Chương 083: Người nghèo đừng nhận thân thích.
Ngài Địch Tạp Nhĩ thấy mình sắp chết rồi.
Trông phổi của ông cứ như luôn nhét một nắm bông làm ông ta không cách nào hít thở thoải mái được, tay ông ta đã đặt lên bàn rồi, nhưng lại không thể không rút về, vì chỉ cần ông ngồi dậy, hít thở sẽ trở nên vô cùng khó khăn.
Bên ngoài phòng ánh nắng cực kỳ rực rỡ, ấm áp chiếu lên bức tường cũ màu vàng, thuyền qua lại bên sông Tắc Nạp, cửa sổ mỹ lệ của Ba Lễ thánh mẫu viện, vương kỳ bay trên cung Phàm Nhĩ Tái (Versailles), tất cả đều hết sức sinh động.
Chỉ có ông ta là sắp chết rồi, giống như con mèo già lông xác xơ, như con chó già gầy trơ xương còn què một chân, đi qua đường phố lạnh lẽo, cố gắng tìm nơi nghỉ ngơi cuối cùng. Trong bức tường đá lạnh lẽo, ẩm thấp, giống có ngàn vạn quỷ hồn, chỉ cần có người đi qua sẽ phả ra làn hơi rét buốt.
“ Bối Lạp ... “ Ngài Địch Tạp Nhĩ gọi một tiếng, giọng như bị người ta nhét giẻ vào họng vậy, rất nhỏ, nên không ai đáp, ông ta lại phải cố hết sức rung chuông:
Truyện "Minh Thiên Hạ Chương 083: Người nghèo đừng nhận thân thích." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này