Chương 4: Một người vừa lạ vừa quen
Cánh cửa bị đẩy bật ra thô bạo, một bóng người cao lớn xông vào. Nước mưa từ mái tóc đen ướt sũng nhỏ xuống từng giọt, chiếc sơ mi dính chặt vào lồng ngực rắn rỏi.
Dưới ánh sáng mờ tối, khuôn mặt ấy giống Lục Tấn Minh đến mức tôi không kịp suy nghĩ gì.
“Tấn Minh…” Tôi nghẹn ngào lao vào lòng anh, hai tay siết chặt lấy chiếc sơ mi ướt đẫm, “Anh cuối cùng cũng đến rồi…”
Cơ thể anh rõ ràng khựng lại một chút, nhưng không đẩy tôi ra ngay. Hơi thở mang mùi mưa lạnh lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, khác hẳn mùi nước hoa tuyết tùng quen thuộc của Lục Tấn Minh. Nhưng tôi quá yếu, nên không nhận ra sự khác biệt ấy.
“Em sợ quá…” Tôi vùi mặt vào ngực anh, nước mắt không ngừng rơi, “Sấm to quá… em còn tưởng anh không cần em nữa…”
Anh im lặng vài giây, rồi một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi: “Đừng sợ, chẳng phải anh đã tới rồi sao?”
Giọng anh trầm hơn Lục Tấn Minh một chút, còn mang theo sự khàn nhẹ khó nhận ra. Nhưng tôi đang chìm trong cảm giác đoàn tụ, hoàn toàn không nghi ngờ.
“Anh tha thứ cho em chưa?” Tôi ngẩng đầu, cố gắng nhìn rõ gương mặt anh trong bóng tối, “Em sẽ không đi tìm Phùng Lan nữa đâu… thật đấy, em hứa…”
Bàn tay anh khựng lại trong chốc lát, rồi lại tiếp tục xoa nhẹ tóc tôi: “Đừng nói nữa, trước tiên em bình tĩnh lại đã.”
Một tia chớp xẹt qua, trong khoảnh khắc chiếu sáng gương mặt anh. Tôi thoáng thấy có gì đó không đúng, nhưng đường nét ấy rõ ràng là Lục Tấn Minh — xương mày sắc lạnh, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng mím chặt.
Chắc là do lâu rồi không gặp nên cảm giác của tôi trở nên trì độn.
“Anh ướt hết rồi,” tôi lo lắng nói, “Sẽ bị cảm mất…”
Anh khẽ cười: “Xe đua bị chết máy giữa đường, đành phải chạy tới đây trú mưa. Không ngờ ở đây lại có người.”
Xe đua? Lục Tấn Minh vốn chẳng bao giờ thích xe đua. Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị tôi bỏ qua. Có lẽ anh chỉ đổi sở thích thôi?
“Để em đi lấy khăn cho anh.” Tôi cố đứng dậy, nhưng một cơn choáng váng ập tới.
Anh kịp thời đỡ lấy tôi, hơi ấm lòng bàn tay xuyên qua lớp áo ướt: “Đừng bận, em lo cho mình trước đi.”
Bàn tay anh lớn hơn của Lục Tấn Minh một chút, lòng bàn tay có vết chai mỏng, cảm giác hoàn toàn khác. Nhưng lúc này tôi lại quá cần sự ấm áp ấy, nên chủ động áp sát vào lòng anh.
“Đừng đi…” tôi khẽ cầu xin, “Đêm nay ở lại với em được không?”
Anh im lặng một lúc, rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Ngoài cửa sổ, mưa gió sấm chớp cuồng loạn. Nhưng trong vòng tay vừa lạ vừa quen ấy, tôi cuối cùng cũng cảm thấy một chút an tâm. Dù sâu trong tiềm thức vẫn có một tiếng nói nhắc nhở rằng có gì đó không đúng, nhưng đói khát và kiệt sức khiến tôi chọn cách bỏ qua tất cả.
Chỉ cần… là anh quay về là được.