Mang Theo Chức Năng Trò Chơi Xuyên Đến Tu Tiên Giới

Chương 5

Chương 5
Chỉ trong chớp mắt, hai mắt hắn đau buốt như bị muôn vàn mũi kim xuyên thấu, nóng rát khó chịu, thị lực hoàn toàn bị tước đoạt.
“Cơ hội tốt!”
Vương Thượng thấy vậy mừng rỡ như điên, sát ý trong mắt bùng lên dữ dội. Hắn lấy đà lao tới, tung người lên không trung, dồn toàn bộ sức lực vào một cước hung mãnh, nhắm thẳng vào sau đầu Diệp Lâm đang lộ ra vì cơn đau mà đá tới!
“Ầm!”
Tiếng va chạm nặng nề vang vọng khắp không gian, như một tiếng chuông lớn giáng xuống, khiến trái tim của tất cả những người chứng kiến đều run lên.
Diệp Lâm chỉ cảm thấy đầu óc “ong” lên một tiếng, tựa như bị cự chùy nện trúng. Trước mắt hắn tối sầm, đất trời quay cuồng, thân thể mất hết thăng bằng, nhào mạnh về phía trước rồi ngã vật xuống đất, trong khoảnh khắc đã không còn sức chống trả.
“Đánh! Đánh cho ta! Đừng nương tay!”
Vương Thượng vừa đáp xuống đất đã cười gằn, dẫn đầu xông tới, tung quyền cước liên tiếp về phía Diệp Lâm đang nằm dưới đất. Đám lưu manh phía sau cũng ùa vào, thay nhau trút cơn giận bằng những cú đấm đá không ngớt.
“Đừng đánh nữa! Đánh nữa sẽ xảy ra án mạng mất!”
Dân làng đứng xem hoảng hốt la lớn.
“Vương ca! Đủ rồi! Thật sự đánh chết hắn thì rắc rối lắm!”
Trong đám lưu manh cũng có kẻ bắt đầu sinh lòng e ngại, lên tiếng khuyên can.
“Vương ca, thôi đi. Dạy dỗ hắn một chút là được rồi, đừng để xảy ra chuyện lớn.”
Đến khi Lưu Diễm thấy Diệp Lâm co quắp trên mặt đất, không còn chút động tĩnh nào, nàng ta mới giả vờ mở miệng khuyên nhủ. Nàng cũng chẳng muốn vì một mạng người mà chuốc lấy phiền phức.
Vương Thượng lúc này mới thở hồng hộc dừng tay, khinh miệt nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
“Phi! Tiểu tạp chủng! Hôm nay coi như giữ lại cho ngươi một cái mạng. Nhớ kỹ, từ nay ở Cát Ba thôn, thấy ta thì biết đường tránh xa. Còn dám đối nghịch với ta, gặp một lần ta đánh một lần! Đi!”
Đám lưu manh dìu hai kẻ bị thương, vây quanh Vương Thượng, vừa chửi bới vừa nghênh ngang rời đi.
Chỉ còn lại đám dân làng đứng nhìn Diệp Lâm sống chết chưa rõ, khe khẽ thở dài, bàn tán vài câu rồi cũng lần lượt tản đi.
Ý thức của Diệp Lâm dần trở nên mơ hồ. Cơn đau cùng nỗi nhục nhã như sóng dữ nhấn chìm tâm trí hắn. Bên tai chỉ còn tiếng bước chân của dân làng xa dần và tiếng cười ngông cuồng của đám Vương Thượng.
“Đọc lại điểm lưu...”
Một trận trời đất quay cuồng quen thuộc ập tới. Ý thức của hắn như bị cưỡng ép kéo khỏi thân thể rồi lại nhét trở về.
Diệp Lâm chợt mở bừng hai mắt.
Hắn phát hiện mình đang đứng trước cửa căn nhà cũ nát, thời gian đã quay ngược về vài khắc trước—đúng vào lúc hắn vừa nhìn thấy Lưu Diễm dẫn theo Vương Thượng cùng đám người hùng hổ tiến về phía nhà mình.
“Hộc... hộc...”
Diệp Lâm hít thở dồn dập, trong mắt ánh lên hàn mang lạnh lẽo.
“May mà ta đã lưu lại thời điểm này từ trước.”
Ngay khi phát hiện Lưu Diễm và đám người xuất hiện, hắn đã quyết đoán lưu lại mốc thời gian quan trọng ấy.
Sau khi quay ngược thời gian, số điểm danh vọng thu được trong trận chiến trước đã bị hệ thống thu hồi, tránh việc lợi dụng để tích lũy vô hạn. Nhưng kinh nghiệm thực chiến cùng những bài học xương máu vẫn còn nguyên trong ký ức của hắn.
“Lần trước, điểm danh vọng tăng rất nhanh, đủ để đổi một viên Đoán Thể Đan. Chỉ cần kịp thời dùng đan dược khôi phục thể lực, rồi đề phòng thủ đoạn rải vôi bột của chúng... Lần này, ta sẽ khiến cả đám phải ngã gục!”
Diệp Lâm nhanh chóng tính toán trong lòng, lặng lẽ điều hòa hơi thở. Cả người hắn tựa như một con báo săn đang kiên nhẫn mai phục, bình tĩnh chờ con mồi tự bước vào cạm bẫy.
Chẳng bao lâu sau, Lưu Diễm cùng Vương Thượng và đồng bọn lại xuất hiện ở đầu đường, khí thế hung hăng tiến đến.
Vương Thượng thấy lần này Diệp Lâm không hề hoảng loạn, ngược lại còn ung dung đứng giữa sân chờ bọn chúng, lửa giận càng bốc cao. Từ xa hắn đã quát lớn:
“Tiểu tạp chủng! Bị dọa đến ngốc rồi sao? Còn không mau lăn tới dập đầu nhận lỗi với ta! Nếu hôm nay tâm trạng ta tốt, biết đâu còn...”
“Đại ca, phí lời với hắn làm gì? Các huynh đệ, lên!”
Một tên lưu manh không chờ nổi, lập tức hô lớn.
Cả đám lại lần nữa bao vây lấy Diệp Lâm.
Diệp Lâm... động rồi!
Lần này, thân pháp của hắn càng nhanh hơn, xuất thủ cũng càng quyết đoán và sắc bén!
Tựa như đã diễn luyện ngàn vạn lần, Diệp Lâm ung dung tránh khỏi hai cây côn từ hai phía, rồi tung một quyền chuẩn xác như sao rơi, nện thẳng vào mặt tên côn đồ bên trái!
Vẫn là vị trí ấy, vẫn là lực đạo ấy!
Tên côn đồ còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã trợn trắng mắt, thân thể mềm nhũn ngã vật xuống đất.
Ngay sau đó, Diệp Lâm khom người, né tránh cây gậy quét tới từ phía sau. Cùng lúc ấy, chân phải hắn như đuôi bọ cạp quét ngược, hung hăng đá mạnh về phía sau!
“Á——!”
Tên côn đồ định đánh lén chỉ kịp ôm lấy hạ thân, phát ra tiếng kêu thảm thiết, cả người co quắp, hoàn toàn mất sức chiến đấu.
Tên côn đồ thứ ba thấy tình thế không ổn, lập tức thò tay vào ngực áo, định lấy bọc vôi bột.
Nhưng Diệp Lâm sao có thể cho hắn cơ hội?
Vừa hạ gục tên thứ hai, hắn lập tức bật người lao tới như tên rời dây, khuỷu tay mang theo kình phong dữ dội, nện mạnh vào ngực đối phương!
“Phụt!”
Tên côn đồ chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói, hơi thở nghẹn lại. Gói vôi còn chưa kịp lấy ra, cả người đã bị đánh văng, ngã lăn trên đất, hồi lâu vẫn không thể đứng dậy.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất