Chương 10: Câu Trả Lời
Ngày thứ Hai bắt đầu không bằng tiếng mưa.
Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến Sài Gòn, Khôi thức dậy trong im lặng tuyệt đối — không tiếng nước rơi trên mái tôn, không tiếng gió rít qua khe cửa, không tiếng rao hàng rong. Chỉ có ánh sáng xám nhạt của bầu trời buổi sáng len qua tấm rèm mỏng, và trên bàn — cành hoa dạ lý hương vẫn còn tươi nguyên như thể nó vừa được hái.
Anh ngồi dậy, cầm cành hoa lên. Những cánh trắng nhỏ li ti, mùi hương ngọt lịm nhưng không gắt — thứ mùi của những khu vườn cổ, của những đêm trăng trong ký ức không thuộc về anh. Sợi chỉ ngũ sắc buộc quanh cành hoa vẫn còn ướt — nhưng thứ chất lỏng thấm trên đó không phải nước mưa.
Máu. Một giọt máu khô, sẫm màu, dính vào sợi chỉ đỏ.
Nê-ô nhảy lên bàn, ngửi cành hoa. Mắt con mèo tiên nheo lại — không phải vì khó chịu, mà vì nhận ra điều gì đó.
"Máu của con bé đó," giọng Nê-ô vang lên trong đầu Khôi — lần đầu tiên sau hai ngày im lặng.
"Máu Thiên Cơ. Nó vừa làm một nghi thức."
"Nghi thức gì?"
"Không biết. Nhưng Thiên Cơ là môn dự đoán cổ của dòng tộc Vũ. Mỗi lần dùng, họ phải trả giá bằng máu."
Khôi nhìn cành hoa lâu hơn. Vũ Thanh Mai đã không chỉ đến Sài Gòn để gặp anh — cô đã làm một điều gì đó. Một câu hỏi được đặt ra cho số phận. Một lời tiên tri được triệu gọi bằng máu. Và cô muốn anh biết điều đó.
"Mày nghĩ cô ta đã thấy gì?" Nam hỏi từ giường bên cạnh, giọng vẫn còn ngái ngủ. Cậu đã thức từ lúc nào, quan sát Khôi mà không nói gì.
"Tao không biết. Nhưng nếu Mai đã dùng máu để hỏi Thiên Cơ... thì câu trả lời chắc chắn không đơn giản."
Anh đặt cành hoa xuống. Bên ngoài, tiếng xe máy bắt đầu rộn ràng trở lại. Sài Gòn đang thức dậy — nhưng với Khôi, ngày hôm nay không phải là một ngày bình thường. Hôm nay anh phải đưa ra câu trả lời.
"Một Mảnh Hồn Vỡ — đổi lấy sự tự do của chính mình."
Điều kiện của Trần Văn Lão vẫn văng vẳng trong đầu anh từ đêm qua. Nó không phải là một lựa chọn — nó là một cái bẫy. Trao đi một Mảnh Hồn Vỡ nghĩa là trao đi một phần linh hồn của Trần Nguyên Hạo, một phần sức mạnh, một phần ký ức. Và không chỉ có vậy — mỗi Mảnh là một Nghiệp Ấn. Nếu ông Lão dùng nó để nghiên cứu, để tìm cách phá bỏ lời nguyền mà không cần sự tha thứ của Trần Nguyên Hạo... liệu có an toàn không?
Và câu hỏi lớn hơn: liệu anh có quyền trao đi linh hồn của người khác — dù người đó là tiền kiếp của anh?
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Con hẻm bên dưới vẫn ướt sũng sau cơn mưa đêm. Những bà hàng rong đã bắt đầu dọn hàng, những chiếc xe máy đã bắt đầu nối đuôi nhau ra phố lớn. Một ngày mới. Và trong tâm trí anh, đồng hồ đếm ngược vẫn đang chạy.
"Còn hai ngày. Hoặc ít hơn."
---
Họ rời nhà trọ lúc tám giờ sáng. Không có kế hoạch cụ thể nào cho buổi sáng — chỉ là Khôi không thể ngồi yên trong căn phòng chật hẹp đó thêm một phút nào nữa. Sài Gòn buổi sáng khác hẳn Sài Gòn ban đêm. Nếu ban đêm thành phố này ẩm ướt và bí ẩn, thì ban ngày nó ồn ào đến chói tai — tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng người chen chúc trên từng mét vỉa hè.
Họ ăn sáng ở một quán hủ tiếu Nam Vang trên đường Nguyễn Trãi. Nước dùng ngọt thanh, thịt băm viên mềm tan trên đầu lưỡi — nhưng Khôi không cảm nhận được gì. Anh ăn như một cái máy, mắt vẫn dõi theo những bóng người qua lại ngoài phố.
"Mày đang tìm ai?" Nam hỏi, miệng vẫn đầy hủ tiếu.
"Vũ Thanh Mai."
"Thì tao biết. Nhưng mày nghĩ cô ta sẽ xuất hiện giữa ban ngày giữa phố à?"
"Tao không biết. Nhưng cô ta biết chúng ta đang ở đâu. Cành hoa để lại trên bậu cửa sổ — không phải là trùng hợp. Cô ta muốn tao biết cô ta đã đến. Và nếu cô ta muốn gặp..."
"Thì cô ta sẽ tự tìm đến." Nam gật gù.
"Vậy mày lo lắng về điều gì?"
Khôi đặt đũa xuống.
"Tao lo về điều cô ta đã thấy trong nghi thức Thiên Cơ. Máu trên sợi chỉ — cô ta đã trả giá. Và những gì Thiên Cơ tiết lộ không bao giờ là tin tốt."
Nê-ô nằm dưới gầm bàn, đuôi ve vẩy.
"Con bé đó không phải kẻ thù," giọng nó vang lên trong đầu Khôi.
"Nhưng cũng chưa phải đồng minh. Nó đang đứng giữa hai ngã đường — và nghi thức Thiên Cơ có thể là cách nó chọn đường."
