Chương 063: Lần mở lòng cuối cùng. (2)
Trương Quốc Trụ thong thả thổi miếng thịt bốc hơi nghi ngút cho vào miệng: “ Bệ hạ không cần nhìn Sơn Đông, Hà Nam nghèo khó mà hoài nghi công tích của mình, một cái Đại Minh đổ nát được bệ hạ chăm lo cho không cần phải lo cơm ăn cái mặc đã là tốt lắm rồi. Nghĩ lại Đại Minh chúng ta từ đại loạn tới đại trị đâu được vài năm, cứ tiếp tục trên con đường này, thịnh thế sẽ tới.”
Hàn Lăng Sơn nói thêm: “ Người viết sử sách một nét bút tả ngàn năm, một năm, mười năm dưới ngòi bút bọn họ chỉ vài chữ, nhưng những năm tháng đó chính chúng ta trải qua từng chút một. Chuyện thiên hạ đặt lên bàn bệ hạ bình đạm nhạt nhẽo như nước, khiến bệ hạ có cảm giác anh hùng không đất dụng võ, nhưng thế mới là chính trị tốt nhất, chứ phàm là triều chính đặc sắc như vở kịch, sử sách viết tràng giang đại hải, chắc chắn là lúc vương triều đi vào mạt lộ rồi.”
Trương Quốc Trụ phụ họa: “ Chính thế, thần chỉ mong sau này sử sách viết về mình càng ít càng tốt, chỉ cần ghi, người này làm tể tướng thái bình nhiều năm, vậy là thần hài lòng.”
Triệu Quốc Tú không nói gì cả, ở bên chuyên tâm hầu hạ Vân Chiêu, hôm nay đóng vai thê tử ôn nhu.
Vân Chiêu nghe vậy vững lòng hơn hẳn, rời Quan Trung phồn hoa, dọc đường đa phần nhìn thấy nhà tranh vách đất, thôn xóm lác đác, thành trì vắng vẻ, khiến y không khỏi hoài nghi tấu chương mình đọc được có phải là do quan viên phía dưới giả vờ thái bình dâng lên không: “ Vậy các ngươi thấy chuyện quần thần tấu lên, muốn trẫm sớm xây hoàng lăng thế nào?”
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 063: Lần mở lòng cuối cùng. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này