Chương 1
Bốn đứa con trai ta dứt ruột đẻ ra đều được ghi danh dưới tên của Phu nhân.
Vì chuyện này, Cố Duy Trọng đã dỗ dành, lừa gạt ta suốt mười mấy năm trời:
"Sau này các con cũng sẽ hiếu kính nàng như nhau, bằng không, ta sẽ đánh gãy chân chúng."
Dưới sự chăm sóc, nuôi dạy chu toàn của ta, trưởng tử năm mười lăm tuổi đã đỗ Tiến sĩ.
Thứ tử trở thành Võ trạng nguyên trẻ tuổi nhất đương triều.
Hai đứa con trai út cũng có tài bảy bước thành thơ, danh tiếng vang khắp kinh thành.
Thế nhưng, ngày ngày chúng chỉ biết ở trước mặt Phu nhân ân cần vâng dạ, lại còn nói:
"Mẫu thân quả là dạy dỗ có phương."
Đến lần sinh nở thứ tư, ta suýt nữa đã một xác hai mạng.
Vậy mà Cố Duy Trọng cùng các con trai lại vây quanh giường bệnh của Phu nhân, nửa bước không rời.
Bà đỡ nhìn không đành lòng, xót xa hỏi có thể giúp gì cho ta.
Ta nhìn đứa trẻ còn đỏ hỏn trong tã lót, suy nghĩ một lát, quả thực có một việc.
"Giúp ta thuê một cỗ xe ngựa đi, loại có thể lập tức khởi hành ngay."
...
"Lâm di nương, vạn lần không thể làm thế được!"
Bà đỡ lộ vẻ khó xử.
"Chớ nói đến chuyện người vừa từ quỷ môn quan trở về, còn phải ở cữ tĩnh dưỡng cho tốt. Chỉ riêng thân phận này của người, tự ý trốn khỏi phủ nếu bị bắt lại thì làm gì còn đường sống!"
Phải rồi, di nương rốt cuộc cũng chẳng phải chính thê, nói khó nghe một chút thì chính là nô tỳ.
Ta khẽ chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ.
Tiểu gia hỏa này không suôn sẻ như bốn vị ca ca của nó trước đây, suýt chút nữa đã lấy mạng của ta rồi.
Nhưng mà, ta cũng đã đưa ra một quyết định ích kỷ, xem như đôi bên hòa nhau.
Bà đỡ vẫn đứng bên cạnh khuyên can, ta liền rút từ dưới gối ra một tờ văn thư.
"Yên tâm đi, Cố đại nhân đã đồng ý rồi."
Tờ phóng quy thư* này là do ta ép Cố Duy Trọng viết khi nhường lại vị trí chính thê.
(Phóng quy thư: Thư thả tự do, trả lại thân phận tự do).
Chính ta cũng không ngờ, ở kinh thành hơn mười năm, ngược lại càng sống càng thấy vô vị.
Người đàn ông ta yêu nhất, lại là phu quân của kẻ khác.
Những đứa con ta dốc lòng nuôi lớn, cũng chỉ quản người khác gọi là mẫu thân.
Ngay vào lúc bọn họ vây quanh giường Cố phu nhân để hầu hạ thuốc thang, ta khoác lên mình chiếc áo choàng, bao bọc bản thân và đứa trẻ thật kín kẽ, bước lên cỗ xe ngựa đang đậu bên ngoài cửa nách của Cố phủ.
Tôn đại tỷ đánh xe quấn một dải vải trên đầu, dáng vẻ vô cùng nhanh nhẹn, tháo vát.
"Nương tử, chúng ta đi đâu đây?"
Việc sinh nở đã hao tổn toàn bộ sức lực của ta, chỉ vài bước đi từ phòng sinh ra cửa nách mà ta tưởng như đã cắn nát răng mới chống đỡ nổi.
Vén áo choàng ra, nhìn ngắm gương mặt đang ngủ say của đứa trẻ, ta thở phào nhẹ nhõm.
"Giang Nam, có đi được không?"
"Chuyện này... lúc trước người đâu có nói."
Thấy Tôn đại tỷ ra chiều khó xử, ta kéo lại áo choàng, định bụng xuống xe.
Ta hiểu được, đối với nữ tử kinh thành mà nói, Giang Nam quả thực quá xa xôi.
Chỉ dựa vào đôi hài thêu mỏng manh dưới tà váy la, e rằng cả đời này cũng chẳng thể bước ra khỏi cái vòng luẩn quẩn từ phụ thân, phu quân cho đến con trai.
Bây giờ ta phải tranh thủ trước khi cổng thành đóng lại, tìm một cỗ xe ngựa khác thích hợp hơn.
Gió lạnh lùa qua rèm xe, sắc mặt ta trắng bệch, khẽ ho khan hai tiếng.
"Ai ai ai, nương tử gấp cái gì chứ."
Tôn đại tỷ mỉm cười giữ ta lại, thuận tay kéo kín rèm xe vừa bị gió thổi tung một cách cẩn thận.
"Ý của tôi là, đi đường xa như vậy thì phải chuẩn bị sẵn lương khô."
Tôn đại tỷ đánh xe đến khu chợ, các tiểu thương đang ra sức rao bán hàng hóa.
"Lê tươi đây, ngọt ê răng luôn!"
"Khách quan, làm bát bánh màn thầu nóng hổi đi!"
Tôn đại tỷ rõ ràng là người từng đi xa, nàng mua bánh hồ bính, thịt khô, đều là những món dễ bảo quản.
"Một cái bánh ba văn tiền, thịt khô một trăm văn một cân, tổng cộng là..."
Tôn đại tỷ cho rằng chủ quán tính sai, khăng khăng muốn tự mình tính lại một lượt.