"Mày biết về Thiên Cơ à?" Khôi hỏi thầm.
"Ba trăm năm không phải là thời gian ngắn. Ta đã thấy nhiều pháp sư dòng Vũ tự hủy hoại mình vì những câu hỏi quá lớn."
Chưa kịp hỏi thêm, một bóng người dừng lại trước quán.
Không phải Vũ Thanh Mai.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc áo sơ mi trắng đã ngả màu, quần tây xám, đeo kính gọng đen. Dáng vẻ bình thường — giống hệt hàng triệu người đàn ông Việt Nam khác đang trên đường đi làm buổi sáng. Nhưng linh nhãn của Khôi mách bảo điều ngược lại. Dưới lớp vỏ bình thường đó, một luồng linh khí yếu ớt nhưng rất có tổ chức đang vận hành — như một bộ máy được bôi trơn cẩn thận.
Người đàn ông không nhìn họ. Ông ta gọi một tô hủ tiếu, ngồi xuống bàn cách họ hai bàn, và bắt đầu ăn như thể chưa từng thấy họ. Nhưng Khôi nhận ra: tay trái của ông ta đặt trên bàn, ngón trỏ gõ nhịp nhẹ — một nhịp, hai nhịp, ba nhịp. Không phải gõ vu vơ. Đó là tín hiệu.
Nê-ô cứng đờ.
"Hắn là pháp sư."
"Của Lâm gia?"
"Không rõ. Linh khí của hắn không mang dấu ấn dòng tộc nào. Nhưng..."
"Nhưng?"
"Nhưng hắn đã theo chúng ta từ lúc ra khỏi nhà trọ."
Khôi siết chặt đũa trong tay. Anh nhìn Nam — cậu bạn đã hiểu ánh mắt đó, và bắt đầu chậm rãi đặt bát hủ tiếu xuống, tay còn lại lần xuống dưới gầm bàn nơi cậu giấu con dao găm.
"Chưa phải lúc," Khôi thì thầm.
"Chờ xem hắn muốn gì."
Người đàn ông ăn xong tô hủ tiếu trong im lặng. Rồi ông ta đứng dậy, trả tiền, và bước ra ngoài — nhưng không phải không để lại dấu vết. Trên mặt bàn nơi ông ta ngồi, một mảnh giấy nhỏ được gấp làm tư, kẹp dưới đáy chén nước chấm.
Khi bóng ông ta đã khuất sau dãy xe máy ngoài phố, Khôi mới đứng dậy, bước đến bàn đó. Anh mở mảnh giấy.
Chỉ có một dòng chữ viết tay, nét chữ đều đặn như được in:
"Tối nay, đừng đến Phúc An Đường một mình."
Không có chữ ký. Không có dấu hiệu nhận dạng. Nhưng tờ giấy có mùi — mùi của thuốc bắc, mùi của gỗ mun cũ, mùi của... Phúc An Đường.
"Người của Trần Văn Lão?" Nam đoán.
"Hoặc ai đó muốn tao nghĩ vậy."
Khôi vo viên mảnh giấy, bỏ vào túi. Một lời cảnh báo — nhưng từ ai? Và quan trọng hơn: nó có đáng tin không?
---
Họ dành phần còn lại của buổi sáng để đi dọc các con phố Chợ Lớn. Không phải để tham quan — mà để Khôi có thời gian suy nghĩ. Nam đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn bạn mình với ánh mắt lo lắng, nhưng không hỏi thêm gì. Cậu biết khi nào nên im lặng.
Nê-ô dẫn đường — con mèo tiên dường như đã thuộc lòng từng con hẻm, từng góc phố của khu Chợ Lớn sau hai ngày ở đây. Nó đưa họ qua những ngôi chùa cổ với mái ngói âm dương rêu phong, qua những tiệm vàng lấp lánh, qua những quán cà phê cóc nơi những ông già người Hoa ngồi đọc báo và nhấm nháp trà buổi sáng.
Trong tâm trí Khôi, sự im lặng của Trần Nguyên Hạo vẫn tiếp diễn. Nhưng nó không còn là sự im lặng trống rỗng như ngày hôm qua nữa. Có một sự thay đổi — rất nhỏ, rất khó nhận ra. Giống như tiếng thở của ai đó đang chuyển từ ngủ sâu sang ngủ nông. Vị tiền kiếp sắp tỉnh dậy.
Và phía sau lớp phong ấn — "Đơn vị Kiểm Soát số 7" vẫn ở đó. Không cử động. Không nói. Nhưng sự hiện diện của nó ngày càng rõ rệt hơn — như một khối u đang lớn dần trong tâm trí anh. Mỗi lần anh tập trung vào điều gì đó quá lâu, một ý nghĩ lạ lại chen vào — một câu hỏi không phải của anh, một cảm xúc không thuộc về anh. Phong ấn của Trần Nguyên Hạo đang yếu đi.
"Còn bao lâu nữa?"
Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng mưa — bắt đầu rơi trở lại vào lúc mười giờ sáng, nhẹ nhàng và dai dẳng.
---
Giữa trưa, khi họ đang ngồi dưới mái hiên một ngôi chùa cổ trên đường Triệu Quang Phục, cô xuất hiện.
Vũ Thanh Mai không bước ra từ màn mưa như một nhân vật trong phim. Cô chỉ đơn giản đứng đó — ở góc sân chùa, dưới tán cây ngọc lan cổ thụ, như thể cô đã ở đó từ rất lâu và họ chỉ vừa mới nhận ra. Cô mặc một chiếc áo dài trắng — không phải áo dài cách tân thời thượng, mà là áo dài truyền thống, tay dài, cổ cao, tà áo chấm gót. Trên tay cô là một chiếc ô giấy — loại ô dùng trong các nghi lễ, vẽ hình chim hạc.
Linh nhãn của Khôi ghi nhận mọi thứ cùng một lúc. Linh khí của Mai đã thay đổi — không còn là thứ linh khí Mộc thuần khiết của một pháp sư dòng Vũ đang ẩn mình. Nó đã mở rộng, đã thức tỉnh — mang theo một tầng sâu hơn, một thứ gì đó cổ xưa và buồn bã. Dấu ấn của công chúa Thiên Ninh.
"Vũ Thanh Mai," Khôi nói, đứng dậy. Giọng anh bình tĩnh hơn anh nghĩ.
"Cậu biết tên tôi." Cô khẽ cúi đầu — một cử chỉ lịch sự cổ điển, không giống cách chào của sinh viên thời hiện đại.
"Nhưng tôi nghĩ cậu cũng biết nhiều hơn cái tên."
"Tôi biết cô là giám sát viên của Hội Gìn Giữ. Tôi biết cô được giao nhiệm vụ theo dõi tôi từ khi tôi thức tỉnh. Và tôi biết..." Anh ngập ngừng.
"...tôi biết cô là ai."
Mai không trả lời ngay. Cô bước đến gần hơn, chiếc ô giấy che mưa cho cả hai. Ở khoảng cách này, Khôi có thể thấy rõ những vết thâm quầng dưới mắt cô — dấu hiệu của nhiều đêm không ngủ. Và trong mắt cô, một tia sáng kỳ lạ — không phải giận dữ, không phải sợ hãi, mà là một nỗi buồn sâu thẳm.
"Tôi đã làm một nghi thức Thiên Cơ đêm qua," cô nói.
"Tôi hỏi một câu hỏi. Và câu trả lời..." Cô dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ.
"...không phải là điều tôi muốn nghe."
"Cô đã hỏi gì?"
"Tôi hỏi: liệu tôi có phản bội cậu không."
Không khí giữa họ trở nên đặc quánh. Tiếng mưa rơi trên ô giấy tạo thành một nhịp điệu đều đặn — như nhịp tim của ai đó đang chờ đợi.
"Và câu trả lời?"
"Thiên Cơ không trả lời bằng lời nói. Nó cho tôi thấy một hình ảnh." Mai ngước lên nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Tôi thấy cậu đứng trên một ngọn đèo. Trên tay cậu là một thanh kiếm gãy. Và trước mặt cậu — tôi, với một lưỡi dao đâm xuyên qua ngực. Nhưng điều kỳ lạ là... tôi không biết ai đã cầm con dao đó. Có thể là tôi tự đâm mình. Có thể là cậu. Có thể là một người khác."
Khôi im lặng.
"Thiên Cơ không phân biệt được quá khứ và tương lai," cô tiếp tục.
"Những gì tôi thấy... có thể là chuyện đã xảy ra. Giữa Trần Nguyên Hạo và công chúa Thiên Ninh. Hoặc có thể là chuyện sắp xảy ra. Giữa cậu và tôi."
"Vậy tại sao cô lại đến đây? Nếu cô biết có khả năng cô sẽ phản bội tôi — hoặc bị tôi làm tổn thương?"
Mai mỉm cười. Đó là một nụ cười buồn — nụ cười của một người đã chấp nhận điều gì đó từ lâu.
"Bởi vì trốn tránh không thay đổi được số phận. Và tôi thà đối mặt với nó... còn hơn là sống trong sợ hãi."
Nê-ô kêu lên một tiếng nhỏ — một âm thanh cảnh báo. Và rồi tất cả đều cảm nhận được: một luồng linh khí lạ vừa quét qua khu vực. Không mạnh, nhưng rất chính xác — như một tia radar đang dò tìm thứ gì đó.
"Chúng ta bị theo dõi," Mai nói, giọng trở nên sắc lạnh.
"Không phải người của Hội. Cũng không phải Lâm gia — ít nhất không phải trực tiếp. Một thứ gì đó... khác."
"Tôi biết. Từ sáng nay." Khôi rút mảnh giấy trong túi ra, đưa cho cô.
"Cô có biết ai viết cái này không?"
Mai đọc nhanh, rồi lắc đầu.
"Nét chữ không quen. Nhưng mùi trên giấy... là mùi của tiệm Phúc An Đường. Người này đã ở đó ít nhất một lần — và gần đây."
"Ý cô là sao?"
"Tờ giấy này còn mới — được viết trong vòng hai mươi bốn giờ qua. Và nó dính mùi của một loại dược liệu rất hiếm: Huyết Đằng. Thứ mà tôi chỉ thấy ở một tiệm thuốc Bắc duy nhất tại Sài Gòn — Phúc An Đường."
Nam nhìn hai người, rồi nói: "Vậy là ai đó trong tiệm thuốc của ông Lão — hoặc ai đó vừa đến tiệm — đã cảnh báo bọn mình? Nhưng tại sao lại giấu mặt?"
"Bởi vì họ sợ," Mai đáp.
"Ở Sài Gòn này, có những thế lực còn đáng sợ hơn cả Lâm gia. Và nếu nội gián của Lâm gia đang nhắm vào Trần Văn Lão... thì bất kỳ ai đứng về phía ông ta đều gặp nguy hiểm."
---
Họ tìm một quán cà phê khuất trong hẻm để nói chuyện tiếp. Mưa vẫn rơi, đều đặn và kiên nhẫn như chính Sài Gòn. Quán vắng khách — chỉ có họ và một ông chủ quán già đang ngủ gật sau quầy, tiếng radio rè rè phát ra một bài vọng cổ cũ.
Ngồi đối diện Khôi ở khoảng cách chưa đến một mét, Vũ Thanh Mai không còn là cô sinh viên bí ẩn luôn xuất hiện ở rìa tầm nhìn của anh nữa. Lớp mặt nạ đã rơi xuống. Những gì còn lại là một cô gái hai mươi mốt tuổi với đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều thứ — cả trong kiếp này lẫn kiếp trước.
"Hội Gìn Giữ đã ra lệnh cho tôi rút khỏi nhiệm vụ giám sát cậu," cô nói.
"Ông Quyết nói tôi đã can thiệp quá sâu — vụ Thiên Cơ Nhiễu ở Đà Nẵng là giọt nước tràn ly. Lẽ ra tôi phải quay về Hà Nội ngay lập tức."
"Nhưng cô vẫn ở đây."
"Tôi đã từ chối mệnh lệnh." Mai cúi xuống nhìn bàn tay mình.
"Lần đầu tiên trong đời, tôi từ chối một mệnh lệnh trực tiếp từ Hội. Họ sẽ coi tôi là kẻ phản bội. Có thể họ đã cử người đến tìm tôi rồi."
"Tại sao?"
"Cậu vẫn hỏi câu đó." Cô ngước lên.
"Tại sao tôi lại làm tất cả những điều này? Tại sao tôi lại mạo hiểm sự nghiệp, danh dự, thậm chí là tính mạng — vì một người mà tôi được giao nhiệm vụ giám sát, không phải bảo vệ?" Cô dừng lại.
"Bởi vì tôi cần biết. Tôi cần biết những gì tôi cảm thấy — là của tôi, Vũ Thanh Mai — hay là tiếng vọng của công chúa Thiên Ninh từ tám trăm năm trước. Và cách duy nhất để biết... là đứng trước mặt cậu."
Khôi im lặng. Anh hiểu cảm giác đó — cảm giác bị hai cuộc đời giằng xé. Trong tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo vẫn đang ngủ — nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của ông ta, như một bóng ma đứng sau vai, luôn thì thầm những điều anh không muốn nghe.
"Và cô đã biết chưa?" Anh hỏi.
"Cảm giác đó là của ai?"
Mai lắc đầu.
"Tôi vẫn chưa biết. Nhưng tôi biết một điều khác — từ nghi thức Thiên Cơ. Tôi đã thấy con đường của cậu tối nay. Có ba ngã rẽ."
"Cô thấy gì?"
"Ngã thứ nhất: cậu chấp nhận điều kiện của Trần Văn Lão. Cậu trao Mảnh Hồn Vỡ. Và cậu mất một thứ không thể lấy lại được — không chỉ là sức mạnh, mà là một phần linh hồn."
"Ngã thứ hai?"
"Cậu từ chối. Cậu rời khỏi tiệm thuốc. Và Ấn Ký Thuần Phục phá vỡ phong ấn — nhân cách thứ ba chiếm quyền điều khiển. Cậu không còn là cậu nữa."
Khôi siết chặt tay.
"Còn ngã thứ ba?"
Mai nhìn anh — và trong mắt cô, lần đầu tiên, một tia sáng hy vọng le lói.
"Ngã thứ ba... tôi không thấy rõ. Thiên Cơ chỉ cho tôi thấy một mảnh vỡ — cậu đứng trong tiệm thuốc, nhưng không phải một mình. Có một người khác ở đó — một người mà tôi không nhận ra. Và cậu đang mỉm cười. Nhưng tôi không biết đó là nụ cười của chiến thắng... hay của sự cam chịu."
---
Buổi chiều trôi qua nhanh hơn Khôi mong đợi. Họ trở về nhà trọ để chuẩn bị cho cuộc gặp tối. Nam ngồi ở một góc phòng, kiểm tra lại những lá bùa mà bà Năm đã để lại — những Tịch Tà Phù đã ố vàng, những sợi Hàng Dương Hương đã khô quắt. Cậu không phải pháp sư, không thể dùng chúng, nhưng cậu vẫn cẩn thận sắp xếp lại — như một cách để trấn an chính mình.
Mai ngồi bên cửa sổ, mắt nhắm hờ, linh khí tỏa ra nhẹ nhàng như làn sương. Cô đang thiền — một kỹ thuật của dòng tộc Vũ để tĩnh tâm trước những cuộc đối đầu quan trọng. Nê-ô nằm cuộn tròn trong lòng cô — con mèo tiên dường như đã chấp nhận sự hiện diện của cô, điều mà nó chưa từng làm với bất kỳ ai ngoài Khôi và bà Năm.
Khôi đứng dựa lưng vào tường, nhìn ra ngoài trời đang tối dần. Trong đầu anh, cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn.
"Trao Mảnh Hồn Vỡ?" Không thể. Đó không chỉ là sức mạnh của anh — đó là linh hồn của Trần Nguyên Hạo, là Nghiệp Ấn mà anh phải đối mặt. Nếu ông Lão dùng nó để nghiên cứu, để tìm cách phá bỏ lời nguyền mà không cần sự tha thứ... liệu điều đó có kích hoạt một thứ gì đó còn tồi tệ hơn?
"Từ chối?" Cũng không thể. Nếu Ấn Ký Thuần Phục phá vỡ phong ấn, nhân cách thứ ba sẽ chiếm quyền điều khiển. Anh sẽ không còn là chính mình — và tất cả những gì anh đã chiến đấu để bảo vệ sẽ trở nên vô nghĩa.
Vậy còn con đường thứ ba?
Anh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe — không phải bằng tai, mà bằng linh nhãn. Sâu trong tâm trí, nơi Trần Nguyên Hạo đang ngủ...
"Tiền kiếp. Ông có nghe thấy tôi không?"
Im lặng.
"Tôi biết ông đang tỉnh dậy. Tôi cần ông."
Vẫn im lặng. Nhưng rồi — một rung động. Nhẹ như cánh bướm. Và một giọng nói, yếu ớt nhưng rõ ràng:
"Đừng... trao... Mảnh..."
"Ông tỉnh rồi?"
"Chưa... hoàn toàn. Nghe đây... Trần Văn Lão... ông ta không biết... mọi thứ về lời nguyền..."
"Ý ông là sao?"
"Lời nguyền... không phải của ta."
Khôi đứng sững lại.
"Cái gì?"
"Khi ta bị phong ấn... có kẻ đã lợi dụng. Kẻ đó... không phải là một trong bảy đạo sĩ. Hắn là kẻ thứ tám. Và chính hắn đã nguyền rủa dòng họ Trần Văn... không phải ta. Ta chỉ bị vu oan."
Giọng nói yếu dần — nhưng trước khi tắt hẳn, Trần Nguyên Hạo kịp thì thầm thêm một câu:
"Tìm... cái rương gỗ mun... trong hầm tiệm thuốc. Ở đó... có bằng chứng."
Rồi im lặng trở lại.
Khôi mở mắt ra. Tim anh đập mạnh trong lồng ngực. Một bí mật suốt tám trăm năm — và giờ anh vừa nghe được nó, chỉ vài giờ trước cuộc gặp định mệnh.
"Khôi?" Nam nhìn anh, nhận ra sự thay đổi trên gương mặt bạn mình.
"Có chuyện gì vậy?"
"Tao vừa nghe được một thứ," Khôi nói, giọng trầm xuống.
"Và nếu nó là sự thật... thì tối nay sẽ rất khác so với những gì chúng ta nghĩ."
---
Bảy giờ tối. Mưa lại bắt đầu rơi.
Họ đến Phúc An Đường khi những ngọn đèn lồng đỏ trước các tiệm thuốc đã được thắp lên, phản chiếu xuống mặt đường ướt thành những vệt sáng dài ngoằn ngoèo. Không khí Chợ Lớn buổi tối khác hẳn ban ngày — yên tĩnh hơn, sâu lắng hơn, và nguy hiểm hơn. Những tiểu yêu mà Khôi đã thấy ban sáng giờ đã rút vào bóng tối, chỉ còn lại những đôi mắt lấp lánh sau những ô cửa sổ tối om.
Cánh cửa gỗ của Phúc An Đường đã đóng — nhưng bên trong vẫn có ánh sáng. Ánh sáng vàng ấm của một ngọn đèn dầu, hắt qua khe cửa thành những đường chỉ mảnh trên mặt đường.
Khôi gõ cửa. Ba tiếng.
Cánh cửa mở ra. Trần Văn Lão đứng đó — nhưng không phải một mình. Phía sau ông ta, ngồi trên chiếc ghế gỗ mun cạnh quầy thuốc, là Trương Quốc Bảo. Hắn đang uống trà, vẻ mặt thư thái như thể đây là nhà hắn.
"Vào đi," ông Lão nói, giọng khàn đục.
"Đúng giờ đấy."
Họ bước vào. Nê-ô đi sát chân Khôi, tai ve vẩy liên tục, mắt vàng quét khắp căn phòng. Mai đứng sau lưng Khôi — cô đã quyết định không giấu mình nữa, và sự xuất hiện của cô khiến Trần Văn Lão nhíu mày.
"Con gái dòng Vũ," ông ta nói, không phải câu hỏi.
"Ta ngửi thấy mùi Thiên Cơ trên người con bé. Mùi của máu và những câu hỏi không nên hỏi."
"Cháu không đến đây với tư cách của dòng tộc Vũ," Mai đáp, giọng bình tĩnh.
"Cháu đến với tư cách cá nhân."
"Ở thế giới ngầm này, không ai là cá nhân cả. Mỗi người đều mang theo cái bóng của dòng tộc, của quá khứ, của những lời thề đã tuyên từ trước khi họ sinh ra." Ông Lão quay sang Khôi.
"Nhưng chuyện của con bé không phải là lý do mày đến đây tối nay. Mày đã có câu trả lời chưa?"
"Trước khi cháu trả lời," Khôi nói, "cháu muốn nghe điều kiện của Trương Quốc Bảo."
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía kẻ buôn thông tin. Hắn đặt chén trà xuống, mỉm cười — nụ cười nửa miệng quen thuộc đó.
"Tốt. Tôi thích người thẳng thắn." Hắn rút từ trong túi áo ra một tấm bản đồ nhỏ — loại bản đồ vẽ tay trên giấy dó, với những ký hiệu cổ mà chỉ pháp sư mới đọc được.
"Mảnh Hồn Vỡ thứ ba — Đèo Hải Vân. Ký ức về sự phản bội. Nó không nằm trên đỉnh đèo như người ta vẫn đồn. Nó nằm ở một hang động nhỏ, khuất sau thác nước, ở độ cao ba trăm mét so với mặt biển — phía bên kia của ngọn núi. Lâm gia đã biết về nó từ bảy mươi năm trước, sớm hơn cả Mảnh ở Mỹ Sơn. Và họ đã cài một cái bẫy còn tinh vi hơn."
"Cái bẫy gì?"
"Không phải Ấn Ký. Cũng không phải nhân cách thứ ba. Mà là một lời nguyền — một lời nguyền sẽ kích hoạt ngay khi cậu chạm vào Mảnh. Nó sẽ khiến cậu... phản bội người mà cậu tin tưởng nhất."
Khôi liếc nhìn Nam, rồi Mai. Cả hai đều im lặng.
"Cái giá của mày là gì?" Khôi hỏi.
Trương Quốc Bảo ngả người ra ghế.
"Không phải tiền. Không phải nợ. Tôi muốn một thứ khác — một thứ mà chỉ cậu mới có."
"Cụ thể hơn đi."
"Tôi muốn một giọt máu của cậu. Máu Thần Ẩn — được lấy vào lúc trăng tròn, dưới ánh sáng của chòm sao Thiên Cương. Chỉ một giọt thôi."
Không khí trong phòng đột ngột trở nên lạnh lẽo. Ngay cả Trần Văn Lão cũng dừng tay — bàn tay đang bốc thuốc của ông khựng lại giữa không trung.
"Mày điên rồi," Nam bật ra.
"Máu Thần Ẩn? Mày định làm gì với nó?"
"Công việc của tôi." Trương Quốc Bảo nhún vai.
"Nhưng tôi cam đoan — tôi sẽ không dùng nó để hại cậu. Đó không phải phong cách của tôi."
Khôi nhìn thẳng vào mắt hắn — và linh nhãn của anh ghi nhận một điều kỳ lạ. Dưới lớp vỏ cơ hội và lạnh lùng, Trương Quốc Bảo đang giấu một thứ gì đó. Một nỗi sợ. Hoặc một nỗi đau. Máu Thần Ẩn không chỉ là hàng hóa để buôn bán — nó là thứ hắn thực sự cần, vì một lý do cá nhân.
"Để sau," Khôi nói.
"Tôi sẽ trả lời mày sau khi xong chuyện với ông Lão."
Trương Quốc Bảo gật đầu, như thể hắn đã đoán trước được điều này.
Khôi quay sang Trần Văn Lão — và đó là khoảnh khắc mọi thứ bắt đầu thay đổi.
---
"Cháu không thể trao Mảnh Hồn Vỡ cho ông," Khôi nói, giọng rõ ràng và không run rẩy.
Trần Văn Lão không tỏ ra ngạc nhiên. Ông ta chỉ chậm rãi đặt cái cân tiểu ly xuống, rồi ngước lên nhìn Khôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm.
"Vậy là mày chọn cái chết."
"Không. Cháu chọn một con đường khác." Khôi bước đến gần hơn.
"Ông nói lời nguyền của dòng họ Trần Văn không thể hóa giải — trừ khi Trần Nguyên Hạo tự nguyện rút nó lại. Nhưng ông có bao giờ tự hỏi: liệu có đúng là Trần Nguyên Hạo đã nguyền rủa dòng họ ông không?"
Đôi mắt của Trần Văn Lão nheo lại.
"Mày đang ám chỉ điều gì?"
"Khi Trần Nguyên Hạo bị phong ấn, có bảy đạo sĩ tham gia nghi thức. Nhưng ông có biết rằng... có một kẻ thứ tám không? Một người không có tên trong sử sách, không được ghi chép trong bất kỳ tài liệu nào của dòng họ Trần Văn?"
Sự im lặng trong tiệm thuốc trở nên nặng nề như chì. Trương Quốc Bảo ngồi thẳng dậy — lần đầu tiên, vẻ thư thái biến mất khỏi gương mặt hắn. Mai nhìn Khôi với ánh mắt kinh ngạc.
"Mày bịa chuyện," Trần Văn Lão nói, nhưng giọng ông ta đã mất đi vẻ chắc chắn.
"Trần Nguyên Hạo vừa tỉnh dậy trong tâm trí cháu. Và ông ấy đã nói một điều: lời nguyền không phải của ông ấy. Nó được tạo ra bởi kẻ thứ tám — kẻ đã lợi dụng lúc Trần Nguyên Hạo bị xé thành bảy mảnh để trút tội lên ông ấy. Và bằng chứng... ở ngay trong tiệm thuốc này."
Ông Lão đứng bật dậy.
"Mày nói láo!"
"Trong hầm tiệm thuốc. Một cái rương gỗ mun. Ông đã bao giờ kiểm tra nó chưa?"
Gương mặt Trần Văn Lão biến sắc. Lần đầu tiên kể từ khi Khôi gặp ông ta, lớp mặt nạ lạnh lùng và căm hận đã nứt vỡ — để lộ ra bên dưới là nỗi sợ của một người đàn ông đã dành cả đời để căm thù... và giờ phát hiện ra mình có thể đã căm thù nhầm người.
"Làm sao mày biết về cái rương?" Ông ta thì thầm.
"Trần Nguyên Hạo đã nói với cháu. Ông ấy biết về nó — bởi vì chính ông ấy đã để nó ở đó. Trước khi bị phong ấn."
---
Cánh cửa hầm nằm sau quầy thuốc, khuất dưới một tấm thảm cũ đã bạc màu. Trần Văn Lão mở nó bằng một ấn quyết cổ — những ngón tay gầy guộc vẽ trong không khí một ký hiệu mà ngay cả Mai cũng không nhận ra.
Họ đi xuống cầu thang gỗ ọp ẹp. Không khí trong hầm lạnh và ẩm — mùi của đất, của gỗ mục, của những thứ đã nằm im hàng trăm năm không ai chạm vào. Những kệ thuốc xếp dọc hai bên tường, chất đầy những hũ sành, những túi vải, những lọ thủy tinh đã mờ đục.
Và ở góc cuối cùng của căn hầm — một cái rương.
Nó làm bằng gỗ mun nguyên khối, đen bóng như gương dù đã trải qua bao nhiêu thế kỷ. Trên nắp rương, những ký tự Việt cổ được khắc sâu vào mặt gỗ — những chữ mà chỉ người mang dòng máu Thần Ẩn mới đọc được.
"Cho những ai mang dòng máu Trần Văn: sự thật mà các ngươi có quyền được biết."
Trần Văn Lão đứng trước cái rương, tay run run.
"Tổ tiên ta đã truyền lại lời dặn: không bao giờ được mở cái rương này. Rằng nó chứa một lời nguyền còn đáng sợ hơn."
"Đó không phải là lời nguyền," Khôi nói.
"Đó là sự thật. Và cháu nghĩ... đã đến lúc ông biết nó."
Ông Lão đặt tay lên nắp rương. Ấn quyết mở ra — và nắp rương bật lên.
Bên trong không có vàng bạc, không có châu báu. Chỉ có một cuốn sách — một cuốn sách cổ bìa da, những trang giấy dó đã ố vàng nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Và trên trang đầu tiên, một dòng chữ được viết bằng mực đã phai màu theo thời gian:
"Ta — Trần Văn Đức — viết những dòng này để gửi đến hậu duệ của mình. Và để nói một lời sự thật mà ta đã giấu kín suốt đời: Trần Nguyên Hạo không nguyền rủa dòng họ chúng ta. Lời nguyền đến từ kẻ mà ta đã gọi là đồng đội — kẻ thứ tám, kẻ đã phản bội tất cả."
Trần Văn Lão đọc những dòng chữ đó, và đôi tay ông run lên bần bật. Những giọt nước mắt — lần đầu tiên sau bao nhiêu năm — lăn xuống gò má nhăn nheo.
"Hai mươi bảy đời," ông thì thầm.
"Hai mươi bảy đời người đàn ông họ Trần Văn đã chết trẻ... chỉ vì chúng ta đã căm thù nhầm người."
Khôi đặt tay lên vai ông già.
"Chưa quá muộn để sửa sai, ông Lão ạ."
---
Nhưng khoảnh khắc đó không kéo dài được lâu.
Tiếng động đầu tiên là một tiếng "bụp" nhỏ — như tiếng bong bóng vỡ. Rồi đến mùi. Mùi khét — không phải khét thuốc bắc, mà là mùi của linh khí bị đốt cháy. Và cuối cùng là ánh sáng — một luồng lửa đỏ rực bùng lên từ phía cầu thang, cắt đứt đường quay trở lại.
"Hỏa Trận," Mai nói, giọng sắc như dao.
"Pháp thuật hệ Hỏa cao cấp. Chỉ có pháp sư Lâm gia mới thi triển được."
"Không phải Lâm gia trực tiếp," Trương Quốc Bảo lên tiếng, và lần đầu tiên giọng hắn mất đi vẻ bình thản.
"Là nội gián."
Một bóng người xuất hiện ở đầu cầu thang — đứng ngược sáng, chỉ thấy đường viền của một thân hình cao gầy. Ngọn lửa sau lưng hắn nhảy múa, tạo thành những cái bóng kỳ dị trên tường hầm.
"Xin lỗi vì sự đường đột," giọng người đó vang xuống — một giọng nói trầm, có học, lịch sự đến mức đáng sợ.
"Nhưng tôi e rằng mọi người sẽ phải ở lại đây thêm một lúc. Tộc trưởng Lâm Chính Đạo gửi lời thăm hỏi."
Nguyễn Văn Minh.
Hắn bước xuống từng bậc cầu thang, và khi ánh lửa chiếu rọi gương mặt hắn, Khôi nhận ra — đó chính là người đàn ông trung niên đã để lại mảnh giấy cảnh báo buổi sáng. Nhưng giờ đây, vẻ bình thường đã biến mất. Thay vào đó là một pháp sư với linh khí đỏ rực — hệ Hỏa, cảnh giới Định Hành — và trong tay hắn, một lá bùa đang cháy.
"Ông... chính là người đã cảnh báo chúng tôi sáng nay," Nam nói, giọng lẫn lộn giữa ngạc nhiên và phẫn nộ.
"Tại sao?"
"Một chút lương tâm còn sót lại." Nguyễn Văn Minh nhún vai.
"Tôi đã phục vụ Lâm gia mười lăm năm — đủ lâu để biết họ không phải là phe chính nghĩa. Nhưng cũng đủ lâu để biết rằng phản bội họ là tự sát." Hắn nhìn Khôi.
"Vì vậy tôi phải hoàn thành nhiệm vụ. Rất tiếc."
"Ông định làm gì? Giết chúng tôi?"
"Giết?" Minh lắc đầu.
"Không. Tộc trưởng muốn cậu sống. Nhưng cậu sẽ không rời khỏi đây với ý chí tự do. Hỏa Trận này không phải để thiêu rụi các cậu — mà là để... thuyết phục."
Hắn giơ lá bùa đang cháy lên, và bắt đầu đọc thần chú.
Không khí trong hầm bắt đầu nóng lên — không phải kiểu nóng của lửa thông thường, mà là kiểu nóng của một thứ gì đó đang xâm nhập vào tâm trí. Khôi cảm nhận được nó — một áp lực vô hình đè lên suy nghĩ của anh, bóp méo chúng, khiến anh muốn quỳ xuống và tuân phục.
"Ấn Ký Thuần Phục. Hắn đang kích hoạt nó từ xa."
"Chạy đi!" Mai hét lên, và cùng lúc đó, một bức tường Mộc mọc lên từ nền đất, chắn giữa họ và Nguyễn Văn Minh. Những cành cây cứng như thép đan vào nhau, tạo thành một hàng rào dày đặc.
Nhưng lửa của Minh đã bắt đầu lan xuống. Hỏa Trận mở rộng — không phải thiêu đốt vật chất, mà thiêu đốt ý chí.
Khôi ngã xuống một gối. Trong đầu anh, Ấn Ký đang gào thét — phong ấn của Trần Nguyên Hạo đang nứt ra từng mảnh. Nhân cách thứ ba đang cựa mình thức dậy.
"Đừng... chống cự..." — không phải giọng Trần Nguyên Hạo. Mà là một giọng khác. Giọng của "Đơn vị Kiểm Soát số 7". Lần đầu tiên, nó nói.
"Nghe lời... tuân phục... và mọi đau đớn sẽ chấm dứt..."
"Không."
Khôi nghiến răng, cố gắng đứng dậy. Trong tay anh, pháp lực của hai Mảnh Hồn Vỡ bắt đầu hội tụ — xanh lam và đen, tình yêu và chiến tranh, quyện vào nhau thành một thứ sức mạnh chưa từng có.
Nhưng anh chưa kịp tung đòn — thì một điều bất ngờ đã xảy ra.
Trần Văn Lão bước ra khỏi bóng tối. Ông già gầy gò, lưng còng, tưởng như không còn sức lực — nhưng trong tay ông, một lá bùa cổ đang phát sáng với thứ ánh sáng mà ngay cả Hỏa Trận cũng không át được.
"Thằng nhỏ kia," ông nói với Nguyễn Văn Minh, giọng khàn đục nhưng đầy uy lực, "mày đang đứng trong tiệm thuốc của Trần Văn Lão. Và ở đây... tao mới là người đặt luật."
Lá bùa bùng lên. Và cả căn hầm rung chuyển.
---
Phong Ấn Địa.
Đó là thứ mà Trần Văn Lão đã kích hoạt — một phong ấn cổ được cài sẵn trong tiệm thuốc từ nhiều thế hệ trước, dùng để bảo vệ gia tộc khỏi những kẻ xâm nhập. Nó không giết người — nhưng nó cắt đứt mọi pháp thuật trong phạm vi của nó. Bao gồm cả Hỏa Trận.
Ngọn lửa tắt ngấm. Áp lực trong đầu Khôi biến mất — Ấn Ký Thuần Phục đột ngột bị dập tắt trước khi kịp phá vỡ phong ấn. Và Nguyễn Văn Minh, mất đi nguồn pháp lực, lảo đảo lùi lại.
"Không thể nào..." Hắn lắp bắp.
"Lâm gia không hề đề cập đến chuyện này..."
"Lâm gia không biết mọi thứ." Trần Văn Lão bước đến trước mặt hắn.
"Và mày — một kẻ phục vụ cho dòng tộc đã lừa dối cả thế giới suốt tám trăm năm — càng không."
Ông ta vung tay. Một luồng linh khí vô hình — không mang thuộc tính Ngũ Hành nào, mà là thứ sức mạnh thô sơ, thuần khiết của một pháp sư đã sống và chiến đấu suốt bảy mươi năm — hất văng Nguyễn Văn Minh vào tường. Hắn trượt xuống, bất tỉnh.
Im lặng bao trùm căn hầm. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của mọi người.
"Ông Lão..." Khôi lên tiếng, nhưng ông già giơ tay ngăn lại.
"Đừng nói gì cả." Ông ta quay lại, và trong đôi mắt già nua, Khôi thấy một thứ mà anh chưa từng thấy trước đây: sự nhẹ nhõm.
"Tám trăm năm. Tám trăm năm dòng họ ta đã căm thù nhầm người. Và giờ... cuối cùng ta cũng biết sự thật."
Ông bước đến bên Khôi, đặt bàn tay gầy guộc lên vai anh.
"Ta sẽ giúp cháu hóa giải Ấn Ký Thuần Phục. Và ta không cần Mảnh Hồn Vỡ làm vật trao đổi nữa."
"Thật sao?"
"Nhưng có một điều kiện." Ông Lão nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Khi mọi chuyện kết thúc — khi cháu đã tập hợp đủ bảy Mảnh Hồn Vỡ — cháu phải giúp ta tìm ra kẻ thứ tám. Kẻ đã thực sự nguyền rủa dòng họ ta. Và đòi lại công bằng cho cả Trần Nguyên Hạo lẫn dòng họ Trần Văn."
Khôi không do dự.
"Cháu đồng ý."
---
Họ rời khỏi hầm khi đồng hồ điểm mười giờ tối. Nguyễn Văn Minh bị trói bằng những sợi dây có tẩm thuốc ức chế linh khí — Trần Văn Lão sẽ giao hắn cho Hội Gìn Giữ vào sáng mai. Trương Quốc Bảo rời đi trước, với lời hứa sẽ quay lại vào ngày mai để thảo luận thêm về Mảnh Hồn Vỡ thứ ba.
Nhưng trước khi đi, hắn dừng lại ở cửa.
"Này, Khôi."
"Gì?"
"Chuyện máu Thần Ẩn... không phải để bán." Hắn im lặng một lúc.
"Tôi có một người... một người rất quan trọng. Cô ấy đang chết dần vì một lời nguyền. Và tôi nghĩ máu của cậu có thể cứu cô ấy."
Lần đầu tiên, Trương Quốc Bảo không còn là kẻ buôn thông tin lạnh lùng. Hắn chỉ là một người đàn ông đang tuyệt vọng.
"Chúng ta sẽ nói chuyện này sau," Khôi đáp.
"Tôi không hứa trước điều gì... nhưng tôi sẽ lắng nghe."
Bảo gật đầu, rồi biến mất vào màn mưa.
---
Trên đường về nhà trọ, Mai đi bên cạnh Khôi. Họ không nói gì trong một lúc lâu — chỉ có tiếng bước chân trên vỉa hè ướt và tiếng mưa rơi đều đặn.
"Cảm ơn cậu," cuối cùng cô nói.
"Vì chuyện gì?"
"Vì đã không hỏi tôi... rằng tôi sẽ làm gì tiếp theo. Rằng tôi sẽ chọn bên nào."
Khôi nhìn cô.
"Cô đã ở đây tối nay. Cô đã chiến đấu. Vậy là đủ."
Mai không trả lời — nhưng khóe môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười gần như không thể nhận ra.
---
Trong bóng tối của con hẻm vắng, một đôi mắt vàng đang quan sát họ. Nê-ô đi sau cùng, chậm rãi, như đang canh gác. Và trong tâm trí con mèo tiên, một suy nghĩ lặng lẽ hình thành:
"Thằng nhỏ đã làm được. Nó không chọn con đường dễ dàng — mà chọn con đường đúng."
"Nhưng cuộc chiến thực sự... vẫn chưa bắt đầu."
---
Đêm đó, trong căn phòng trọ trên đường Nguyễn Trãi, Khôi nằm trên giường và lắng nghe. Trần Nguyên Hạo đã ngủ trở lại — kiệt sức sau khi cố gắng liên lạc với anh. Nhưng trước khi chìm vào im lặng, vị tiền kiếp đã kịp thì thầm một câu cuối cùng:
"Làm tốt lắm... hậu duệ. Nhưng hãy cẩn thận. Kẻ thứ tám... vẫn còn sống. Và hắn biết cháu đang tìm hắn."
Bên ngoài, mưa Sài Gòn vẫn rơi. Và ở đâu đó trong thành phố này, một thế lực cổ xưa — một kẻ đã ẩn mình suốt tám trăm năm — đang bắt đầu thức giấc.
Ngày mai, Trần Văn Lão sẽ bắt đầu nghi thức hóa giải Ấn Ký Thuần Phục. Ngày mai, Trương Quốc Bảo sẽ tiết lộ vị trí chính xác của Mảnh Hồn Vỡ thứ ba. Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi.
Nhưng tối nay — chỉ tối nay thôi — Khôi cho phép mình nhắm mắt lại. Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh ngủ một giấc không mộng mị.