta tu hành đạo pháp, tướng thuật, võ công đã lên đến mức say mê, ông ta cũng rất thích quyền lợi tiếng tăm, vì thế ông ta nghĩ, tại sao chỉ có truyền nhân hậu duệ mới làm được Ma Y Thần Tướng? Trần Huyền Nhẫn này bẩm sinh thông minh, tại sao lại không thể trở thành Ma Y Thần Tướng? Tại sao lại không thể trở thành gia chủ của Ma Y Trần gia? Tại sao lại không thể làm cho tất cả những người tu hành đạo pháp trong thiên hạ phải cúi đầu kính trọng? Chính vì vậy, ông ta đã lén học đạo pháp của truyền nhân hậu duệ và cũng muốn có được cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, cho nên ông ta đã vạch ra một âm mưu kinh thiên động địa.
Mỗi năm Trần Huyền Nhẫn đều bí mật nuôi 36 cô gái, những cô gái đó đều là những phụ nữ dễ sinh nở con trai mà ông ta tuyển chọn, mỗi năm mỗi tháng ông ta đều làm cho ba người phụ nữ trong số đó có thai để chờ thời cơ. Cuối cùng, sau khi ông ta đã tiến hành chuyện này với 111 cô gái thì biết được tin vợ của Trần Huyền Nhượng đã có thai!
Trần Huyền Nhẫn vui mừng như điên, ông ta đều giữ cả ba người phụ nữ có thai trong tháng đó lại rồi nhờ người chăm sóc chu đáo, đồng thời luôn luôn để ý đến kỳ sinh nở của vợ Trần Huyền Nhượng. Trần Huyền Nhẫn đã mua chuộc bà đỡ, đồng thời sắp xếp cho tâm phúc của mình hầu hạ vợ của Trần Huyền Nhượng.
Đêm mà vợ của Trần Huyền Nhượng sinh thì trong mật thất của Trần Huyền Nhẫn cũng có một người phụ nữ sinh ra một đứa con trai, đứa con trai đó chính là Trần Đan Pháp.
Trần Huyền Nhẫn sai tâm phúc của mình phóng hỏa giếng trời, sau đó mình thì tới tìm cách ly khai Trần Huyền Nhượng, để đảm bảo cho Trần Huyền Nhượng không quay về giữa chừng, ông ta luôn ở bên cạnh Trần Huyền Nhượng cho đến khi cả kế hoạch hoàn thành.
Bà đỡ đã đánh tráo hai đứa trẻ, sau đó hại chết vợ của Trần Huyền Nhượng, sau đó nói dối với ông rằng vợ ông đã mất vì khó đẻ.
Mọi việc xong xuôi, Trần Huyền Nhẫn giết ngay bà đỡ và a hoàn, giết tất cả những phụ nữ đã có thai vì mình và cả những tâm phúc đã tham gia kế hoạch của ông ta, chôn vùi chuyện này vào trong lòng đất.
Có điều, trong toàn bộ kế hoạch đó, vì một sơ suất nhỏ của Trần Huyền Nhẫn, đã có ba người lọt lưới, một là người đàn ông trao đổi hai đứa bé trai cùng bà đỡ, một người là mẹ đẻ của Trần Đan Pháp, và một người là Trần Đan Thông bây giờ.
Mẹ đẻ của Trần Đan Pháp, bà Liễu Thị không những là một người rất xinh đẹp mà còn là một người cực kỳ thông minh. Kể từ sau khi bị Trần Huyền Nhẫn đưa về mật thất, bà đã biết được kế hoạch của ông ta, đồng thời bà cũng đoán được rằng chuyện xong chắc chắn mình sẽ phải chết. Thế là bà âm thầm lên kế hoạch bỏ trốn.
Bằng vẻ xinh đẹp và trí thông minh của mình, Liễu Thị đã thu phục được một tâm phúc của Trần Huyền Nhẫn, kẻ tâm phúc đó chính là người đàn ông đã tráo đổi đứa bé trai từ tay bà mối, người này tên là Điền Ngọc. Điền Ngọc mang Trần Đan Thông về đến mật thất thì đột nhiên quay ngoắt giết chết kẻ canh chừng Liễu Thị, sau đó đưa Liễu Thị chạy trốn.
Sau khi Trần Huyền Nhẫn phát hiện ra, lập tức sai người truy đuổi, việc truy đuổi này kéo dài suốt 20 năm, trong 20 năm ấy, Điền Ngọc, Liễu Thị và cả Trần Đan Thông đã biến mất như bốc hơi giữa đời, không tìm ra bất cứ manh mối nào.
Sau khi trừ được Trần Huyền Nhượng, Trần Huyền Nhẫn nắm lấy Ma Y Trần gia, nên đã lơi lỏng việc truy tìm tung tích bọn Điền Ngọc.
Đúng lúc này, hào hùng trong thiên hạ cùng nổi dậy, Trương Sĩ Thành, Trần Hữu Lượng, Chu Nguyên Chương đều có thành trì của mình, vương triều nhà Nguyên trong cơn nguy cấp. Điền Ngọc dẫn theo Trần Đan Thông đã lớn đầu quân, đóng góp dưới chướng của Chu Nguyên Chương, vì võ công của hai người xuất chúng nên được Chu Nguyên Chương bổ nhiệm là Vương tiền hộ vệ, từ đó Điền Ngọc và Trần Đan Thông thường xuyên tiếp xúc với cận thần của Chu Nguyên Chương.
Còn mưu thần chính của Chu Nguyên Chương là Lưu Bá Ôn thì lại là kỳ sĩ thiên hạ, rất giỏi kỳ môn bát quát, y bốc tinh tướng, nhất là có mối quan hệ tốt đẹp với Ma Y Trần gia, và Trần Đan Pháp chính là bạn tốt của Lưu Bá Ôn.
Điền Ngọc quen biết Lưu Bá Ôn đã lâu, thỉnh thoảng lại nghe Lưu Bá Ôn nhắc đến Ma Y Trần gia và Trần Đan Pháp, trong lòng không khỏi sửng sốt, rồi ngầm bàn bạc với Liễu Thị, Liễu Thị suy nghĩ trước sau và quyết định nhờ Lưu Bá Ôn giúp đỡ để giải quyết món nợ cũ này.
Vừa hay lúc đó Trần Huyền Nhẫn dưới chướng của Vương Bảo Bảo đang rất được trọng dụng, bốn bề đối địch với nghĩa quân. Chu Nguyên Chương tiêu diệt xong Trần Hữu Lượng thì quyết tâm tiến lên phía bắc tiêu diệt nhà Nguyên, thống nhất toàn quốc. Vương Bảo Bảo trí dũng song toàn chính là kẻ thù lớn nhất của Chu Nguyên Chương. Chu Nguyên Chương muốn diệt trừ Vương Bảo Bảo thì đầu tiên phải chặt đứt vây cánh của Vương Bảo Bảo, đặc biệt là nhóm dị sĩ giang hồ do Trần Huyền Nhẫn đứng đầu, những người giang hồ này thường xuyên xuất quỷ nhập thần, thích sát các tướng lĩnh nghĩa quân ở khắp nơi, nghĩa quân vì thế mà gặp nhiều khó khăn.
Lưu Bá Ôn biết Trần Huyền Nhẫn là nghĩa phụ của Trần Đan Pháp, do đó mặc dù có ý định diệt trừ Trần Huyền Nhẫn, nhưng không dám ra tay tùy tiện, nếu không chuyện này sẽ làm khó cho cả Ma Y Trần gia, sẽ đẩy Trần Đan Pháp về phái Vương Bảo Bảo, mà sự lợi hại của Trần Đan Pháp thì Lưu Bá Ôn biết rất rõ.
Khi Điền Ngọc nói ra bí mật về thân thế của Trần Đan Pháp cho Lưu Bá Ôn biết, Lưu Bá Ôn rất vui mừng, lập tức tỏ ý sẽ giúp cho Liễu Thị và Trần Đan Thông, đem chuyện này nói cho Trần Đan Pháp biết. Lưu Bá Ôn nghĩ rất rõ, nếu như sau khi Trần Đan Pháp đã biết rõ chân tướng sự việc thì ngày tận thế của Trần Huyền Nhẫn không còn xa nữa!
Quả nhiên, sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện, Trần Đan Pháp biết rằng mình đã gây ra một sai lầm không thể nào cứu chữa. Trần Huyền Nhượng đã vất vả nuôi dạy cậu 20 năm, kết quả bị một tay cậu hại thành ngây ngô cả đời, sống không bằng chết. Mỗi khi nghĩ đến đây, Trần Đan Pháp đau khổ muốn chết. Thế rồi nhờ sự du thuyết của Lưu Bá Ôn, cuối cùng Trần Đan Pháp quyết định diệt thân vì đại nghĩa, chặt đứt mối ân oán này.
Lưu Bá Ôn là người mưu trí hơn người, bèn nghĩ ra cho Trần Đan Pháp một kế sách trừ hại rất tuyệt!
Năm 1365, Vương Bảo Bảo tiến vị Hà Nam Vương, thống lĩnh đại binh trong thiên hạ, đồn trú ở Hà Nam. Trần Đan Pháp bèn đến đó thăm Trần Huyền Nhẫn, giả bộ hỗ trợ cho Trần Huyền Nhẫn thành tựu đại sự. Trần Huyền Nhẫn vô cùng vui mừng, lập tức giới thiệu cậu với Vương Bảo Bảo.
Vương Bảo Bảo từ lâu đã nghe tiếng tăm của Ma Y Thần tướng, sau khi gặp Trần Đan Pháp bèn bảo Trần Đan Pháp xem tiền đồ cho mình và chỉ giúp những sai lầm của mình. Trần Đan Pháp có huệ nhãn nên rất hiểu người, sau khi xem tướng của Vương Bảo Bảo thì thấy dù Vương Bảo Bảo là mãnh tướng nhưng số phận rất không may mắn, thuận lợi, cuối cùng vẫn là chết ở sa mạc phía bắc. Trần Đan Pháp nhìn thấy rõ như vậy nhưng không nói ra, mà chỉ bảo Vương Bảo Bảo rằng: “Muốn diệt được nghĩa quân thì đầu tiên phải tập trung được quyền lực, mặc dù đại vương thống lĩnh binh lính thiên hạ nhưng nhiều tướng triều đình cát cứ một phương, không phục hiệu lệnh, như thế không thể nào tiêu diệt được những người như Chu Nguyên Chương. Cho nên, việc quan trọng nhất lúc này của đại vương là thu phục chư tướng, thống nhất hiệu lệnh.”
Vương Bảo Bảo cũng cho đó là phải, không lâu sau đó bèn công phạt Bình chương chính sự Lý Tư Tề, hai bên đánh nhau rất lâu nên chẳng còn thời gian để mà nghĩ đến Chu Nguyên Chương. Chu Nguyên Chương nhân cơ hội đó thống nhất Giang Nam, tập trung binh lực chờ Bắc phạt.
Trần Đan Pháp hoàn thành lời dặn dò nhờ cậy của Lưu Bá Ôn xong thì ra tay với Trần Huyền Nhẫn. Cậu tự chế ra bùa tâm chướng thôi phát, đốt lên xong thì hòa vào rượu rồi mời Trần Huyền Nhẫn uống. Trần Huyền Nhẫn nghĩ đó là con trai ruột nên không đề phòng, bèn uống rượu say sưa.
Đạo thuật của Nghĩa Sơn Công vô cùng linh nghiệm. Trần Huyền Nhẫn đã làm chuyện xấu xa cùng tận, trong người tích tụ nhiều tà khí, thêm vào đó ông ta lại tu luyện Ma Y đạo pháp, bùa tâm chướng thôi phát kết hợp với lời nguyền huyết tục thành nạp tâm chướng nạp tà, bị Ma Y đạo pháp kích hoạt khiến cho tà khí toàn thân của Trần Huyền Nhẫn đều thu nạp về tim, do đó không tránh khỏi kết cục chết vì tim bạo phát.
Còn Trần Đan Pháp để chuộc tội của mình và của cha đã đích thân diệt trừ tà ma ngoại đạo khác là thuộc hạ của Trần Huyền Nhẫn, sau cùng Trần Đan Pháp đã có một cuộc chiến với lãnh tụ của tà phái và vua xác chết ngàn năm do Trần Huyền Nhẫn khởi xuất. Sau trận chiến đó, Trần Đan Pháp và giáo chủ tà giáo, vua xác chết ngàn năm đều mất tích, có người nói họ đều đã chết, có người nói chỉ có Trần Đan Pháp và giáo chủ tà giáo chết, vua xác chết ngàn năm vẫn chưa tiêu diệt hết, mà chỉ là bị phong ấn đến một nơi không ai biết, ít năm sau nó vẫn có thể tỉnh lại.
Nhưng cho dù là truyền thuyết gì thì nửa cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” mà Trần Huyền Nhẫn mang đi từ đó không thấy đâu nữa. Có người nói nó đã bị nổ cùng với Trần Huyền Nhẫn, cũng có người nói nó đã bị Trần Đan Pháp mang đi, và bị mất trong trận đánh nhau với vua xác chết ngàn năm. Tóm lại, kể từ sau Trần Đan Pháp, Trần gia không xuất hiện Ma Y Thần Tướng nữa cho đến tận bây giờ. Phần sau của cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” vẫn mất tăm trong giang hồ, còn các truyền nhân các đời của Trần gia thì vẫn khốn khổ kiếm tìm nó.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất