Chương 3
“Chính là nó!”
Hai mắt Diệp Lâm sáng bừng, không chút chần chừ lựa chọn đổi lấy.
Hai mươi lăm điểm danh vọng lập tức về không. Một viên dược hoàn màu đỏ sẫm, tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, bất ngờ xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Diệp Lâm ngửa đầu nuốt ngay.
Dược hoàn vừa vào miệng liền tan, một luồng nhiệt lưu bá đạo lập tức lan khắp tứ chi bách hài.
Cảm giác như có vô số chiếc búa nhỏ không ngừng rèn giũa thân thể. Gân thịt trở nên săn chắc, xương cốt phát ra từng tiếng lách tách khe khẽ, sức mạnh cuồn cuộn dâng trào trong toàn thân.
Mọi mệt mỏi trước đó đều tan biến, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng và cường tráng chưa từng có.
“Đây... chính là sức mạnh sao?”
Diệp Lâm siết chặt nắm tay, cảm nhận nguồn lực lượng mãnh liệt đang cuộn chảy dưới từng thớ cơ, trong lòng tràn đầy tự tin.
Hắn đẩy cánh cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt, chậm rãi bước ra ngoài.
Ánh dương của dị giới dịu dàng phủ xuống người hắn, trong không khí phảng phất hương thơm cỏ cây.
Từ dãy núi xa xa vọng lại tiếng chim hót, côn trùng ngân vang, xen lẫn âm thanh róc rách của dòng suối.
Diệp Lâm hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh đang cuộn trào trong cơ thể cùng hy vọng vừa được nhen nhóm. Toàn thân hắn như được tiếp thêm vô tận khí lực.
“Đến đi, Lưu Diễm! Ta chờ các ngươi!”
...
Cùng lúc đó, Lưu Diễm ôm lấy gò má còn nóng rát, hai mắt hoe đỏ, vừa lao ra khỏi tiểu viện của Diệp Lâm thì bị mấy phụ nhân trong thôn đang phơi y phục gần đó trông thấy.
“Ôi chao, Lưu muội tử, xảy ra chuyện gì vậy? Sao cứ ôm mặt mãi thế?” Một phụ nhân tò mò hỏi.
Trong lòng Lưu Diễm đang chất đầy tủi nhục và phẫn hận, nghe vậy liền buông tay xuống, để lộ rõ dấu bàn tay sưng đỏ trên má, nghiến răng nói:
“Còn hỏi sao? Thôn Cát Ba chúng ta nuôi phải một kẻ vong ân bội nghĩa! Các người còn cười nổi à?”
Mấy phụ nhân nhìn rõ dấu tay trên mặt nàng, ban đầu đều giật mình, nhưng rất nhanh trên mặt lại hiện lên vài phần hả hê, che miệng cười khúc khích.
“Ôi trời, ra tay nặng thật đấy! Là ai gan lớn đến mức dám đánh Lưu đại mỹ nhân vậy?”
“Còn có thể là ai nữa?”
Lưu Diễm nghiến chặt hàm răng, giọng nói càng thêm chói gắt vì phẫn nộ.
“Chính là tên cô nhi Diệp Lâm, cả nhà chết sạch, lớn lên nhờ cơm trăm họ! Đồ vô ơn bạc nghĩa!”
Nói xong, nàng không buồn để tâm tới những tiếng kinh ngạc hay bàn tán phía sau, lập tức sải bước về phía đầu thôn.
Trong lòng nàng lúc này chỉ còn duy nhất một ý niệm.
Báo thù!
“Diệp Lâm sao? Không thể nào... Đứa nhỏ ấy trông hiền lành lắm mà.”
“Chậc, cái miệng của Lưu Diễm... biết đâu lại nói lời quá đáng, ép người ta đến mức không nhịn được.”
“Nhưng dám ra tay đánh người... Hôm nay tên cô nhi ấy đúng là khác hẳn mọi khi.”
Mấy phụ nhân đứng tụm lại, người một câu, kẻ một lời, tiếng bàn tán nhanh chóng lan khắp đầu thôn.
...
Thôn Cát Ba, nơi đầu thôn.
Một đám du côn lêu lổng đang túm tụm quanh nhau, hò hét cổ vũ cho mấy con dế chọi.
“Lên! Cắn nó! Cắn chết nó đi!”
“Đồ vô dụng! Xông lên cho ta!”
“Ha ha! Thắng rồi! Mau đưa bạc đây!” Một gã thanh niên trông có phần ngờ nghệch giơ cao con dế chiến thắng, cười lớn đầy hớn hở.
“Thắng cái đầu ngươi!”
Một đại hán thân hình vạm vỡ, gương mặt dữ tợn bỗng nổi giận, nhấc chân giẫm mạnh xuống. Hai con dế đang giao chiến cùng con dế trong tay gã ngốc đều bị nghiền nát dưới bàn chân, chẳng còn hình dạng.
“Thật mất hứng!”
“Hu hu... dế của ta... bảo bối của ta...” Gã ngốc lập tức ngã quỵ xuống đất, vừa khóc vừa gào, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Khóc cái gì mà khóc!”
Một tên du côn bên cạnh ghét bỏ đá hắn lăn sang một bên. Rõ ràng cả đám đều lấy gã đại hán hung ác kia làm thủ lĩnh.
“Đại ca, đừng bực nữa. Chọi dế có gì vui đâu. Mau nhìn bên kia, góa phụ trẻ trong thôn tới rồi!” Một tên mắt tinh chỉ về phía xa, cười hề hề.
Người được gọi là đại ca chính là Vương Thượng, bá chủ một phương của thôn Cát Ba.