Chương 5: Sốt cao và cho uống thuốc
Bàn tay anh đột ngột đặt lên trán tôi, lông mày lập tức nhíu lại.
“Em đang sốt.” Giọng anh lộ rõ sự lo lắng, “Trong biệt thự có thuốc không?”
Tôi lắc đầu, ý thức đã bắt đầu mơ hồ. Chỉ cảm thấy nhiệt độ trên người anh rất dễ chịu, không nhịn được lại khẽ áp sát vào lòng anh.
“Đừng đi…” tôi lẩm bẩm, sợ anh lại đột nhiên biến mất như lần trước.
Anh thở dài, đỡ tôi đi đến sofa: “Nằm xuống trước đi, tôi đi tìm chăn cho em.”
Trong bóng tối, anh mò mẫm tìm được một tấm chăn rồi đắp lên người tôi. Sau đó anh đứng dậy, tôi lập tức nắm lấy góc áo anh.
“Chỉ là đi tắt điều hòa thôi,” anh nhẹ giọng giải thích, “em đang sốt, không thể tiếp tục để gió lạnh thổi nữa.”
Lúc này tôi mới miễn cưỡng buông tay, ánh mắt vẫn dõi theo bóng anh.
Anh tìm được cầu dao, gạt lên. Đèn điện chớp vài cái rồi sáng bừng. Ánh sáng đột ngột khiến tôi nheo mắt, đồng thời cũng nhìn rõ hơn gương mặt anh.
Quả thật rất giống Lục Tấn Minh, nhưng nhìn kỹ lại thì vẫn có điểm khác. Ánh mắt hoang dã hơn một chút, khóe môi luôn mang theo nét cười như có như không.
“Nhìn tôi làm gì?” ANh bắt gặp ánh nhìn của tôi, khẽ nhướng mày hỏi.
Tôi vội vàng quay đi: “Không có gì…”
Anh đi vào phòng tắm, rất nhanh đã cầm ra một chiếc khăn ướt. Khi nhẹ nhàng đặt lên trán tôi, động tác của anh còn dịu dàng hơn cả Lục Tấn Minh.
“Tôi gọi cho anh trai tôi,” anh lấy điện thoại ra, “để anh ấy đến đón em.”
Lúc này tôi mới để ý điện thoại anh dùng không giống của Lục Tấn Minh, trên ốp lưng còn dán sticker xe đua. Nhưng vì sốt cao, đầu óc tôi chậm chạp, không kịp hiểu ý nghĩa của điều đó.
Cuộc gọi được kết nối, anh bật loa ngoài.
“Anh, trong biệt thự có người bị sốt,” anh nói rất tùy ý, “anh có muốn…”
“Nam Dư?” Giọng Lục Tấn Minh vang lên từ đầu dây bên kia, phía sau còn có tiếng mưa và nhạc nhẹ, “Tôi đang đưa Phùng Lan về nhà, mưa lớn quá khó bắt xe. Sốt thì bảo cô ấy uống nhiều nước ấm vào, ngày mai tôi sẽ qua.”
Tim tôi chùng xuống.
Hóa ra anh vẫn đang ở bên Phùng Lan, thậm chí đến nhìn tôi một lần cũng không muốn.
“Nhưng cô ấy có vẻ rất khó chịu…” người bị gọi là Nam Dư còn định nói tiếp, nhưng cuộc gọi đã bị cúp.
Anh cất điện thoại, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp: “Em nghe rồi chứ.”
Tôi gật đầu, kéo chăn che kín mặt. Rõ ràng đang sốt, nhưng lại thấy trong lòng còn lạnh hơn.
“Hóa ra anh tên Nam Dư…” tôi khẽ nói.
Anh khựng lại một chút, dường như lúc đó mới nhận ra mình lỡ lời. Nhưng nhìn bộ dạng yếu ớt của tôi, cuối cùng chỉ thở dài.
“Lục Nam Dư,” anh đưa tay ra, “em trai sinh đôi của Lục Tấn Minh.”
Tôi nhìn bàn tay đó, không đưa ra nắm. Thì ra ngay từ đầu tôi đã nhận nhầm người, còn anh thì không lập tức sửa lại.
“Anh biết tôi là ai không?” tôi hỏi.
Anh gật đầu: “Tiểu ma nữ được anh tôi nuôi. Anh ấy có nhắc với tôi rồi.”
Ra là vậy.
Trong mắt anh, tôi đại khái chỉ là một con “thú cưng” được anh trai anh nhặt về nuôi thôi.
Bên ngoài cửa sổ, sấm đã dịu dần, nhưng mưa vẫn rơi. Cơn sốt khiến toàn thân tôi lạnh run, răng cũng va vào nhau lập cập.
Lục Nam Dư nhìn tôi, đột nhiên đứng dậy. Tôi tưởng anh định bỏ đi, vội vàng đưa tay muốn kéo lại, nhưng hóa ra anh chỉ đi rót một ly nước nóng.
“Uống chút nước đi,” anh đưa ly lên sát môi tôi, “rồi ngủ một giấc cho tốt.”
Giọng anh không giống Lục Tấn Minh lúc nào cũng mang theo mệnh lệnh, mà là sự dịu dàng hiếm thấy. Tôi ngoan ngoãn uống nước, ánh mắt vẫn dán chặt vào anh, sợ chỉ cần chớp mắt là anh sẽ biến mất.
“Tôi không đi,” anh như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, “tối nay tôi ở đây với em.”
Câu nói đó khiến tôi cuối cùng cũng thả lỏng, chìm dần vào giấc ngủ.
Trước khi mất ý thức, tôi cảm nhận được bàn tay anh khẽ vuốt lại mái tóc tôi.