Chương 29:
Tâm địa của sói
Trần Đan Pháp thấy không còn cách nào để cởi bỏ được mối hoài nghi này, đành tiến hành đoạn thân huyết tích (dùng máu để xác định ruột thịt) với Trần Huyền Nhẫn. Sau khi thử xong, quả nhiên Trần Huyền Nhẫn là cha đẻ của cậu.
Trần Đan Pháp thấy mình không thể nào bình tĩnh được nữa, cái người mà suốt hai mươi năm qua mình luôn miệng bố bố con con kia lại không phải là bố đẻ của mình, còn cái người quản gia luôn lặng lẽ bên mình thì lại chính là bố đẻ ra mình. Mặc dù có danh tiếng là Thần Tướng, mặc dù thông minh tuyệt đỉnh, nhưng bây giờ Trần Đan Pháp không biết phải làm gì. Trong lúc bối rối, Trần Đan Pháp chỉ còn biết hỏi Trần Huyền Nhẫn rốt cuộc là vì sao?
Trần Huyền Nhẫn nghiến răng đáp: “Trần Huyền Nhượng vẻ ngoài đạo mạo thế thôi, chứ thực ra ông ta không phải là con người! Mẹ của con vốn không phải là vợ của ông ta mà là vị hôn thê của ta! Năm xưa, vợ của Trần Huyền Nhượng sinh nở ba lần, hai lần đầu đều là con gái, lần thứ ba là con trai, nhưng lại chết yểu. Kể từ đó, vợ của ông ta không thể có thai được nữa, Trần Huyền Nhượng là một đại tướng thuật, nên tất nhiên là có thể xem và biết được vợ của mình khó mà sinh nở được nữa, cho nên ông ta bèn tìm kiếm người đàn bà khác, định bỏ vợ cũ để lấy người mới. Hồi đó, tuổi của ta cũng bằng tuổi con bây giờ, vẫn chưa là quản gia của Trần gia, mà chỉ là em của ông ta. Vì quan hệ giữa ta và ông ta rất thân thiết, ông ta lại là chủ nhà nên khi ta đính hôn thì ông ta làm chủ thay ta đi gặp vị hôn phu của ta. Ta không thể nào ngờ được rằng, lần đi đó của ông ta đã mang họa về cho ta!”
Nói đến đây, Trần Huyền Nhượng chảy mấy giọt nước mắt, ra vẻ rất đau lòng.
Trần Đan Pháp sốt ruột hỏi: “Xảy ra họa gì?”
Trần Huyền Nhượng đáp: “Ông ta nhìn thấy vị hôn thê của ta là một người có tướng dễ sinh con trai, hơn nữa lại xinh đẹp, nên đã nảy sinh dã tâm và muốn lấy vị hôn thê của ta làm vợ!”
“Cái gì cơ?” Trần Đan Pháp ngạc nhiên hỏi.
“Không thể ngờ được đúng không?” Trần Huyền Nhẫn cười lạnh lùng: “Ông ta cậy quyền thế lớn, dỗ ngon dỗ ngọt rồi ép bố mẹ của nhà gái đổi hôn sự, gả con gái cho ông ta!”
Trần Đan Pháp ngạc nhiên tới mức không nói được câu nào, trong tâm trí cậu, từ trước đến nay hình ảnh Trần Huyền Nhượng luôn là một người hiền từ, hòa nhã, tốt bụng khiêm nhường, sao bỗng chốc lại thành ra như thế?
Trần Huyền Nhẫn tiếp tục nói: “Ông ta đã cướp vị hôn thê của ta, để an ủi ta, ông ta đã cho ta làm tổng quản Trần gia. Ông ta lo sợ cho thế lực của mình, không dám nói ra ngoài, bề ngoài vẫn làm ra vẻ chẳng có chuyện gì, làm gì cũng hết sức cẩn thận, luôn nơm nớp có họa diệt thân. Cứ như thế, Trần Huyền Nhượng bắt nạt ta yếu ớt, không coi ta ra gì. Nhưng ông ta không thể nào ngờ được rằng vị hôn thê của ta, cũng chính là mẹ của con, đã sớm nghiêng về phía ta, mặc dù buộc phải lấy Trần Huyền Nhượng, nhưng nàng đã lén dành sự trinh trắng cho ta!”
“Chính là lần đó nên mới có tôi?” Trần Đan Pháp khẽ hỏi.
Trần Huyền Nhẫn đáp: “Đúng thế! Chính vào lúc hôn sự giữa nàng và Trần Huyền Nhượng sắp đến nơi thì có con. Sau đó, mẹ con đã dùng mật pháp giang hồ, giả làm như trinh nữ, hơn nữa vào ngày cưới đó, ta đã chuốc cho Trần Huyền Nhượng uống rượu rồi mới đưa ông ta vào động phòng, cho nên ông ta không nghi ngờ gì.”
Trần Đan Pháp nghe thấy dường như rất có lý, nhưng dường như cũng có những kẻ hở, im lặng một hồi lâu, cậu hỏi: “Vậy, mẹ của tôi đâu?”
“Bị Trần Huyền Nhượng giết chết rồi!” Trần Huyền Nhẫn nói rít qua kẽ răng.
“Gì cơ?” Trần Đan Pháp nghe mà thấy như bị sét đánh ngang tai, “Tại sao ông ấy lại giết chết vợ mình?!”
Trần Huyền Nhẫn nói với vẻ phẫn uất: “Bởi vì ông ta là một loài cầm thú đội lốt đạo mạo! Ông ta lấy mẹ con là vì muốn có một đứa con trai. Chờ khi sinh con rồi, giá trị của mẹ con cũng đã hết! Huống chi ông ta đã cảm thấy mẹ của con không yêu ông ta!”
Trong lòng Trần Đan Pháp như có muôn ngàn con sóng đang cuộn trào, Trần Huyền Nhượng người nho nhã khiêm nhường, đĩnh đạc, ân cần nuôi dưỡng cậu hai mươi năm qua, dù thế nào cũng không thấy ở ông bóng dáng của một con người tàn nhẫn!
Trần Đan Pháp cố gắng trấn tĩnh, hỏi Trần Huyền Nhẫn: “Ông có chứng cứ gì không?”
Trần Huyền Nhẫn đáp: “Chứng cứ thứ nhất đó là ta là bố đẻ của con, còn ông ta thì không phải!”
Trần Đan Pháp im lặng, đó đúng là một chứng cứ, và là một chứng cứ không thể nào giải thích được.
Trần Huyền Nhượng nói tiếp: “Chứng cứ thứ hai chính là cái chết của mẹ con. Có phải là Trần Huyền Nhượng đã nói với con rằng mẹ con vì khó sinh con nên đã chết không?”
Trần Đan Pháp gật đầu.
Trần Huyền Nhẫn cười lạnh lùng: “Nếu là chết vì khó đẻ, vậy thì tất nhiên hồi ấy có mặt của bà đỡ và a hoàn phụ tá chứng kiến, và nhìn thấy sự thật. Con có thể tìm đến bà đỡ và a hoàn để hỏi họ xem. Có điều, với cá tính của Trần Huyền Nhượng, ta tin là những người đó đều đã bị ông ta diệt khẩu rồi.”
Trần Đan Pháp nghe xong, quả nhiên hỏi địa chỉ của bà đỡ và a hoàn năm xưa, nhưng Trần Huyền Nhẫn nói rằng không biết, mà chỉ nói rằng những người đó đã biến mất tăm một cách lạ lùng. Trần Đan Pháp nghe và thấy nổi giận trong lòng, từ đó cho rằng tất cả những lời Trần Huyền Nhẫn nói đều là sự thật.
Không cần nói cũng có thể biết được mối căm thù của Trần Đan Pháp đối với một ngụy quân tử không phải là cha đẻ của mình mà giết chết mẹ đẻ của mình lớn như thế nào, thậm chí cậu ta còn muốn lập tức giết chết Trần Huyền Nhượng cho hả, nhưng Trần Huyền Nhẫn khuyên cậu ta rằng: “Trần Huyền Nhượng cho dù có quá đáng, nhưng ông ta không có lỗi gì với con, ông ta đã nuôi dạy con 20 năm qua, rồi bồi dưỡng, dìu dắt con thành Thần Tướng Ma Y, cho nên con không thể giết ông ta. Nếu con giết chết ông ta, thì tâm chướng nạp tà trong con sẽ phát tác!”
Trần Đan Pháp không còn, cách nào đành hỏi Trần Huyền Nhẫn nên làm thế nào. Trần Huyễn Nhẫn bèn nói với Trần Đan Pháp nên thế này, thế kia.
Mười ngày sau, Trần Huyền Nhượng bỗng dưng mất trí nhớ, Trần Đan Pháp khóc lóc, đau buồn kế thừa chức vị trưởng tộc, đưa Trần Huyền Nhượng đến ở trong một biệt viện kín đáo và để cho người hầu chăm sóc ông.
Một năm sau, trong một lần đi ra ngoài, Trần Đan Pháp trúng phải ổ phục kích của kẻ thù, Trần Huyền Nhẫn đã bất chấp tương cứu, nhờ đó Trần Đan Pháp mới thoát khỏi, do đó Trần Đan Pháp nhận Trần Huyền Nhẫn là người cha tái sinh ra mình.
Tất nhiên, tất cả những điều này đều là âm mưu do một tay Trần Huyền Nhẫn vạch ra và hai người phối hợp diễn cho người ngoài xem.
Trần Đan Pháp ngấm ngầm đưa “Nghĩa Sơn Công Lục” cho Trần Huyền Nhẫn đọc. Nhờ sự chỉ bảo, giúp đỡ của Trần Đan Pháp, khả năng của Trần Huyền Nhẫn mỗi ngày một tiến bộ, tướng thuật rất sâu, tiếng tăm thậm chí còn truyền đến tận triều đình.
Đại thần triều Nguyên Thoát Thoát rất tin cậy Trần Huyền Nhẫn, thêm vào đó lúc ấy thời cuộc không được ổn định, khắp nơi thiên hạ nổi dậy khởi nghĩa nên rất cần đến người tài, Thoát Thoát liền mời Trần Huyễn Nhẫn xuống núi phò tá. Trần Huyền Nhẫn vốn là người tư lợi, sau khi nghe vậy thì tất nhiên vô cùng mừng rỡ, ông ta mang theo nửa sau cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” đầu quân dưới trướng của Thoát Thoát và trở thành trợ thủ đắc lực cho ông ta.
Năm thứ hai, cũng chính là năm 1354, Trương Sĩ Thành, thủ lĩnh quân khởi nghĩa nông dân lập quốc xưng vương ở Cao Bưu. Hoàng đế Nguyên Thuận cử Thoát Thoát cầm đầu quân lính bao vây sào huyệt của Trương Sĩ Thành, Trần Huyền Nhẫn nằm trong đám quân đó của Thoát Thoát.
Thoát Thoát đánh nhau với Trương Sĩ Thành, Trần Huyền Nhẫn dẫn đầu một nhóm dị sĩ giang hồ dùng tà thuật để làm hại quân khởi nghĩa. Trương Sĩ Thành đại bại. Thế nhưng, kẻ thù trong triều chính của Thoát Thoát đã nói những lời xúc xiểm, rằng tốn công tốn sức mà chẳng làm lên công trạng gì, Hoàng đế Nguyên Thuận bèn lập tức ra chiếu triệu Thoát Thoát về triều, tước hết binh quyền của ông ta và giải tán đám thuộc hạ của ông ta.
Trần Huyền Nhẫn lại chạy đến dưới trướng của Sát Hãn Thiết Mộc Nhi, giúp cho Sát Hãn tấn công quân Hồng Cân (Quân khăn đỏ), lúc đó không có nghĩa quân nào là không căm ghét Trần Huyền Nhẫn đến tận xương tận tủy!
Trần Đan Pháp cũng không vừa lòng với những gì ông ta làm, nhưng vì ông ta là cha đẻ của mình nên không tiện hỏi, đành mắt nhắm mắt mở làm ngơ.
Mười năm sau, Sát Hãn bị giết, con nuôi Vương Bảo Bảo của ông ta đã tấn công ngôi vị của cha nuôi, tiếp tục thống soái, Trần Huyền Nhẫn lại theo Vương Bảo Bảo, tấn công quân nghĩa quân mọi nơi. Lúc đó, Trần Huyền Nhẫn tự thấy rằng lý tưởng cả đời đã được thực hiện, sau khi chết chắc chắn sẽ được ghi danh trong sử sách truyền đến muôn đời, nhưng con người tướng thuật thông thần ấy không ngờ được rằng một sự việc kinh thiên động địa sắp xảy ra!
Năm thứ 24 Nguyên Chí Chính (năm 1364), thành Hứa Châu vùng Giang Bắc, Hà Nam mưa lớn. Trong ngôi nhà cổ của Trần gia ở Đông Thành, đèn leo lét cháy, cửa lớn đóng chặt, trong gian đại đường chính Bắc, một người đàn ông trung tuổi đang ngồi dưới ánh đèn ngây người đờ đẫn.
Đó chính là Trần Đan Pháp, lúc này đã 32 tuổi, vì rất mê tướng thuật, đạo pháp, võ công mấy chục năm nên vẫn chưa lấy vợ, nhưng đến lúc này thì cậu bắt đầu nghĩ đến việc thừa kế hương hỏa.
Đột nhiên, từ xa vọng vào một tràng tiếng gõ cửa, Trần Đan Pháp giật mình khỏi trầm tư. Một lát sau, quản gia Trần Lễ chạy đến, hành lễ rồi bẩm báo: “Trưởng tộc đại nhân, bên ngoài có ba người, nô bộc đều không biết. Người dẫn đầu nói rằng là cố nhân của đại nhân, từ Giang Nam đến, tự xưng là Lưu Thanh Điền.”
“Lưu Thanh Điền?” Trần Đan Pháp giật mình, nói: “Là Thanh Điền Lưu Bá Ôn! Mau mời họ vào đây! Không, để ta cùng đi với ngươi!”
“Khà, khà, Đan Pháp lão đệ, không cần đâu, ta đã vào đây rồi!”
Trần Đan Pháp nhìn về phía phát ra tiếng nói thì thấy có ba người khoác tấm choàng màu đen bước từ trong mưa ra và đang từ từ tiến đến. Người đi đầu chừng hơn 40 tuổi, mặt mũi thanh tú, tướng mạo dễ coi, nhìn Trần Đan Pháp tươi cười, người đó chính là Lưu Cơ Lưu Bá Ôn nổi tiếng thiên hạ - mưu sĩ chính của Ngô vương Chu Nguyên Chương.
“Ôi, Lưu đại ca, đệ biết là huynh đang phò tá Ngô vương công diệt Hán vương Dư Bộ, không ngờ huynh lại đến đây!” Trần Đan Pháp chạy ra đón.
Lưu Bá Ôn cười, đáp: “Con trai Trần Lý của Trần Hữu Lương còn nhỏ, kém xa cha của hắn, Ngô vương đã chinh phạt được Vũ Xương rồi, bọn Trần Lý đều đã đầu hàng. Ta nhân lúc rỗi rãi đến thăm lão đệ.”
Trần Đan Pháp vội mời Lưu Bá Ôn và những người đi cùng vào nhà. Lưu Bá Ôn và hai người đi cùng cởi tấm choàng rồi ngồi xuống, Trần Lễ vội đi pha trà mời khách.
Sau khi Trần Đan Pháp và Lưu Bá Ôn hàn huyên một hồi, quay sang nhìn hai người kia thì thấy đó là một người đàn ông và một người phụ nữ. Người đàn ông tuổi trạc Trần Đan Pháp, tướng mạo bất phàm (vẻ mặt không phải là người tầm thường), còn người phụ nữ chừng bốn, năm mươi tuổi, cử chỉ tao nhã, lịch lãm.
Hai người đó rất lạ lùng, sau khi vào nhà xong thì cứ nhìn Trần Đan Pháp không rời mắt, nhất là người phụ nữ, khiến cho Trần Đan Pháp cũng ngây người ra. Còn Lưu Bá Ôn thì cứ ngồi bên mỉm cười vuốt râu và không nói gì.
Sau khi trở thành Thần Tướng, khả năng nhìn người bắt hình tướng, đoán định cát hung, phúc họa của Trần Đan Pháp đã lên đến mức tuyệt đỉnh. Trần Đan Pháp chưa gặp hai người này bao giờ, nên nhìn xong thì tự nhiên cậu thấy tò mò, bèn lập tức quan sát thần thái, tướng mạo của họ một hồi.
Đầu tiên cậu nhìn người phụ nữ trung niên đó, vừa nhìn một cái, bất giác cậu “ô” một tiếng, rõ ràng cậu thấy người phụ nữ kia mắt mũi thanh tú, tam đình, tứ độc, ngũ nhạc, lục liệu, bát học đường, thập nhị cung đều rất rõ, nhưng cậu lại không bói ra được bất cứ kết quả nào!
Dường như cậu đang nhìn một hồ nước sâu thăm thẳm không thấy đáy.
Điều này hết sức lạ lùng, trong lòng Trần Đan Pháp như có muôn ngàn con sóng trào dâng không sao trấn tĩnh được.