Mang Theo Chức Năng Trò Chơi Xuyên Đến Tu Tiên Giới

Chương 4

Chương 4
Hắn ngẩng đầu nhìn theo, quả nhiên thấy Lưu Diễm đang vội vã bước tới, sắc mặt đầy vẻ phẫn nộ.
Hai mắt Vương Thượng sáng lên, huýt sáo một tiếng.
“Ôi chao, mỹ nhân của ta, là kẻ nào dám chọc nàng nổi giận thế... Hử?”
Khi Lưu Diễm đến gần, hắn nhìn rõ dấu bàn tay đỏ hằn trên gương mặt nàng, lập tức nổi trận lôi đình.
“Khốn kiếp! Là ai? Kẻ nào gan to bằng trời dám động đến người của ta?”
Vừa thấy Vương Thượng, Lưu Diễm như gặp được cứu tinh. Nàng chỉ lên gò má sưng đỏ, nghẹn ngào nói:
“Còn ai ngoài tên cô hồn dã chủng Diệp Lâm ấy nữa! Vương đại ca, huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho muội. Chỉ cần huynh dạy dỗ hắn một trận, bắt hắn quỳ xuống dập đầu xin lỗi... muội... muội nguyện theo huynh.”
Ánh mắt nàng vừa chất chứa oán hận, vừa mang theo vài phần giả vờ đáng thương.
Thấy dáng vẻ tủi thân của Lưu Diễm, lại nhìn gương mặt còn in rõ vết tát, cơn giận trong lòng Vương Thượng lập tức bùng lên.
Hắn cười gằn:
“Ta còn tưởng là nhân vật nào ghê gớm, hóa ra chỉ là một tên rác rưởi! Nàng cứ yên tâm, hôm nay ta sẽ đánh gãy hai chân hắn! Các huynh đệ, cầm lấy gia hỏa, theo ta!”
Vương Thượng dẫn theo bốn năm tên đàn em cầm gậy gộc, khí thế hùng hổ, dưới sự dẫn đường của Lưu Diễm thẳng tiến về phía căn nhà của Diệp Lâm.
Dọc đường, dân trong thôn vừa thấy trận thế ấy liền vội vàng tránh sang hai bên. Trên mặt ai nấy đều hiện vẻ lo lắng, nhưng chẳng một người nào dám đứng ra ngăn cản.
Chẳng bao lâu sau, cả đám đã bao vây căn nhà gỗ cũ nát của Diệp Lâm.
Lưu Diễm nhìn thấy Diệp Lâm đang bình thản đứng giữa sân, ánh mắt lập tức bắn ra oán độc như muốn nuốt chửng đối phương, tựa hồ đang nói:
“Lần này ngươi chết chắc rồi.”
Diệp Lâm nhìn thấy Lưu Diễm dẫn theo Vương Thượng cùng đám người kéo tới, chẳng những không hề sợ hãi mà khóe môi còn khẽ nhếch lên.
“Xem ra cái tát ban nãy vẫn còn quá nhẹ, chưa đủ để ngươi nhớ lấy bài học.”
“Tiểu tạp chủng! Đến nước này còn dám mạnh miệng!”
Vương Thượng giận dữ quát lớn:
“Dám động đến người của ta, lại còn ăn nói ngông cuồng! Hôm nay nếu không phế ngươi, ta còn mặt mũi nào làm đại ca? Các huynh đệ, xông lên! Đánh cho hắn một trận!”
Đám du côn gào thét, đồng loạt vung gậy xông tới, từ bốn phương tám hướng đánh thẳng về phía Diệp Lâm.
Diệp Lâm đã sớm chuẩn bị từ trước. Trong mắt hắn lóe lên một tia hàn quang, chẳng những không lùi mà còn chủ động lao tới!
Nhờ dược lực của Long Hổ Đoán Thể Hoàn, thân thể hắn đã được cường hóa vượt xa người thường. Thân ảnh vừa động đã nhanh như mãnh báo xuống núi, mang theo khí thế kinh người.
Trước khi hai cây côn gỗ giáng xuống, Diệp Lâm bỗng nghiêng người tránh né, hữu quyền như sao băng xé gió, mang theo uy thế lôi đình nện thẳng vào mặt một tên lưu manh bên trái!
“Bốp!”
Tiếng va chạm trầm đục vang lên, kèm theo âm thanh xương gãy rợn người. Tên kia còn chưa kịp kêu thảm đã tối sầm trước mắt, ngửa mặt ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Một quyền ấy vừa nhanh vừa hiểm, khiến đám lưu manh còn lại nhất thời chững lại.
Nhưng ngay sau đó, gậy gộc cùng quyền cước từ bốn phương tám hướng lại ùn ùn kéo tới!
Dẫu sức mạnh của Diệp Lâm đã tăng vọt, song hai nắm đấm khó địch nổi nhiều người, mà kinh nghiệm giao đấu của hắn gần như bằng không.
Hắn miễn cưỡng né được hai cây côn, nhưng sau lưng vẫn trúng một cú đá nặng nề, phía sau đầu cũng bị giáng mạnh một quyền.
“Ư…”
Diệp Lâm khẽ rên, thân hình bị chấn động đến mức lảo đảo tiến lên mấy bước.
Nếu là người bình thường, chỉ hai đòn ấy cũng đủ khiến mất sạch sức phản kháng.
Thế nhưng sau khi dùng Long Hổ Đoán Thể Hoàn, gân cốt của hắn cường kiện vượt xa người thường. Dù đau đớn, hắn vẫn không ngã xuống, trái lại càng khơi dậy huyết tính trong lòng.
Hắn đột ngột xoay người, tựa mãnh hổ bị thương, một tay chộp lấy cây côn đang bổ xuống, vận lực xoắn mạnh đoạt lấy. Thuận thế, hắn quét ngang một côn vào chân tên lưu manh khác.
“Rắc!”
“A——!”
Tiếng xương gãy cùng tiếng kêu thảm đồng thời vang lên. Tên kia ôm lấy chân bị đánh gãy, ngã vật xuống đất, không ngừng lăn lộn rên rỉ.
Dân làng xung quanh tụ tập ngày một đông, phần lớn đều là phụ nữ, trẻ nhỏ và người già. Thấy cảnh giao đấu hung hiểm trước mắt, ai nấy đều kinh hô liên tiếp, nhưng không một ai dám tiến lên.
Khóe mắt Diệp Lâm thoáng liếc qua bảng hệ thống. Giữa vô số lời bàn tán và ánh mắt kinh hãi của dân làng, con số điểm danh vọng đang tăng nhanh hơn hẳn:
Danh vọng +1… +1… +1…
Chớp mắt đã vượt qua mốc hai mươi lăm điểm!
“Đổi!”
Diệp Lâm gầm lên trong lòng, ý niệm lập tức khóa chặt viên Long Hổ Đoán Thể Hoàn trị giá hai mươi lăm điểm trong thương thành.
Vương Thượng thấy hai tên thủ hạ liên tiếp bị đánh gục, trong lòng vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.
Ở bên cạnh, Lưu Diễm cũng nhìn đến thất kinh. Nàng ta không ngờ Diệp Lâm lại đột nhiên trở nên hung mãnh như vậy.
Ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ hiểm độc. Nhân lúc không ai để ý, nàng cúi xuống nhặt một hòn đá sắc cạnh dưới đất, siết chặt trong tay, lặng lẽ chờ thời cơ đánh lén.
Đúng vào khoảnh khắc Diệp Lâm vừa đổi thành công, chuẩn bị lấy linh đan ra dùng—
“Đi chết đi!”
Một tên lưu manh bị khí thế của hắn dọa sợ, nãy giờ chỉ dám núp phía sau, chợt thấy thời cơ liền rút từ trong ngực ra một nắm bột trắng, hung hăng hất thẳng về phía mặt Diệp Lâm!
“Vôi bột!”
Trong lòng Diệp Lâm chuông cảnh báo vang dội. Nhưng trận ác chiến vừa rồi khiến hơi thở hắn rối loạn, phản ứng chậm mất nửa nhịp. Thứ bột cay nồng ấy lập tức phủ kín mặt mũi hắn.
“A! Mắt của ta!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất