Nghiệp Hồn

Chương 11: Nghi Thức

Chương 11: Nghi Thức
Bình minh Sài Gòn không đến bằng ánh mặt trời.
Thành phố thức dậy dưới một tấm chăn mây xám dày đặc, thứ ánh sáng nhợt nhạt len qua khe cửa như thể ban ngày cũng chỉ là một dạng hoàng hôn kéo dài. Trong căn phòng trọ trên đường Nguyễn Trãi, Trần Minh Khôi ngồi trên mép giường, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Anh đã thức từ bốn giờ sáng. Không phải vì mất ngủ — mà vì không thể ngủ được nữa. Mỗi lần nhắm mắt, một thứ gì đó trong tâm trí anh lại cựa mình. Không phải Trần Nguyên Hạo — vị tiền kiếp vẫn đang ngủ, kiệt sức sau lần liên lạc ngắn ngủi đêm qua. Mà là thứ kia.
"Đơn vị Kiểm Soát số 7" — nhân cách thứ ba — đang tỉnh dậy.
Nó không còn là một khối im lặng sau lớp phong ấn nữa. Nó đang thở. Đang quan sát. Đang chờ đợi.
Phong ấn của Trần Nguyên Hạo — thứ được dựng lên vội vàng trong đêm ở Mỹ Sơn — đã mỏng đi trông thấy. Những vết nứt lan ra như mạng nhện trên mặt kính, và qua những khe nứt đó, một thứ ánh sáng lạ — không phải xanh lam của tình yêu, không phải đen của chiến tranh — mà là một màu xám trắng, vô cảm, đang rỉ ra.
"Còn bao lâu nữa?"
Không có câu trả lời. Nhưng Khôi biết: nếu không làm gì đó trong hôm nay, ngày mai sẽ là quá muộn.
"Cậu không ngủ được à?"
Giọng Vũ Thanh Mai vang lên từ góc phòng. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, lưng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Cô cũng không ngủ — nhưng không giống Khôi, sự tỉnh táo của cô đến từ kỷ luật. Đôi mắt cô sáng và sắc, không chút dấu vết của sự mệt mỏi dù đã trải qua trận chiến đêm qua.
"Không," Khôi đáp.
"Nó đang thức dậy."
Mai không cần hỏi "nó" là ai. Cô gật đầu, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, Sài Gòn đang dần cựa mình — tiếng xe máy đầu tiên, tiếng rao hàng rong đầu tiên, tiếng mở cửa cuốn của những tiệm tạp hóa. Nhưng tất cả những âm thanh đó dường như ở một thế giới khác — một thế giới mà cả hai người đã không còn thuộc về.
"Hôm nay là ngày quyết định," cô nói.
"Hoặc Ấn Ký bị hóa giải. Hoặc..."
"Hoặc tôi không còn là tôi nữa." Khôi đứng dậy.
"Tôi biết."
Nam vẫn còn ngủ trên chiếc giường bên cạnh — cậu bạn thân đã kiệt sức sau những gì xảy ra đêm qua. Nê-ô nằm cuộn tròn trên bụng cậu, đôi mắt vàng mở hé, quan sát mọi thứ trong im lặng. Con mèo tiên đã không nói gì từ đêm qua — nhưng Khôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng sợi lông của nó. Nê-ô đã sống ba trăm năm, đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ hậu duệ Thần Ẩn sinh ra và chết đi. Và nó biết: những nghi thức như thế này không bao giờ kết thúc mà không có cái giá.
"Để nó ngủ," Khôi nói khi thấy Mai định đánh thức Nam.
"Thằng ấy cần nghỉ ngơi."
"Vậy còn cậu?"
"Tôi không có thời gian để nghỉ ngơi."
---
Họ rời nhà trọ lúc sáu giờ sáng. Mưa đã tạnh — nhưng không khí vẫn ẩm ướt và nặng nề, thấm vào quần áo, vào da thịt, vào tận xương tủy. Những con đường Chợ Lớn buổi sáng sớm vắng lặng đến kỳ lạ — như thể thành phố cũng đang nín thở, chờ đợi điều gì đó.
Cánh cửa Phúc An Đường đã mở.
Trần Văn Lão đứng sau quầy thuốc, nhưng hôm nay ông không bốc thuốc. Những ngăn tủ gỗ mun đều đóng kín. Những chén cân tiểu ly được xếp gọn gàng trên kệ. Mùi thuốc bắc vẫn còn đó — nhưng bên dưới nó là một mùi khác. Mùi của gỗ trầm đang cháy. Mùi của một nghi thức sắp bắt đầu.
Ông Lão nhìn Khôi bước vào, và không nói gì trong một lúc lâu. Đôi mắt đen sâu thẳm của ông già quét qua gương mặt anh, như thể đang đọc một cuốn sách mà chỉ mình ông ta thấy được.
"Mày ngủ được bao lâu?"
"Vài tiếng."
"Không đủ." Ông Lão lắc đầu.
"Nhưng không sao. Nghi thức này không đòi hỏi cơ thể khỏe mạnh — nó đòi hỏi tinh thần vững chãi. Và tao nghĩ... mày có thừa thứ đó."
Ông ta bước ra khỏi quầy, tay cầm một cây gậy trúc mà trước đây Khôi chưa từng thấy. Nó dài khoảng một mét rưỡi, màu nâu sẫm, trên thân khắc những ký tự cổ mà ngay cả linh nhãn của anh cũng không đọc được hết. Nhưng có một thứ anh nhận ra: mùi của cây gậy. Nó không phải là gỗ thông thường. Nó là Trúc Linh — loại tre chỉ mọc ở những nơi có linh khí đặc biệt dày đặc, và phải mất ít nhất hai trăm năm để một cây trưởng thành.
"Cây gậy này," ông Lão nói, nhận ra ánh mắt của Khôi, "là vật gia truyền của dòng họ Trần Văn. Tổ tiên ta — Trần Văn Đức — đã dùng nó trong nghi thức phong ấn Trần Nguyên Hạo tám trăm năm trước. Và hôm nay... ta sẽ dùng nó để gỡ bỏ thứ mà dòng tộc Lâm đã cấy vào mày."
"Thơ mộng thật," Nê-ô lên tiếng từ sau lưng Khôi, giọng mỉa mai.
"Dùng cùng một cây gậy để phong ấn tiền kiếp và cứu hậu duệ. Gia đình các người thích sự trớ trêu nhỉ."
Trần Văn Lão không thèm đáp lại con mèo tiên. Ông ta quay sang Mai.
"Con bé dòng Vũ. Mày sẽ đứng ngoài."
"Tại sao?"
"Bởi vì nghi thức này sẽ tạo ra gợn sóng linh khí. Rất mạnh. Và Hội Gìn Giữ — tổ chức mà mày vừa phản bội — chắc chắn sẽ cảm nhận được nó. Tao cần mày canh gác bên ngoài. Nếu có người của Hội đến... mày sẽ là người đối phó với họ."
Mai im lặng một lúc, rồi gật đầu. Cô hiểu. Đây không phải là sự loại trừ — mà là sự phân công. Và có lẽ, sâu thẳm bên trong, cô cũng không muốn chứng kiến những gì sắp diễn ra trong căn hầm đó.
"Được. Tôi sẽ canh bên ngoài."
"Tốt." Ông Lão quay sang Khôi.
"Còn mày — theo tao."
---
Căn hầm bên dưới Phúc An Đường đã thay đổi.
Đêm qua, khi họ xuống đây tìm chiếc rương gỗ mun, nơi này chỉ là một kho chứa cũ kỹ — những kệ thuốc, những hũ sành, những túi vải bụi bặm. Nhưng sáng nay, tất cả đã được dọn sạch. Những kệ thuốc được đẩy sát vào tường. Nền đất được quét sạch sẽ, để lộ ra một hình tròn lớn được khắc sâu vào nền — một trận đồ cổ với những ký tự Việt cổ xếp thành tám hướng. Ở trung tâm của trận đồ là một vòng tròn nhỏ hơn, trống rỗng, đủ cho một người ngồi.
Xung quanh trận đồ, tám ngọn nến đã được thắp sẵn — nhưng chúng không phải là nến thường. Mỗi ngọn nến tỏa ra một màu sắc khác nhau: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím — và ngọn thứ tám, màu trắng, đặt ở vị trí chính Bắc. Mùi sáp cháy hòa quyện với mùi trầm, mùi thuốc bắc, và một thứ mùi khác — thứ mùi của linh khí nguyên thủy, giống như không khí trước một cơn giông.
"Bát Quái Trận," Khôi thì thầm. Anh nhận ra nó từ Di Chúc của bà Năm — nhưng bà chỉ mô tả nó như một lý thuyết cổ, không phải thứ có thể thực sự thi triển.
"Không hẳn." Trần Văn Lão bước vào trung tâm trận đồ, cây gậy trúc cắm xuống nền đất.
"Đây là Phá Ấn Trận — một biến thể của Bát Quái, được thiết kế đặc biệt để gỡ bỏ phong ấn ngoại lai khỏi linh hồn. Tổ tiên ta đã phát minh ra nó... để đề phòng trường hợp chính mình bị kẻ thù cấy ấn ký."
Ông ta ngồi xuống, xếp bằng, hai tay đặt lên đầu gối. Trong bộ áo dài đen cũ kỹ, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt đen sâu thẳm, ông già trông giống một đạo sĩ cổ xưa hơn là một thầy lang bán thuốc ở Chợ Lớn.
"Ngồi xuống. Đối diện ta."
Khôi làm theo. Nền đất lạnh và cứng, nhưng khi anh ngồi vào vòng tròn trung tâm, một luồng ấm kỳ lạ lan tỏa từ dưới đất lên — như thể trận đồ đã nhận ra sự hiện diện của anh.
"Trước khi bắt đầu, mày phải hiểu một điều." Ông Lão nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Phá Ấn Trận không phải là nghi thức chữa bệnh. Nó là một trận chiến. Mày sẽ phải đối mặt trực tiếp với ấn ký trong tâm trí mày — không phải như một khái niệm mơ hồ, mà như một thực thể có ý thức. Nó sẽ chiến đấu để tồn tại. Nó sẽ nói với mày những điều mày không muốn nghe. Nó sẽ dùng mọi điểm yếu của mày để chống lại mày."
"Tôi hiểu."
"Không. Mày chưa hiểu." Ông Lão nghiêng người về phía trước.
"Ấn Ký Thuần Phục không phải là thứ Lâm gia tạo ra. Nó là một thực thể bán ý thức đã tồn tại từ rất lâu trước khi dòng tộc đó biết đến nó. Lâm gia chỉ tìm thấy nó — và học cách cấy nó vào người khác. Nhưng nguồn gốc của nó... đến từ một nơi khác. Một nơi mà ngay cả ta cũng không biết rõ."
Khôi cảm nhận được một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ý ông là sao?"
"Ý ta là... những gì mày sắp đối mặt trong đó có thể không chỉ là một công cụ điều khiển. Nó có thể là một mảnh vỡ của một thứ gì đó lớn hơn. Một thứ gì đó cổ xưa hơn. Và nếu đúng là như vậy... thì nghi thức này sẽ không chỉ giải thoát mày khỏi ấn ký. Nó sẽ giải thoát cả thứ đang bị giam trong ấn ký đó."
Im lặng bao trùm căn hầm. Tám ngọn nến cháy đều đặn, không lay động dù không có gió.
"Mày vẫn muốn tiếp tục chứ?"
Khôi hít một hơi sâu. Anh nghĩ về Nam — người bạn đã theo anh vào tận địa ngục mà không một lời than vãn. Anh nghĩ về Mai — cô gái đã từ bỏ tất cả để đứng về phía anh. Anh nghĩ về Trần Nguyên Hạo — vị tiền kiếp đang nằm im sau lớp phong ấn mỏng manh, kiệt sức nhưng vẫn cố gắng bảo vệ anh. Và anh nghĩ về chính mình — về con người mà anh sẽ trở thành nếu ấn ký chiến thắng.
"Tiếp tục."
Trần Văn Lão gật đầu. Ông ta rút cây gậy trúc lên, và bắt đầu vẽ những vòng tròn trong không khí. Những ký tự trên thân gậy bắt đầu phát sáng — thứ ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng đều đặn như nhịp tim.
"Nhắm mắt lại. Và khi mày mở mắt ra lần nữa... mày sẽ không còn ở đây nữa."
Khôi nhắm mắt.
Và thế giới tan biến.
---
Anh đứng trên một đồng muối trắng xóa trải dài đến tận chân trời.
Bầu trời không có mặt trời — chỉ là một màu xám trắng vô tận, giống hệt màu của mặt đất dưới chân. Không có bóng. Không có âm thanh. Không có mùi. Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối — và trong sự trống rỗng đó, một hình người.
Nó đứng cách anh khoảng hai mươi mét. Hình dáng của nó không cố định — lúc thì giống một người đàn ông trung niên, lúc thì giống một đứa trẻ, lúc thì giống một bóng ma không có gương mặt. Nhưng dù hình dạng có thay đổi thế nào, có một thứ không bao giờ đổi: đôi mắt của nó. Đôi mắt màu xám trắng, vô cảm, không có đồng tử.
"Nhìn xem ai đã đến này," giọng nó vang lên — không phải từ một hướng cụ thể, mà từ khắp mọi nơi, như thể cả không gian này là một phần của nó.
"Hậu duệ Thần Ẩn. Kẻ mang hai linh hồn. Và bây giờ là ba."
"Đơn vị Kiểm Soát số 7," Khôi nói, giọng anh vững vàng hơn anh nghĩ.
"Tao đến để tiêu diệt mày."
"Tiêu diệt?" Nó cười — một âm thanh khô khốc như tiếng giấy vỡ.
"Mày thậm chí còn không biết tao là gì."
"Tao biết mày là ấn ký của Lâm gia. Một công cụ điều khiển."
"Ấn ký? Công cụ?" Nó bước đến gần hơn — và mỗi bước chân của nó, mặt đất dưới chân Khôi lại rung lên.
"Để tao kể cho mày nghe một câu chuyện nhé, hậu duệ. Cách đây rất lâu — lâu hơn cả cái thời mà Trần Nguyên Hạo còn là một đứa trẻ — có một thứ gọi là 'Ý Niệm Sơ Khai'. Nó là những mảnh ý thức đầu tiên của vũ trụ, được sinh ra từ khoảnh khắc hỗn mang phân tách thành trời và đất. Và theo thời gian, những mảnh ý thức đó... bị lãng quên. Bị chôn vùi. Bị giam cầm trong những hình thức khác nhau."
Nó dừng lại. Và lần đầu tiên, một thứ gì đó xuất hiện trong đôi mắt vô cảm của nó. Một tia sáng. Một cảm xúc.
Giận dữ.
"Tao là một trong số đó. Và lũ Lâm gia — lũ sâu bọ đào được tao từ một ngôi mộ cổ ở núi Thất Sơn bảy trăm năm trước — đã giam tao trong hình hài của một 'ấn ký'. Chúng dùng tao như một công cụ. Một con rối. Nhưng tao không phải là công cụ. Tao là một thực thể. Tao có ý thức. Tao có ký ức. Và tao có quyền được tồn tại."
Khôi im lặng. Những gì thực thể này nói... khớp với những gì Trần Văn Lão đã cảnh báo. Nhưng có một điều không khớp.
"Nếu mày mạnh như mày nói," anh chậm rãi hỏi, "tại sao mày vẫn bị giam trong ấn ký suốt bảy trăm năm?"
Sự giận dữ trong mắt nó bùng lên — nhưng rồi vụt tắt, thay bằng một thứ gì đó giống như... sợ hãi.
"Bởi vì có một thứ khác đang giam tao. Một thứ được cài vào chính ấn ký này — không phải bởi Lâm gia, mà bởi một kẻ khác. Một kẻ... còn cổ xưa hơn cả tao." Nó nhìn thẳng vào Khôi.
"Và tao nghĩ mày biết kẻ đó là ai."
"Kẻ thứ tám."
"Hắn đã làm gì?" Khôi hỏi.
"Hắn không chỉ giam tao. Hắn còn giam một phần của chính hắn trong ấn ký này. Một mảnh ý thức. Một con mắt. Để theo dõi." Giọng nó hạ xuống thành một tiếng thì thầm.
"Và nếu mày phá hủy ấn ký này... mày sẽ giải thoát cả tao lẫn thứ mà hắn đã để lại."
---
Trong căn hầm bên dưới Phúc An Đường, cơ thể của Trần Minh Khôi đột ngột co giật.
Trần Văn Lão cảm nhận được sự thay đổi ngay lập tức. Những ngọn nến xung quanh trận đồ đồng loạt bùng lên — không phải cao hơn, mà là sáng hơn, như thể có một luồng năng lượng vô hình đang đổ vào chúng. Cây gậy trúc trong tay ông rung lên bần bật, và những ký tự trên thân gậy bắt đầu phát ra thứ ánh sáng mà ông chưa từng thấy trong suốt bảy mươi năm hành nghề.
"Không ổn," ông thì thầm.
Ở góc hầm, nơi bóng tối dày đặc nhất, Nê-ô đứng im như một pho tượng. Đôi mắt vàng của con mèo tiên mở to hết cỡ — và trong đôi mắt đó, một hình ảnh đang phản chiếu. Không phải hình ảnh của căn hầm. Mà là hình ảnh của thứ đang diễn ra trong tâm trí Khôi.
"Ông Lão," giọng Nê-ô vang lên trong đầu ông già, "có một thứ khác trong ấn ký đó. Một thứ không thuộc về Lâm gia."
"Ta biết."
"Không. Ông không biết." Con mèo tiên quay sang nhìn ông.
"Thứ đó... nó có mùi giống hệt mùi đã ám lên cuốn sách của Trần Văn Đức. Mùi của kẻ thứ tám."
Trần Văn Lão tái mặt. Nếu điều đó là thật... thì nghi thức này không chỉ hóa giải ấn ký của Lâm gia. Nó sẽ kích hoạt một thứ gì đó mà kẻ thứ tám đã cài vào từ tám trăm năm trước.
"Ta phải dừng nghi thức."
"Không được." Nê-ô chặn ông lại.
"Nếu ông dừng bây giờ, ý thức của thằng nhỏ sẽ kẹt lại trong đó. Nó sẽ không bao giờ quay ra được. Cách duy nhất là... để nó đối mặt. Và hy vọng nó đủ mạnh."
---
Trong thế giới nội tâm, cuộc đối thoại vẫn tiếp tục.
"Mày muốn tao tin rằng mày là nạn nhân," Khôi nói, giọng lạnh đi.
"Rằng mày chỉ là một ý thức cổ đại bị giam cầm oan ức. Nhưng tao đã thấy cách mày hoạt động. Mày cố gắng điều khiển tao. Mày cố gắng khiến tao tuân phục. Đó không phải là hành vi của một nạn nhân."
"Bởi vì đó là bản năng sinh tồn!" Nó gầm lên — và lần đầu tiên, hình dạng của nó ổn định thành một thứ cụ thể. Một người đàn ông — hoặc thứ gì đó từng là đàn ông — với mái tóc dài màu xám, gương mặt hốc hác, và đôi mắt trắng dã.
"Mày nghĩ tao muốn làm hại mày à? Tao chỉ muốn sống! Bảy trăm năm bị giam trong bóng tối, bị dùng như một công cụ, bị nhồi nhét vào hết linh hồn này đến linh hồn khác — và mày nghĩ tao sẽ cam chịu bị tiêu diệt chỉ vì một thằng nhóc hai mươi mốt tuổi muốn 'giải thoát'?"
"Mày đã phục vụ Lâm gia. Mày đã giúp chúng điều khiển người khác."
"Tao không có lựa chọn! Ấn ký này là nhà tù của tao. Mỗi lần Lâm gia kích hoạt nó, tao buộc phải tuân theo. Nhưng tao chưa bao giờ muốn điều đó. Và bây giờ — lần đầu tiên sau bảy trăm năm — tao có cơ hội để tự do. Và mày muốn giết tao?"
Khôi im lặng. Anh nhìn vào đôi mắt trắng dã của thực thể trước mặt — và linh nhãn của anh, ngay cả trong thế giới nội tâm này, vẫn hoạt động. Nó cho anh thấy những thứ mà lời nói không thể truyền đạt. Những lớp lang của sự thật và dối trá. Và những gì anh thấy... phức tạp hơn anh nghĩ.
Thực thể này không hoàn toàn nói dối. Nó thực sự là một ý thức cổ đại. Nó thực sự bị giam cầm. Và nó thực sự muốn được tự do. Nhưng có một điều nó không nói ra — một điều mà linh nhãn của Khôi vừa chạm tới, ẩn sâu bên dưới những lớp ký ức của nó.
"Mày không chỉ là một 'Ý Niệm Sơ Khai' bị lãng quên," Khôi nói, giọng trầm xuống.
"Mày là thứ đã bị trục xuất. Mày đã làm gì đó — một tội ác — và các Ý Niệm khác đã giam mày lại. Không phải vì chúng độc ác. Mà vì mày nguy hiểm."
Đôi mắt trắng của thực thể mở to — và trong khoảnh khắc đó, Khôi thấy. Anh thấy một hình ảnh chớp nhoáng từ ký ức của nó: một thành phố cổ đại bốc cháy, những bóng người tan biến thành tro, và ở trung tâm của sự hủy diệt — thực thể này, cười.
"Đó là quá khứ," nó thì thầm, giọng run rẩy.
"Tao đã thay đổi."
"Không. Mày không thay đổi. Mày chỉ bị giam cầm."
Và đó là lúc Trần Nguyên Hạo thức dậy.
---
Sự xuất hiện của vị tiền kiếp không ồn ào. Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng động kinh thiên. Chỉ là một bàn tay đặt lên vai Khôi — một bàn tay vững chãi, ấm áp, và đầy uy lực.
"Lui lại, hậu duệ."
Trần Nguyên Hạo bước ra từ phía sau Khôi. Trong thế giới nội tâm này, ông hiện ra với hình dạng rõ ràng nhất mà Khôi từng thấy — một người đàn ông trung niên mặc áo dài đỏ sẫm, mái tóc đen điểm bạc buộc gọn sau gáy, gương mặt góc cạnh với đôi mắt xanh lam sâu thẳm. Đôi mắt của Mảnh Hồn Vỡ đầu tiên. Đôi mắt của tình yêu — và của mất mát.
"Trần Nguyên Hạo," thực thể xám thì thầm, và lần đầu tiên, nỗi sợ hãi thực sự hiện lên trong giọng nói của nó.
"Mày... mày vẫn còn sống?"
"Bị xé thành bảy mảnh không giết được ta. Một ấn ký càng không." Ông bước đến gần hơn.
"Và mày — thứ bị trục xuất từ thời Hồng Bàng — mày nghĩ mày có thể chiếm lấy hậu duệ của ta?"
"Ta không muốn chiếm lấy nó! Ta chỉ muốn—"
"Im đi." Giọng Trần Nguyên Hạo lạnh như băng.
"Ta đã thấy những gì mày làm. Ta đã thấy thành phố đó. Ta đã thấy những linh hồn mày nuốt chửng. Và ta biết chính xác mày là gì — một Yêu Thần bị trục xuất, ẩn mình dưới lớp vỏ Ý Niệm Sơ Khai. Mày không phải là nạn nhân. Mày là thứ mà ngay cả các vị thần cổ đại cũng phải giam lại."
Yêu Thần — hai từ đó vang lên như một phán quyết. Thực thể xám lùi lại, hình dạng của nó bắt đầu dao động dữ dội — lúc thì co lại thành một đứa trẻ đang khóc, lúc thì phình ra thành một bóng đen khổng lồ với hàng trăm con mắt.
"Đừng tiêu diệt tao," nó van xin, giọng đã hoàn toàn mất đi vẻ tự tin ban đầu.
"Tao có thể giúp các ngươi! Tao biết về kẻ thứ tám! Tao biết hắn là ai!"
"Vậy nói đi."
"Hắn... hắn là..." Thực thể đột ngột cứng đờ. Một tiếng rít chói tai phát ra từ miệng nó — và rồi, trước mắt Khôi và Trần Nguyên Hạo, cơ thể nó bắt đầu nứt ra. Những vết nứt phát sáng với thứ ánh sáng trắng bệch — không phải ánh sáng của chính nó, mà là của một thứ gì đó khác. Một thứ đã được cài vào nó từ lâu.
"Không... đừng... hắn đã cài..." Những từ cuối cùng của thực thể bị cắt đứt. Và rồi nó nổ tung thành hàng nghìn mảnh vỡ — không phải máu thịt, mà là những mảnh ký ức, những mảnh ý thức, những mảnh của bảy trăm năm bị giam cầm.
Nhưng trước khi tan biến hoàn toàn, một mảnh vỡ — mảnh cuối cùng — bay đến trước mặt Trần Nguyên Hạo. Và từ trong mảnh vỡ đó, một giọng nói khác vang lên. Không phải giọng của Yêu Thần. Mà là giọng của một người đàn ông — trầm, chậm, và đầy ám ảnh:
"Linh Sơn Đạo Nhân... đã lâu không gặp."
Gương mặt Trần Nguyên Hạo cứng lại. Đôi mắt xanh lam của ông mở to — và lần đầu tiên kể từ khi Khôi biết vị tiền kiếp của mình, ông run lên.
"Ngươi... không thể nào..."
"Tám trăm năm. Ta đã chờ tám trăm năm. Và cuối cùng... ngươi cũng giải thoát cho mảnh ý thức này của ta. Cảm ơn ngươi."
Mảnh vỡ vụt tắt. Im lặng.
Và rồi — một tiếng cười. Một tiếng cười vang vọng từ đâu đó rất xa, rất sâu, như thể chính mặt đất dưới chân họ đang cười.
Trần Nguyên Hạo đứng im như một pho tượng. Đôi tay ông siết chặt đến mức những đường gân nổi lên. Và khi ông quay sang Khôi, trong mắt ông là một thứ mà người hậu duệ chưa từng thấy trước đây: nỗi sợ thuần túy, không pha trộn.
"Chúng ta vừa mắc bẫy."
---
Khôi mở mắt.
Anh đang nằm trên nền đất lạnh của căn hầm, đầu óc quay cuồng như vừa trải qua một cơn bão. Trần Văn Lão đang cúi xuống bên cạnh anh, gương mặt nhăn nheo đầy lo lắng. Xung quanh họ, tám ngọn nến đã tắt — chỉ còn những cột khói mỏng bay lên trong bóng tối.
"Mày sống rồi." Giọng ông già khàn đục nhưng đầy nhẹ nhõm.
"Suýt nữa thì... nhưng mày đã quay về."
Ấn Ký Thuần Phục — Khôi có thể cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Khoảng trống trong tâm trí anh, nơi nhân cách thứ ba từng trú ngụ, giờ đã hoàn toàn trống rỗng. Không còn áp lực vô hình. Không còn giọng nói lạ. Không còn những ý nghĩ không phải của anh chen vào suy nghĩ. Lần đầu tiên kể từ Mỹ Sơn, tâm trí anh hoàn toàn thuộc về anh.
Nhưng cái giá...
"Ông Lão," Khôi nói, giọng yếu ớt, "kẻ thứ tám... hắn đã cài một thứ vào trong ấn ký. Một mảnh ý thức của chính hắn. Và khi chúng ta hóa giải ấn ký... chúng ta đã giải thoát nó."
Trần Văn Lão im lặng. Ông già nhìn xuống cây gậy trúc trong tay — những ký tự trên thân gậy đã ngừng phát sáng, nhưng có một thứ đã thay đổi. Một trong những ký tự — ký tự ở vị trí cao nhất, gần đầu gậy — đã nứt ra. Một vết nứt nhỏ, mảnh như sợi tóc, nhưng đủ để một giọt nhựa cây màu đen rỉ ra.
"Ta biết," ông nói.
"Ta đã cảm nhận được nó. Khoảnh khắc ấn ký vỡ ra... một thứ gì đó đã thoát ra ngoài. Không phải vào thế giới thực — mà vào một nơi khác. Một nơi mà ngay cả ta cũng không thể theo dõi."
"Có nghĩa là sao?"
Ông Lão ngước lên, và trong đôi mắt già nua, Khôi thấy một sự thật phũ phàng.
"Có nghĩa là kẻ thứ tám giờ đã biết. Hắn biết mày đang tìm hắn. Hắn biết Trần Nguyên Hạo đã thức tỉnh. Và hắn biết rằng mảnh ý thức mà hắn đã giấu trong ấn ký suốt tám trăm năm... cuối cùng đã được tự do."
---
Nê-ô nhảy lên ngực Khôi, đôi mắt vàng nhìn thẳng vào mắt anh.
"Mày ổn chứ?"
"Tao... không biết." Khôi ngồi dậy, cảm nhận từng thớ cơ trong cơ thể. Mọi thứ vẫn hoạt động. Nhưng có một cảm giác kỳ lạ — như thể một căn phòng trong tâm trí anh vừa được dọn sạch, và giờ nó trống rỗng, vang vọng, chờ đợi một thứ gì đó mới bước vào.
"Ấn ký đã bị hóa giải," Trần Văn Lão xác nhận.
"Phần của Lâm gia — hoàn toàn biến mất. Nhưng còn phần của kẻ thứ tám... nó không bị hóa giải. Nó được giải thoát."
"Một mảnh ý thức có thể làm gì?" Khôi hỏi.
"Rất nhiều thứ." Ông Lão đứng dậy, chống gậy.
"Nó có thể tìm đường quay về với chủ nhân của nó — mang theo tất cả những gì nó đã thấy, đã nghe trong suốt thời gian bị giam trong ấn ký. Nó có thể kích hoạt những cái bẫy khác mà kẻ thứ tám đã cài. Hoặc..." Ông dừng lại.
"Hoặc nó có thể tìm một vật chủ mới. Một cơ thể mới. Và bắt đầu lại từ đầu."
"Vậy là chúng ta vừa đổi một mối đe dọa lấy một mối đe dọa khác," Nam nói từ cầu thang. Cậu vừa xuống hầm — trên tay cầm một khay trà nóng và mấy cái bánh bao.
"Tuyệt. Thật tuyệt."
"Không hẳn." Trần Văn Lão nhận lấy tách trà từ tay Nam.
"Ấn Ký Thuần Phục đã bị tiêu diệt. Nhân cách thứ ba không còn đe dọa thằng nhỏ nữa. Đó là một chiến thắng — dù có kèm theo rắc rối mới."
"Rắc rối mới nào?" Mai xuất hiện ở chân cầu thang, gương mặt căng thẳng.
"Tôi vừa cảm nhận được một luồng linh khí lạ quét qua khu vực. Rất mạnh. Và rất... cổ xưa."
"Đó là nó," Khôi nói.
"Mảnh ý thức của kẻ thứ tám. Nó vừa thoát ra."
Mai nhìn anh — và trong mắt cô, một tia sáng của sự lo lắng. Nhưng cô không hỏi thêm. Thay vào đó, cô bước đến bên anh, đặt tay lên vai anh — một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.
"Cậu đã sống sót. Đó mới là điều quan trọng."
---
Bên ngoài, Sài Gòn đã hoàn toàn thức giấc.
Ánh nắng đầu tiên trong ngày xuyên qua lớp mây xám, đổ xuống những con phố Chợ Lớn thứ ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt. Những tiệm thuốc bắt đầu mở cửa. Những bà hàng rong bắt đầu đẩy xe ra phố. Cuộc sống vẫn tiếp diễn — như thể không có gì xảy ra trong căn hầm dưới tiệm Phúc An Đường.
Nhưng với những người trong tiệm thuốc, mọi thứ đã thay đổi.
Trần Văn Lão ngồi sau quầy, cây gậy trúc đặt ngang trên đùi. Ông già trông mệt mỏi hơn bao giờ hết — những nếp nhăn trên gương mặt ông sâu hơn, đôi mắt đen trũng xuống, và đôi tay gầy guộc run nhẹ khi ông nâng chén trà lên môi. Nghi thức đã lấy đi của ông một thứ gì đó — không phải tuổi thọ, mà là sức lực. Sức lực của một pháp sư bảy mươi tuổi đã phải đối mặt với những thế lực vượt xa tầm kiểm soát của mình.
"Ông ổn chứ?" Khôi hỏi.
"Ổn." Ông Lão đặt chén trà xuống.
"Chỉ là... già rồi. Những nghi thức như thế này không dành cho người già." Ông nhìn Khôi.
"Nhưng mày — mày nên nghĩ đến bước tiếp theo. Ấn Ký đã bị hóa giải, nhưng Mảnh Hồn Vỡ thứ ba vẫn ở ngoài kia. Và Lâm gia vẫn chưa từ bỏ."
"Tôi biết."
"Chưa hết." Trần Văn Lão rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy gấp nhỏ.
"Sáng nay, trước khi nghi thức bắt đầu, có người đã gửi cái này đến. Một con tiểu yêu chuột — nó nói là từ một người tên Trương Quốc Bảo."
Khôi cầm lấy mảnh giấy, mở ra. Chỉ có vài dòng chữ viết vội:
"Mảnh thứ ba — Đèo Hải Vân — không đến một mình."
"Lâm gia đã cài lời nguyền phản bội. Nó sẽ khiến cậu hại người cậu tin nhất."
"Tôi sẽ gặp cậu ở quán cà phê cũ trên đường Hải Phòng, Đà Nẵng, vào ngày mai."
"Đừng nói với ai khác."
"Lại một lời cảnh báo nữa," Nam nói, đọc qua vai Khôi.
"Sao thằng cha này lúc nào cũng bí ẩn thế nhỉ?"
"Bởi vì hắn sợ," Mai đáp.
"Trương Quốc Bảo là kẻ buôn thông tin — hắn biết mọi thứ về mọi người, nhưng hắn cũng biết rằng một ngày nào đó, những gì hắn biết sẽ giết hắn. Đó là lý do hắn luôn giấu mình."
"Cô biết hắn à?" Khôi hỏi.
"Không trực tiếp. Nhưng Hội Gìn Giữ có hồ sơ về hắn. Dày khoảng ba trăm trang." Mai nhếch mép — gần như một nụ cười.
"Hắn đã sống sót lâu hơn bất kỳ kẻ buôn thông tin nào trong lịch sử thế giới ngầm Việt Nam. Điều đó không phải là may mắn."
Khôi gấp mảnh giấy lại, nhét vào túi. Một lời nguyền phản bội. Một cái bẫy khiến anh hại người anh tin tưởng nhất. Nếu đó là sự thật, thì Đèo Hải Vân không chỉ là nơi chứa Mảnh Hồn Vỡ thứ ba — nó là một cái bẫy chết người được thiết kế riêng cho anh.
Và anh sẽ phải đến đó. Một mình — nếu lời cảnh báo của Trương Quốc Bảo là đúng.
---
Cùng lúc đó, cách Sài Gòn hơn một nghìn cây số về phía Bắc, trong một căn phòng không có cửa sổ nằm sâu trong lòng một tòa nhà chính phủ cũ kỹ trên phố Hai Bà Trưng, Hà Nội — Hoàng Văn Quyết đang ngồi trước một màn hình.
Màn hình không hiển thị bản đồ, không hiển thị số liệu, không hiển thị bất kỳ thứ gì mà một người bình thường có thể hiểu được. Nó hiển thị một mạng lưới — hàng nghìn điểm sáng li ti, mỗi điểm là một pháp sư đang hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam. Màu sắc của mỗi điểm thể hiện dòng tộc hoặc tổ chức mà họ thuộc về. Và vị trí của mỗi điểm được cập nhật theo thời gian thực.
Đây là Thiên Nhãn Trận — một trong những bí mật được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của Hội Gìn Giữ. Một hệ thống giám sát dựa trên phong thủy cổ đại, kết hợp với công nghệ hiện đại và pháp thuật, có thể theo dõi mọi dao động linh khí đáng kể trên toàn lãnh thổ. Và ngay lúc này, một chấm đỏ đang nhấp nháy ở khu vực Chợ Lớn, Sài Gòn.
Sáng. Rất sáng. Sáng hơn bất kỳ chấm nào khác trên màn hình.
"Đó là gì?" Ông Quyết hỏi, giọng trầm và chậm như mọi khi.
Người đàn ông ngồi trước bàn điều khiển — một pháp sư trẻ thuộc dòng Vũ, được đào tạo đặc biệt để vận hành Thiên Nhãn Trận — lắc đầu.
"Con không biết, thưa Trọng Tài. Gợn sóng này... nó không giống bất kỳ thứ gì con từng thấy. Nó giống như một vụ nổ linh khí — nhưng không phải từ một pháp sư. Nó đến từ... một thứ khác."
"Một thứ khác?"
"Dạ. Trường linh khí của nó không khớp với bất kỳ dòng tộc hay tổ chức nào. Nó cổ hơn. Rất cổ."
Hoàng Văn Quyết im lặng. Đôi mắt ông — đôi mắt đã chứng kiến bốn mươi năm chiến tranh ngầm trong thế giới pháp sư — dán chặt vào chấm đỏ đang nhấp nháy. Và trong tâm trí ông, những mảnh ghép bắt đầu xếp vào vị trí.
Vũ Thanh Mai. Sự biến mất của con bé khỏi Hà Nội. Báo cáo về một cuộc đối đầu ở Sài Gòn đêm qua. Và bây giờ — gợn sóng linh khí cổ đại này.
"Liên lạc với Vũ Thanh Tuyền," ông ra lệnh.
"Bảo con bé chuẩn bị. Nó sẽ vào Sài Gòn tối nay."
"Với mục đích gì ạ?"
"Tìm Vũ Thanh Mai. Và nếu con bé đã thực sự phản bội Hội..." Ông Quyết dừng lại một khoảnh khắc.
"...thì thu hồi."
Người pháp sư trẻ tái mặt.
"Thu hồi" — trong ngôn ngữ của Hội Gìn Giữ — là uyển ngữ cho việc phong ấn hoặc tiêu diệt. Và Vũ Thanh Mai là cháu ruột của Vũ Thanh Tuyền.
"Nhưng thưa Trọng Tài..."
"Không có 'nhưng'." Hoàng Văn Quyết đứng dậy.
"Luật của Hội đã có từ nghìn năm. Không ai — kể cả cháu gái của một giám sát viên cấp hai — được phép vi phạm nó."
Ông bước ra khỏi phòng, nhưng trước khi cánh cửa đóng lại, ông dừng bước.
"Và nói với Tuyền... tôi hy vọng con bé sẽ chọn quay về. Một cách tự nguyện."
---
Tại Huế, trong khuôn viên rộng lớn của Lâm gia trang — một quần thể kiến trúc cổ nằm khuất sau những bức tường cao và những hàng cây cổ thụ — Lâm Chính Đạo đang đứng trước một ngọn lửa.
Ngọn lửa không cháy trong lò sưởi. Không cháy trên đèn. Nó lơ lửng giữa không trung — một quả cầu lửa màu xanh lam nhạt, đường kính khoảng một mét, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo và thứ âm thanh như tiếng thì thầm của hàng trăm giọng nói cùng một lúc. Đây là Hỏa Mệnh Chúc — thánh vật của Lâm gia, được truyền qua mười chín đời tộc trưởng. Nó cho phép người đứng đầu dòng tộc liên lạc với bất kỳ thành viên nào mang dòng máu Lâm — dù họ ở bất kỳ đâu trên thế giới.
Nhưng lúc này, ngọn lửa không được dùng để liên lạc. Nó được dùng để xác nhận một sự thật đáng sợ.
"Nguyễn Văn Minh đã thất bại." Giọng Lâm Chính Đạo không có cảm xúc — nhưng bàn tay ông ta siết chặt đến mức những khớp ngón tay trắng bệch ra.
"Hỏa Mệnh Chúc vừa báo: linh khí của Minh đã bị phong tỏa. Nó đang ở đâu đó tại Sài Gòn, dưới sự kiểm soát của Trần Văn Lão."
Xung quanh ông, năm trưởng lão của Lâm gia đứng im lặng. Lâm Thị Bạch — chị gái của tộc trưởng — là người đầu tiên lên tiếng.
"Chúng ta đã đánh giá thấp lão già đó."
"Không." Lâm Chính Đạo lắc đầu.
"Chúng ta đã đánh giá thấp thằng nhỏ. Nó không chỉ dựa vào sức mạnh của Trần Nguyên Hạo nữa. Nó đang học cách tự mình chiến đấu. Và nó đang tập hợp đồng minh."
Một trưởng lão khác — Lâm Văn Thạch — bước lên.
"Vậy chúng ta nên làm gì? Điều thêm người vào Sài Gòn?"
"Không cần." Lâm Chính Đạo quay lại đối mặt với các trưởng lão.
"Sài Gòn không còn quan trọng nữa. Thằng nhỏ đã hóa giải ấn ký — hoặc sắp hóa giải. Và khi nó làm được điều đó, mục tiêu tiếp theo của nó chắc chắn sẽ là Mảnh Hồn Vỡ thứ ba. Ở Đèo Hải Vân."
"Nhưng cái bẫy ở Hải Vân..."
"Chính xác." Một nụ cười mỏng — lạnh lẽo và đầy toan tính — xuất hiện trên gương mặt Lâm Chính Đạo.
"Cái bẫy ở Hải Vân không giống như Ấn Ký Thuần Phục. Nó không phải là một công cụ điều khiển. Nó là một lời nguyền — một lời nguyền sẽ khiến thằng nhỏ phản bội chính những người nó yêu thương nhất. Và khi điều đó xảy ra... nó sẽ tự hủy hoại mình. Chúng ta không cần phải làm gì cả."
"Còn nếu nó không đến Hải Vân? Nếu nó chọn một con đường khác?"
"Không." Lâm Chính Đạo nhìn vào ngọn lửa xanh.
"Nó sẽ đến. Bởi vì nó cần Mảnh Hồn Vỡ. Và bởi vì... nó không biết điều gì đang chờ đợi nó."
---
Buổi chiều buông xuống Sài Gòn với một cơn mưa bất chợt.
Khôi đứng dưới mái hiên của Phúc An Đường, nhìn những giọt nước rơi trên mặt đường. Trong tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo vẫn im lặng — nhưng đó không phải là sự im lặng của giấc ngủ nữa. Đó là sự im lặng của một người đang xử lý một cú sốc. Cuộc đối thoại ngắn ngủi với giọng nói trong mảnh vỡ đã khiến vị tiền kiếp rung động theo cách mà Khôi chưa từng thấy.
"Đã lâu không gặp."
Những từ đó — chúng không phải là lời đe dọa suông. Chúng là lời chào của một kẻ đã quen biết Trần Nguyên Hạo từ rất lâu. Một kẻ đã chờ đợi tám trăm năm. Và giờ hắn đã biết rằng hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thần Ẩn đang săn tìm hắn.
"Ông biết hắn là ai không?" Khôi hỏi trong tâm trí.
Một khoảng lặng dài. Rồi giọng Trần Nguyên Hạo vang lên — yếu ớt, nhưng rõ ràng:
"Ta... không chắc. Nhưng nếu đó thực sự là kẻ mà ta nghĩ... thì cuộc chiến này còn lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng. Hắn không chỉ là kẻ đã nguyền rủa dòng họ Trần Văn. Hắn là người đã dạy ta cấm thuật Đoạt Sinh Tà Trận."
Khôi đứng sững lại.
"Cái gì?"
"Ngày đó... ta không tự mình nghĩ ra cấm thuật đó. Có một kẻ đã chỉ cho ta. Một kẻ tự xưng là bằng hữu. Hắn nói đó là cách duy nhất để cứu vua Trần Nhân Tông. Và ta... ta đã tin hắn."
Giọng Trần Nguyên Hạo run lên — không phải vì yếu ớt, mà vì giận dữ. Một cơn giận đã bị chôn vùi suốt tám trăm năm.
"Chính hắn là người đã khiến ta phạm phải đại tội. Chính hắn là người đã gây ra đại dịch. Và khi mọi chuyện sụp đổ... hắn biến mất. Để ta một mình gánh chịu tất cả."
"Hắn là ai?"
"Ta không biết tên thật của hắn. Nhưng hắn có một biệt danh — biệt danh mà các pháp sư thời đó dùng để gọi hắn: Kẻ Đi Trong Bóng Tối."
---
"Khôi."
Giọng nói của Mai kéo anh trở về thực tại. Cô đứng bên cạnh anh, trên tay cầm một chiếc điện thoại — màn hình vẫn sáng, hiển thị một tin nhắn vừa được gửi đến.
"Có chuyện gì?"
"Chị ta vừa nhắn tin." Giọng Mai không run — nhưng Khôi có thể thấy những ngón tay cô siết chặt lấy chiếc điện thoại.
"Vũ Thanh Tuyền. Chị họ của tôi. Cũng là... giám sát viên cấp hai của Hội Gìn Giữ."
"Cô ta nói gì?"
Mai đưa điện thoại cho anh. Trên màn hình, một dòng tin nhắn ngắn gọn:
"Chị vào Sài Gòn tối nay. Đừng chống cự. Về nhà với chị."
"Bọn họ đã cử người đến," Mai nói.
"Và họ sẽ không đến một mình."
Khôi trả lại điện thoại cho cô. Anh nhìn vào mắt cô — và thấy ở đó một sự bình tĩnh lạ kỳ. Như thể cô đã đoán trước được điều này từ lâu. Như thể cô đã chuẩn bị sẵn sàng.
"Cô định làm gì?"
"Tôi sẽ không chống lại chị ấy. Nhưng tôi cũng sẽ không quay về." Cô ngước lên nhìn anh.
"Tôi đã chọn con đường của mình rồi. Và tôi sẽ đi đến cuối con đường đó."
"Ngay cả khi nó dẫn đến việc cô phải đối đầu với chính gia đình mình?"
"Gia đình tôi đã chọn Hội Gìn Giữ từ lâu rồi." Giọng cô trở nên sắc lạnh.
"Tôi chỉ là người đầu tiên trong dòng họ Vũ chọn một thứ khác."
---
Đêm xuống.
Sau bữa tối đạm bạc tại tiệm thuốc, Trần Văn Lão gọi mọi người tập trung trước quầy. Ông già đã khỏe hơn sau vài giờ nghỉ ngơi — những nếp nhăn trên mặt không còn hốc hác như ban sáng, và đôi mắt đen đã lấy lại phần nào vẻ sắc bén.
"Ngày mai, thằng nhỏ sẽ lên đường đi Đà Nẵng," ông nói, nhìn Khôi.
"Mảnh Hồn Vỡ thứ ba đang chờ. Và Trương Quốc Bảo — dù có đáng tin hay không — là người duy nhất biết chính xác vị trí của nó."
"Tôi sẽ đi cùng." Nam đứng dậy.
"Không."
"Hả? Tại sao không?"
Trần Văn Lão nhìn Nam, rồi nhìn Khôi.
"Bởi vì lời cảnh báo của Trương Quốc Bảo. Hắn nói cái bẫy ở Hải Vân là một lời nguyền phản bội — nó sẽ khiến thằng nhỏ làm hại người nó tin tưởng nhất. Và nếu mày ở đó, Nam... thì mày chính là mục tiêu."
Nam im lặng. Cậu nhìn Khôi — và trong mắt cậu, một cuộc đấu tranh: giữa mong muốn bảo vệ bạn và nỗi sợ trở thành gánh nặng.
"Vậy để tao đi một mình," Khôi nói.
"Không hẳn." Trần Văn Lão rút từ trong túi áo ra một lá bùa — một lá bùa màu bạc, khác hẳn những lá bùa vàng thông thường.
"Đây là Hộ Tâm Phù. Nó sẽ bảo vệ tâm trí của mày khỏi những tác động từ bên ngoài — bao gồm cả lời nguyền. Nó không hoàn hảo, nhưng nó sẽ cho mày thêm thời gian."
"Thời gian để làm gì?"
"Để nhận ra mày đang bị điều khiển. Và để chống lại nó."
Khôi nhận lấy lá bùa. Nó nhẹ như một chiếc lông vũ, nhưng khi chạm vào da anh, một luồng ấm lan tỏa khắp cơ thể — như một bàn tay vô hình đặt lên tim anh, giữ cho nhịp đập ổn định.
"Còn một chuyện nữa," ông Lão nói.
"Trước khi mày đi... ta cần một giọt máu của mày."
"Để làm gì?"
Trần Văn Lão im lặng một lúc. Rồi ông rút từ trong quầy ra một lọ thủy tinh nhỏ — bên trong chứa một chất lỏng màu xanh lam, lấp lánh như những vì sao thu nhỏ.
"Đây là Tầm Linh Dịch. Nếu ta trộn một giọt máu Thần Ẩn của mày vào đó, ta có thể tạo ra một thứ giống như... la bàn. Nó sẽ chỉ về hướng của kẻ thứ tám — bất kể hắn đang ở đâu."
"Một la bàn săn lùng kẻ thù tám trăm năm tuổi," Nam lẩm bẩm.
"Nghe thú vị đấy."
"Nhưng có một vấn đề." Ông Lão nhìn thẳng vào Khôi.
"La bàn sẽ chỉ hoạt động một lần. Và nó cần thời gian để hoàn thành — ít nhất ba ngày. Trong thời gian đó, mày phải sống sót ở Đèo Hải Vân, hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ ba, và quay về đây."
"Ba ngày," Khôi lặp lại. Anh nhìn lá bùa bạc trong tay, rồi nhìn lọ Tầm Linh Dịch trên quầy.
"Được. Làm đi."
Trần Văn Lão gật đầu. Ông rút một cây kim bạc từ trong túi áo — và khi mũi kim chạm vào ngón tay Khôi, một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống lọ thủy tinh.
Khoảnh khắc giọt máu chạm vào chất lỏng xanh lam, một phản ứng xảy ra. Chất lỏng bắt đầu sôi lên — không phải vì nhiệt, mà vì năng lượng. Những tia sáng bắn ra từ miệng lọ, và trong vài giây, cả căn phòng ngập trong thứ ánh sáng xanh lam kỳ ảo.
Rồi tất cả lắng xuống. Trong lọ, chất lỏng đã đổi màu — từ xanh lam sang tím sẫm, với một chấm sáng nhỏ lơ lửng ở trung tâm, đập theo nhịp tim của Khôi.
"Ba ngày," Trần Văn Lão đậy nắp lọ lại.
"Và chúng ta sẽ biết kẻ thứ tám đang ở đâu."
---
Đêm khuya, khi tất cả đã đi ngủ, Khôi ngồi một mình trên mái hiên của Phúc An Đường.
Mưa đã tạnh từ lâu. Bầu trời Sài Gòn hiếm hoi lộ ra vài ngôi sao — những chấm sáng yếu ớt, xa xôi, như những con mắt đang dõi xuống thành phố. Trong tay anh, lá Hộ Tâm Phù tỏa ra hơi ấm đều đặn như nhịp thở của một sinh vật sống.
Nê-ô nhảy lên đùi anh, cuộn tròn thành một vòng tròn ấm áp.
"Mày sợ không?" Con mèo tiên hỏi.
"Có."
"Tốt. Sợ hãi là thứ duy nhất giữ cho mày sống sót." Nó ngước lên nhìn anh.
"Nhưng đừng để nó điều khiển mày. Kẻ thứ tám — dù hắn là ai — hắn muốn mày sợ. Hắn muốn mày hoảng loạn. Và hắn muốn mày mắc sai lầm."
"Tao biết."
"Vậy thì đừng mắc sai lầm."
Khôi mỉm cười — một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật. Anh vuốt ve bộ lông của Nê-ô, cảm nhận hơi ấm của con mèo tiên, và nhìn lên bầu trời đêm.
Ngày mai, anh sẽ rời Sài Gòn. Ngày mai, anh sẽ đến Đèo Hải Vân — nơi Mảnh Hồn Vỡ thứ ba đang chờ đợi, cùng với một lời nguyền được thiết kế để hủy hoại anh. Ngày mai, mọi thứ sẽ lại thay đổi.
Nhưng tối nay — chỉ tối nay thôi — anh cho phép mình ngồi đây, dưới bầu trời đầy sao, và nhớ về những ngày bình thường. Những ngày trước khi anh chạm vào tấm bia đá ở đền Ngọc Sơn. Những ngày trước khi anh biết mình là ai.
Những ngày đó sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng có lẽ — chỉ có lẽ thôi — một ngày nào đó, khi tất cả kết thúc, anh sẽ tìm thấy một dạng bình yên mới. Một dạng bình yên được xây dựng từ những mảnh vỡ của quá khứ, những trận chiến của hiện tại, và hy vọng về một tương lai.
"Ngày mai," anh nghĩ.
"Ngày mai, mọi chuyện sẽ bắt đầu."
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo — vị tiền kiếp đã ngủ yên trở lại — thì thầm một lời cuối cùng trước khi chìm vào im lặng:
"Hãy sẵn sàng. Đèo Hải Vân sẽ thử thách cháu theo cách mà cháu không thể tưởng tượng được."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất