Nghiệp Hồn

Chương 12: Đèo Hải Vân

Chương 12: Đèo Hải Vân
Bốn giờ sáng. Sài Gòn ngủ dưới lớp sương mỏng tanh mùi khói xe và mưa đêm chưa khô hẳn.
Trần Minh Khôi đứng trước cửa tiệm Phúc An Đường, ba lô trên vai, lá Hộ Tâm Phù áp sát ngực trái. Hơi ấm từ lá bùa bạc len qua lớp áo, đều đặn như nhịp tim thứ hai — một nhịp tim nhân tạo được Trần Văn Lão cấy vào để giữ anh tỉnh táo khi lời nguyền tấn công. Anh đã ngủ được ba tiếng. Không đủ, nhưng là tất cả những gì anh có thể có.
Đằng sau anh, tiệm thuốc vẫn sáng đèn. Qua lớp cửa kính mờ, anh thấy bóng Nam đang thu dọn mấy cái bánh bao còn thừa từ bữa khuya. Bóng Nê-ô nằm cuộn trên quầy, đôi mắt vàng lấp ló trong bóng tối. Và bóng Mai — đứng im bên cửa sổ, nhìn ra đường, chờ đợi một thứ gì đó mà cả hai đều biết sắp đến.
"Đi sớm thế?"
Giọng Trần Văn Lão vang lên từ phía sau. Ông già bước ra hiên, tay chống cây gậy trúc đã nứt một đường mảnh như sợi tóc. Trong bộ áo dài đen cũ kỹ, dưới ánh đèn vàng vọt của tiệm thuốc, trông ông như một hồn ma của thời đại khác — thời đại mà pháp sư không phải ẩn mình sau những tấm biển hiệu.
"Cháu muốn đến Đà Nẵng trước trưa."
"Tàu hay máy bay?"
"Tàu. Máy bay có camera, có an ninh, có quá nhiều thứ phải giải thích."
Ông Lão gật đầu, không hỏi thêm. Ông rút từ túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ — lọ Tầm Linh Dịch đã đổi màu tím sẫm, chấm sáng bên trong vẫn đập theo nhịp tim của Khôi.
"Nhớ. Ba ngày. Không hơn, không kém. Nếu mày không quay về trước khi la bàn hoàn thành..."
"Thì sao?"
"Thì nó sẽ tự kích hoạt. Và nó sẽ chỉ về hướng của kẻ thứ tám — nhưng mày sẽ không ở đây để thấy." Ông Lão nhét lọ thủy tinh vào túi.
"Và tin ta đi, thằng nhỏ. Mày sẽ muốn ở đây khi điều đó xảy ra."
---
Vũ Thanh Mai bước ra khỏi tiệm thuốc đúng lúc Khôi định rời đi.
Cô mặc một chiếc áo khoác đen dài đến đầu gối, tóc buộc cao, gương mặt không trang điểm nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh như lưỡi dao. Trên cổ tay cô, sợi chỉ ngũ sắc — thứ mà cô đã dùng để thực hiện nghi thức Thiên Cơ — vẫn còn đó, đã phai màu nhưng chưa đứt.
"Đợi đã."
Khôi dừng bước.
"Tôi sẽ không đi cùng cậu." Giọng cô đều đều, không cảm xúc.
"Chị tôi sắp đến. Nếu tôi rời Sài Gòn bây giờ, chị ấy sẽ đuổi theo. Và cậu sẽ có thêm một kẻ thù trên đường ra Đà Nẵng."
"Tôi biết."
"Cậu biết?"
"Tôi đoán ra." Anh quay lại nhìn cô.
"Cô định làm gì? Với chị cô?"
Mai im lặng một lúc. Ánh đèn đường hắt lên gương mặt cô những mảng sáng tối xen kẽ, khiến biểu cảm của cô khó đọc hơn bình thường.
"Tôi sẽ gặp chị ấy. Một mình. Và tôi sẽ nói với chị ấy sự thật."
"Rằng cô đã phản bội Hội?"
"Rằng tôi đã chọn một con đường khác." Cô sửa lại.
"Không phải phản bội. Chỉ là... không còn đi cùng hướng nữa."
Khôi nhìn vào mắt cô. Linh nhãn của anh — giờ đây sắc bén hơn bao giờ hết sau khi Ấn Ký Thuần Phục bị hóa giải — cho anh thấy những thứ mà lời nói không thể truyền đạt. Anh thấy sự căng thẳng trong từng thớ cơ trên gương mặt cô. Anh thấy nhịp tim cô đập nhanh hơn bình thường. Và anh thấy — ẩn sâu dưới lớp vỏ bình tĩnh — một nỗi sợ. Không phải sợ chị mình. Mà là sợ khoảnh khắc phải đối mặt với người đã nuôi dạy cô từ nhỏ và nói rằng: "Cháu đã chọn kẻ thù của Hội."
"Cô có muốn tôi ở lại không?"
"Không." Câu trả lời đến ngay lập tức.
"Cậu cần đến Đèo Hải Vân. Mảnh Hồn Vỡ thứ ba không thể chờ. Và..." Cô dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ.
"...và nếu lời nguyền phản bội là thật, thì việc tôi không đi cùng cậu lại là điều tốt."
"Cô nghĩ lời nguyền sẽ nhắm vào cô?"
"Tôi không biết." Giọng cô trầm xuống.
"Nhưng tôi biết một điều: trong ba ngã rẽ mà Thiên Cơ cho tôi thấy... có một ngã rẽ dẫn đến cảnh tượng tôi chết dưới tay cậu."
Im lặng.
Những lời đó treo lơ lửng trong không khí, nặng nề và lạnh lẽo như một lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ. Khôi nhìn Mai — và lần đầu tiên, anh thấy cô không còn là một giám sát viên của Hội Gìn Giữ, không còn là một pháp sư dòng tộc Vũ, không còn là một đồng minh bất đắc dĩ. Anh thấy một cô gái hai mươi mốt tuổi đang đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, cố gắng chọn con đường ít đổ máu nhất.
"Cô sẽ không chết dưới tay tôi."
"Cậu không thể hứa điều đó."
"Không phải lời hứa." Anh bước đến gần hơn.
"Là một sự thật. Tôi đã đối mặt với Ấn Ký Thuần Phục. Tôi đã đối mặt với Yêu Thần trong tâm trí mình. Tôi sẽ không để một lời nguyền điều khiển tôi giết cô."
Mai nhìn anh — và trong khoảnh khắc, lớp vỏ băng giá của cô nứt ra một đường nhỏ. Một tia sáng yếu ớt — không phải tình yêu, không phải hy vọng, mà là một thứ gì đó giản dị hơn: niềm tin.
"Cẩn thận. Đèo Hải Vân không giống Mỹ Sơn. Nó không thử thách sức mạnh của cậu. Nó thử thách lòng trung thành của cậu."
"Tôi biết."
"Cậu không biết." Cô lắc đầu.
"Nhưng cậu sẽ biết."
Và trước khi Khôi kịp trả lời, cô quay lưng bước vào tiệm thuốc. Cánh cửa đóng lại, để lại anh một mình dưới ánh đèn đường vàng vọt.
---
Nam xuất hiện ở cửa, tay cầm một túi nylon đựng mấy cái bánh bao và một chai nước suối.
"Mang theo đi. Mày sẽ đói trên tàu."
Khôi nhận lấy túi đồ, nhưng không nói gì. Cậu bạn thân của anh — thằng bạn đã theo anh từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Sài Gòn ra Đà Nẵng, từ một sinh viên bình thường trở thành đồng minh của một cuộc chiến mà cậu ta thậm chí không hiểu hết — đang nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe.
"Mày khóc đấy à?"
"Không. Bụi thôi." Nam quệt tay lên mắt.
"Mày định đi một mình thật à?"
"Ừ."
"Không mang theo tao? Không mang theo con mèo? Không mang theo ai hết?"
"Không." Khôi đặt tay lên vai Nam.
"Lời nguyền ở Hải Vân — nó nhắm vào người tao tin tưởng nhất. Nếu mày ở đó..."
"Thì mày sẽ giết tao." Nam cười — một nụ cười méo mó, nửa đùa nửa thật.
"Nghe quen quen. Giống mấy phim zombie ấy nhỉ? Kiểu, tao không muốn biến thành zombie và ăn thịt mày, nên tao phải tự nhốt mình lại."
"Đại loại thế."
"Vậy được." Nam hít một hơi sâu.
"Nhưng tao có một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Mày phải quay về." Giọng Nam run lên.
"Không phải quay về để lấy la bàn. Không phải quay về để báo cáo. Mà là quay về — còn sống. Với đầy đủ tay chân. Và vẫn là thằng Khôi mà tao quen."
Khôi im lặng. Anh nhìn Nam — thằng bạn thân duy nhất, người đã chọn ở lại bên anh dù biết rõ thế giới này nguy hiểm đến mức nào. Và anh nhận ra: đây chính là lý do anh chiến đấu. Không phải vì sức mạnh. Không phải vì tiền kiếp. Không phải vì Mảnh Hồn Vỡ. Mà là vì những người như Nam. Những người bình thường. Những người đáng lẽ không bao giờ phải biết đến thế giới ngầm.
"Tao hứa."
"Thề đi."
"Thề."
"Thề trên cái gì?"
"Trên..." Khôi nghĩ một lúc.
"Trên mạng sống của mày. Nếu tao không quay về, mày có quyền xuống âm phủ đòi tao."
Nam bật cười — lần này là cười thật.
"Thằng chó. Mày luôn biết cách làm tao cười ngay cả khi sắp chết."
Hai người ôm nhau — một cái ôm nhanh, mạnh, kiểu đàn ông. Rồi Nam buông ra, vỗ vai Khôi một cái thật mạnh.
"Đi đi. Trước khi tao đổi ý."
---
Nê-ô không nói gì khi Khôi rời đi.
Con mèo tiên ngồi trên nóc tiệm thuốc, đôi mắt vàng dõi theo bóng anh khuất dần ở cuối con hẻm Chợ Lớn. Ba trăm năm tuổi luyện. Nó đã chứng kiến bao nhiêu thế hệ hậu duệ Thần Ẩn sinh ra và chết đi. Nó đã tiễn biết bao nhiêu người lên đường và không bao giờ quay trở lại. Và mỗi lần, nó đều tự hỏi: "Liệu đây có phải là lần cuối cùng không?"
Nhưng lần này, nó không hỏi. Bởi vì nó biết câu trả lời.
"Đây mới chỉ là khởi đầu."
---
Vũ Thanh Tuyền đến Sài Gòn lúc năm giờ sáng.
Cô không đi máy bay. Không đi tàu. Cô đến bằng một cánh cổng — một trong những đặc quyền của giám sát viên cấp hai: quyền sử dụng "Môn Đạo", hệ thống dịch chuyển cổ xưa được Hội Gìn Giữ duy trì qua hàng thế kỷ. Cánh cổng mở ra trong một con hẻm vắng gần chợ Kim Biên — một vòng tròn ánh sáng xanh lục, đường kính khoảng hai mét, lơ lửng giữa không trung như một vết rách trên tấm vải không gian.
Khi cô bước ra, cánh cổng sụp lại, để lại một vệt khói mỏng tan vào không khí.
Tuyền mặc một bộ áo dài xanh đen — màu của dòng tộc Vũ, màu của hệ Mộc. Trên tay cô là một cây gậy gỗ mun khắc đầy ký tự Việt cổ, và trên cổ tay cô — một sợi chỉ đỏ. Ở thế giới pháp sư, sợi chỉ đỏ trên cổ tay của một thành viên Hội Gìn Giữ có nghĩa là: "đang thi hành công vụ. Đừng cản đường."
Cô không cần hỏi đường. Thiên Nhãn Trận đã cho cô tọa độ chính xác của Vũ Thanh Mai — một chấm sáng nhỏ màu lục, đang di chuyển chậm về phía công viên Tao Đàn.
Tuyền bước đi trong bình minh Sài Gòn, gậy gỗ mun gõ nhịp đều đặn trên mặt đường, và những người đi đường — dù không thấy gì, không biết gì — vẫn vô thức tránh xa cô. Đó là hiệu ứng của một giám sát viên cấp hai khi đang thi hành công vụ: thế giới thường tự động lùi lại, nhường chỗ cho thế giới ngầm.
---
Công viên Tao Đàn lúc năm rưỡi sáng vắng lặng như một bức tranh tĩnh vật.
Những hàng cây cổ thụ đứng im trong sương, tán lá đẫm nước mưa đêm, thỉnh thoảng một giọt rơi xuống mặt đất tạo thành âm thanh duy nhất giữa không gian tĩnh mịch. Vũ Thanh Mai ngồi trên một chiếc ghế đá cũ, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn về phía cổng công viên.
Cô không cần phải đoán. Cô biết chị mình sẽ đến vào lúc nào và từ hướng nào. Dòng máu Vũ — dòng máu của hệ Mộc, của sự kết nối với thiên nhiên và sự sống — cho phép họ cảm nhận được nhau qua khoảng cách xa. Giống như hai cái cây cùng một khu rừng, dù không nhìn thấy nhau vẫn biết được rễ của đối phương đang ở đâu.
Và lúc này, Mai có thể cảm nhận được từng bước chân của chị mình trên mặt đường. Từng nhịp gậy gỗ mun gõ xuống vỉa hè. Từng đợt linh khí hệ Mộc lan tỏa ra từ cơ thể của một giám sát viên cấp hai.
Rồi cô thấy chị.
Vũ Thanh Tuyền bước qua cổng công viên như một cái bóng — không ồn ào, không khoa trương, nhưng sự hiện diện của cô làm không khí xung quanh trở nên dày đặc hơn. Cây gậy gỗ mun trong tay cô gõ một nhịp cuối cùng xuống mặt đất, và rồi — im lặng.
Hai chị em đứng đối diện nhau, cách nhau khoảng mười mét. Một người mặc áo khoác đen, tóc buộc cao, đôi mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa một tia lửa của sự thách thức. Một người mặc áo dài xanh đen, tóc xõa ngang vai, gương mặt không cảm xúc như một pho tượng cẩm thạch.
"Chị."
"Mai."
Không có chào hỏi. Không có ôm nhau. Gia đình Vũ không dạy họ cách thể hiện tình cảm — họ dạy họ cách kiểm soát nó.
"Chị đến một mình à?" Mai hỏi.
"Ừ."
"Không mang theo đội thu hồi?"
"Không." Tuyền bước đến gần hơn.
"Chị muốn nói chuyện với em trước. Trước khi mọi thứ trở nên... chính thức."
"Chính thức." Mai nhếch mép — gần như một nụ cười.
"Là cách nói khác của 'thu hồi' phải không chị?"
Tuyền không trả lời. Cô dừng lại cách Mai khoảng ba mét — vừa đủ gần để nhìn rõ mặt em mình, vừa đủ xa để có thể phản ứng nếu mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát.
"Em biết Trọng Tài đã ra lệnh gì không?"
"Biết." Mai ngước lên nhìn chị.
"Thu hồi. Phong ấn hoặc tiêu diệt. Em đã đọc điều lệ của Hội từ năm mười ba tuổi. Em biết hình phạt cho tội phản bội."
"Vậy tại sao em vẫn làm?"
"Bởi vì đó không phải là phản bội."
"Mai..." Giọng Tuyền lần đầu tiên mất đi vẻ bình tĩnh.
"Em đã từ chối mệnh lệnh trực tiếp. Em đã giúp đỡ một mục tiêu giám sát. Em đã che giấu thông tin với Hội. Em đã tham gia vào một trận chiến với nội gián của Lâm gia. Nếu đó không phải là phản bội, thì là gì?"
"Là lựa chọn."
"Lựa chọn cái gì?"
"Lựa chọn đứng về phía sự thật." Mai đứng dậy. Đôi mắt cô — đôi mắt giống hệt đôi mắt của chị mình — nhìn thẳng vào Tuyền.
"Hội Gìn Giữ đã nói dối chúng ta, chị ạ. Suốt tám trăm năm. Trần Nguyên Hạo không phải là kẻ phạm đại tội. Ông ấy bị vu oan. Bị một kẻ thứ tám — một kẻ mà ngay cả Hội cũng không biết đến — thao túng và đổ tội."
Tuyền im lặng. Nhưng Mai thấy — một tia dao động trong mắt chị mình.
"Ai nói với em điều đó?"
"Chính Trần Nguyên Hạo. Và bằng chứng từ Trần Văn Đức — một trong bảy đạo sĩ đã phong ấn ông ấy. Ông ta đã để lại lời thú tội."
"Trần Văn Đức đã chết từ lâu."
"Nhưng lời thú tội của ông ấy thì không. Em đã đọc nó, chị ạ. Từng chữ một. Và nó xác nhận: Trần Nguyên Hạo bị gài bẫy."
Tuyền bước đến gần hơn.
"Cho dù điều đó là thật... thì nó không thay đổi gì cả. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ Vách Ngăn. Không phải là tìm ra sự thật lịch sử."
"Vách Ngăn mà chúng ta bảo vệ được xây dựng trên một lời nói dối." Giọng Mai sắc lại.
"Và bây giờ, kẻ đã tạo ra lời nói dối đó — kẻ thứ tám — đã thức tỉnh. Hắn đã biết mọi kế hoạch của chúng ta. Hắn đã giải thoát một phần ý thức của mình khỏi Ấn Ký Thuần Phục. Và nếu Hội không làm gì để ngăn chặn hắn, thì Vách Ngăn sẽ là thứ đầu tiên sụp đổ."
"Vậy em muốn chị làm gì?" Tuyền hỏi, giọng cô giờ đây đã mất đi vẻ cứng rắn ban đầu.
"Quay về Hà Nội và nói với Trọng Tài rằng tất cả những gì chúng ta tin tưởng suốt tám trăm năm đều là dối trá?"
"Em muốn chị cho em thời gian."
"Thời gian?"
"Bốn mươi tám giờ." Mai nhìn thẳng vào mắt chị.
"Cho em bốn mươi tám giờ để chứng minh những gì em nói là sự thật. Nếu em thất bại... em sẽ tự nguyện quay về Hà Nội. Không chống cự. Không điều kiện."
Tuyền im lặng. Cây gậy gỗ mun trong tay cô rung nhẹ — một phản ứng vô thức của linh khí khi chủ nhân đang dao động. Cô nhìn đứa em gái mà cô đã nuôi dạy từ khi nó mới mười tuổi, sau khi cha mẹ chúng chết trong một tai nạn mà Hội gọi là "sự cố pháp thuật". Cô đã dạy Mai mọi thứ: cách kiểm soát linh khí, cách đọc phong thủy, cách phân biệt yêu quái và tà linh. Cô đã uốn nắn Mai theo khuôn mẫu của một giám sát viên lý tưởng.
Và giờ đây, đứa em gái đó đang đứng trước mặt cô, nói rằng mọi thứ cô dạy đều dựa trên một lời nói dối.
"Bốn mươi tám giờ," Tuyền lặp lại.
"Bắt đầu từ bây giờ."
Mai thở ra — một hơi thở mà cô không nhận ra mình đã nín lại từ lúc nào.
"Cảm ơn chị."
"Đừng cảm ơn vội." Tuyền quay lưng bước đi, nhưng dừng lại sau vài bước.
"Nếu sau bốn mươi tám giờ em không quay về... chị sẽ là người đến tìm em. Và lần sau, chị sẽ không đến một mình."
"Em biết."
"Và Mai này..."
"Dạ?"
Tuyền không quay lại. Nhưng giọng cô — lần đầu tiên kể từ khi bước vào công viên — mang một cảm xúc thực sự. Không phải giận dữ. Không phải thất vọng. Mà là lo lắng.
"Hãy sống sót. Dù em chọn con đường nào... hãy sống sót."
---
Chuyến tàu SE2 rời ga Sài Gòn lúc sáu giờ sáng.
Trần Minh Khôi ngồi ở toa ghế mềm, cạnh cửa sổ, nhìn thành phố dần lùi lại phía sau qua lớp kính mờ hơi nước. Những tòa nhà cao tầng. Những con kênh nâu đục. Những cánh đồng lúa xanh trải dài vô tận dưới bầu trời xám. Cảnh vật thay đổi nhanh chóng khi đoàn tàu hướng ra miền Trung — từ đô thị sang nông thôn, từ đồng bằng sang đồi núi, từ miền Nam sang miền Trung.
Trong tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo đã tỉnh dậy.
"Còn bao lâu nữa đến Đà Nẵng?"
"Khoảng mười sáu tiếng." Khôi trả lời trong tâm trí.
"Đến tối nay."
"Đủ lâu để ta kể cho cháu nghe một câu chuyện."
"Về cái gì?"
"Về Đèo Hải Vân. Và về lý do tại sao Mảnh Hồn Vỡ thứ ba lại ở đó."
Khôi nhắm mắt lại, để tiếng bánh tàu lăn trên đường ray trở thành nhạc nền cho cuộc đối thoại nội tâm. Xung quanh anh, những hành khách khác đang ngủ, đọc sách, hoặc nhìn ra cửa sổ — hoàn toàn không biết rằng người đàn ông trẻ ngồi cạnh họ đang mang trong mình linh hồn của một pháp sư tám trăm năm tuổi.
"Đèo Hải Vân," Trần Nguyên Hạo bắt đầu, giọng trầm và chậm như thể ông đang đọc một cuốn sử cổ, "không chỉ là một con đèo. Nó là một trong những điểm giao thoa linh khí mạnh nhất trên dải đất Việt. Nơi núi gặp biển. Nơi Bắc gặp Nam. Nơi hai luồng khí — Thái Bình Dương và dãy Trường Sơn — va chạm vào nhau, tạo ra một vùng xoáy linh khí không ổn định."
"Và ông đã chọn nơi đó để giấu Mảnh Hồn Vỡ?"
"Không. Ta không chọn. Chính những người đã phong ấn ta — bảy đạo sĩ — đã chọn nó. Họ tin rằng linh khí hỗn loạn ở Hải Vân sẽ ngăn không cho bất kỳ ai tìm thấy mảnh hồn của ta. Và họ đã đúng... trong suốt tám trăm năm."
"Nhưng bây giờ thì không."
"Bây giờ thì không. Bởi vì cháu đã mở khóa hai mảnh đầu tiên. Và mỗi lần một mảnh được mở khóa, những mảnh còn lại sẽ... thức tỉnh. Chúng bắt đầu phát ra tín hiệu. Và những kẻ biết cách lắng nghe sẽ tìm thấy chúng."
"Như Lâm gia."
"Như Lâm gia. Và như kẻ thứ tám."
Đoàn tàu đi qua một đường hầm xuyên núi, và trong vài giây, mọi thứ chìm vào bóng tối. Khi ánh sáng trở lại, Khôi thấy dãy Trường Sơn đã hiện ra ở phía chân trời — những ngọn núi xanh thẫm, đỉnh khuất trong mây, như những người khổng lồ đang ngủ.
"Ông kể về câu chuyện đi. Về lý do Mảnh Hồn Vỡ thứ ba ở Hải Vân."
Trần Nguyên Hạo im lặng một lúc lâu. Khi ông nói, giọng ông mang một sắc thái mà Khôi chưa từng nghe trước đây: hối hận.
"Mảnh Hồn Vỡ thứ ba... chứa ký ức về sự phản bội. Và lý do nó bị phong ấn ở Hải Vân không phải vì địa linh ở đó mạnh. Mà là vì chính ở Hải Vân... ta đã phản bội một người."
"Phản bội ai?"
"Một người bạn. Một đồng minh. Một trong những pháp sư đã chiến đấu bên cạnh ta trong cuộc chiến chống quân Nguyên Mông. Tên ông ấy là Phạm Quốc Công — tổ tiên của dòng tộc Phạm, những người hiện đang cai quản Đà Nẵng."
"Ông đã làm gì ông ấy?"
"Ta đã bán đứng ông ấy cho giặc." Giọng Trần Nguyên Hạo trở nên khô khốc.
"Để bảo vệ vua. Để bảo vệ bí mật về cấm thuật mà kẻ thứ tám đã dạy ta. Ta đã để ông ấy bị bắt, bị tra tấn, và chết trong ngục tối — chỉ vì ta sợ rằng nếu ông ấy sống, ông ấy sẽ tiết lộ sự thật về những gì ta đang làm."
Khôi không nói gì. Anh để sự im lặng kéo dài, để vị tiền kiếp của mình đối mặt với chính lời thú tội của ông ta.
"Đó là lý do Mảnh Hồn Vỡ này nguy hiểm, cháu ạ. Nó không chứa sức mạnh. Nó chứa tội lỗi. Và Nghiệp Ấn mà cháu sẽ phải đối mặt... là khoảnh khắc ta nhìn vào mắt Phạm Quốc Công lần cuối cùng, khi ông ấy bị lính Nguyên kéo đi. Ông ấy không hận ta. Không nguyền rủa ta. Ông ấy chỉ nhìn ta... và hỏi: 'Tại sao?'"
"Và ông đã trả lời thế nào?"
"Ta không trả lời. Ta quay lưng bỏ đi. Đó là lần cuối cùng ta nhìn thấy ông ấy."
Đoàn tàu lại chui vào một đường hầm khác. Lần này, bóng tối kéo dài hơn — và trong bóng tối đó, Khôi nghe thấy tiếng thở dài của một linh hồn đã mang gánh nặng suốt tám trăm năm.
---
Đà Nẵng hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như một vết thương trên bầu trời.
Khôi bước xuống ga Đà Nẵng lúc sáu giờ tối, cơ thể mỏi nhừ sau mười sáu tiếng trên tàu. Không khí miền Trung khác hẳn Sài Gòn — khô hơn, nóng hơn, và mang theo một mùi mặn của biển. Những ngọn núi bao quanh thành phố đứng sừng sững trong ánh chiều tàn, đổ bóng dài xuống những con đường vắng vẻ.
Anh không có nhiều thời gian. Theo lời Trương Quốc Bảo, cuộc gặp sẽ diễn ra tại "quán cà phê cũ trên đường Hải Phòng" — một địa chỉ mơ hồ, nhưng người như Bảo không bao giờ cho địa chỉ chính xác. Hắn muốn người đến phải tự tìm ra.
Khôi bắt một chiếc xe ôm.
"Đường Hải Phòng. Quán cà phê nào cũ được."
Người lái xe ôm — một ông già gầy gò, da sạm nắng — nhìn anh qua gương chiếu hậu.
"Cà phê cũ trên đường Hải Phòng? Ý chú là quán của bà Tám hả?"
"Có lẽ vậy."
"Quán đó đóng cửa lâu rồi mà. Từ hồi bả chết."
"Chết?"
"Ừ. Tai nạn xe. Ba năm trước. Từ đó không ai thuê lại mặt bằng đó nữa. Người ta nói..." Ông già hạ giọng.
"...có ma."
Khôi không nói gì. Nhưng trong tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo thì thầm: "Một địa điểm bị bỏ hoang ba năm. Không camera. Không người qua lại. Hoàn hảo cho một cuộc gặp bí mật."
Chiếc xe ôm dừng trước một căn nhà cũ kỹ nằm khuất sau hàng cây dương xỉ um tùm. Biển hiệu "Cà phê Tám" đã phai màu, xiêu vẹo, và cánh cửa sắt kéo xuống gần hết — nhưng để hở một khe đủ cho một người chui qua.
Khôi trả tiền xe, đợi ông già khuất bóng, rồi cúi người chui qua khe cửa.
Bên trong, quán cà phê cũ kỹ chìm trong bóng tối. Những chiếc bàn gỗ phủ đầy bụi. Những chiếc ghế nhựa xếp chồng lên nhau ở một góc. Mùi ẩm mốc và mùi cà phê cũ hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương kỳ lạ — vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Và ở góc khuất nhất của quán, dưới ánh sáng duy nhất từ một ngọn nến nhỏ — Trương Quốc Bảo đang ngồi đợi.
---
Hắn trông không khác gì lần cuối cùng Khôi gặp ở Sài Gòn: cùng một bộ đồ vest xám cũ kỹ nhưng sạch sẽ, cùng một gương mặt khó đoán với đôi mắt luôn chuyển động. Nhưng có một điều khác: trên bàn trước mặt hắn, ngoài tách cà phê đen đã nguội, còn có một tấm bản đồ cũ. Một tấm bản đồ giấy, vẽ tay, với những đường nét chi chít và những ký hiệu mà chỉ có pháp sư mới hiểu được.
"Đúng giờ." Bảo mỉm cười — nụ cười nửa thân thiện nửa cảnh giác mà Khôi đã quen thuộc.
"Tàu SE2 thường xuyên trễ giờ. Nhưng hôm nay nó lại đến đúng sáu giờ. Cậu may mắn đấy."
"Tôi không tin vào may mắn."
"Khôn ngoan." Bảo đẩy tách cà phê sang một bên, kéo tấm bản đồ vào giữa bàn.
"Ngồi xuống. Chúng ta có nhiều thứ phải bàn, và không nhiều thời gian."
Khôi kéo một chiếc ghế — tiếng chân ghế cọ vào nền gạch tạo ra âm thanh chói tai trong không gian tĩnh mịch — và ngồi xuống đối diện với kẻ buôn thông tin.
"Trước khi bắt đầu," Bảo nói, "tôi cần xác nhận một điều. Ấn Ký Thuần Phục đã được hóa giải chưa?"
"Rồi."
"Tốt." Hắn thở ra — một hơi thở nhẹ nhõm thực sự.
"Vậy thì cậu đã sẵn sàng cho những gì sắp tới. Hoặc ít nhất... cậu nghĩ là cậu đã sẵn sàng."
"Anh biết gì về cái bẫy ở Hải Vân?"
"Biết tất cả." Bảo rút từ trong túi áo ra một điếu thuốc, nhưng không châm lửa. Hắn chỉ cầm nó, xoay xoay giữa các ngón tay — một thói quen của người nghiện thuốc đang cố bỏ.
"Lâm gia đã dành ba thế hệ để nghiên cứu Mảnh Hồn Vỡ thứ ba. Họ không thể hấp thụ nó — vì họ không mang dòng máu Thần Ẩn — nhưng họ đã học được cách... kích hoạt cơ chế phòng vệ của nó."
"Cơ chế phòng vệ?"
"Mỗi Mảnh Hồn Vỡ đều có một cơ chế bảo vệ — một loại 'khóa' ngăn không cho người ngoài hấp thụ. Ở Hồ Hoàn Kiếm, đó là Nghiệp Ấn về tình yêu. Ở Mỹ Sơn, đó là Nghiệp Ấn về chiến tranh. Và ở Hải Vân... đó là Nghiệp Ấn về sự phản bội. Nhưng Lâm gia đã tìm ra cách để... thao túng nó. Biến nó từ một cơ chế phòng vệ thành một cái bẫy chủ động."
"Thao túng bằng cách nào?"
Bảo đặt điếu thuốc xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ lên tấm bản đồ.
"Họ đã cấy một lời nguyền vào đúng vị trí của Mảnh Hồn Vỡ. Một lời nguyền rất cổ — 'Phản Cốt Chú'. Nó không giết cậu. Nó không làm cậu yếu đi. Nó chỉ làm một việc: đảo ngược lòng tin của cậu. Khiến cậu nhìn thấy người thân yêu nhất của mình... và tin rằng họ là kẻ thù."
Khôi cảm nhận được lá Hộ Tâm Phù trên ngực mình ấm lên — như thể nó cũng đang lắng nghe cuộc trò chuyện này.
"Và khi tôi tin rằng người thân nhất của tôi là kẻ thù... tôi sẽ làm gì?"
"Cậu sẽ tấn công họ." Bảo nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Và tùy vào việc ai là người đi cùng cậu lên đèo... cậu có thể giết họ trước khi lời nguyền tan biến."
"Đó là lý do anh bảo tôi đến một mình."
"Chính xác." Bảo gật đầu.
"Nếu không có ai bên cạnh... lời nguyền sẽ không có mục tiêu. Nó sẽ vô hiệu hóa chính nó."
"Hoặc nó sẽ tìm một mục tiêu khác."
Bảo im lặng một lúc.
"Đúng. Nó có thể nhắm vào chính cậu. Khiến cậu coi bản thân mình là kẻ thù. Và điều đó..." Hắn bỏ lửng câu nói.
"Còn tệ hơn cả việc giết người khác."
"Thông minh." Bảo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ — nơi ánh trăng non vừa nhô lên khỏi đỉnh núi.
"Nhưng có một cách để vượt qua. Lá Hộ Tâm Phù của Trần Văn Lão — nó sẽ bảo vệ tâm trí cậu trong một khoảng thời gian ngắn. Và trong khoảng thời gian đó... cậu phải hoàn thành Nghiệp Ấn và hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ trước khi lời nguyền kịp tác động."
"Tôi có bao lâu?"
"Không biết. Có thể là vài phút. Có thể là vài giờ. Phản Cốt Chú là một trong những lời nguyền cổ xưa nhất — không có tài liệu nào ghi lại chính xác thời gian ủ bệnh của nó." Bảo quay lại.
"Nhưng có một điều tôi có thể nói với cậu: lời nguyền sẽ bắt đầu hoạt động ngay khi cậu chạm vào Mảnh Hồn Vỡ. Và nó sẽ mạnh nhất vào thời điểm cậu yếu nhất — ngay sau khi Nghiệp Ấn kết thúc."
Khôi cúi xuống nhìn tấm bản đồ. Những đường nét vẽ tay chỉ ra vị trí chính xác của Mảnh Hồn Vỡ thứ ba — một điểm nằm ở sườn phía Nam của đèo Hải Vân, cách quốc lộ khoảng ba cây số về phía Tây. Một hang động nhỏ, được đánh dấu bằng ký hiệu của người Chăm cổ.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Khôi hỏi, vẫn không rời mắt khỏi tấm bản đồ.
"Lần trước anh nói anh muốn một giọt máu Thần Ẩn để cứu một người. Nhưng lần này... anh không đòi hỏi gì cả."
Bảo im lặng một lúc lâu. Khi hắn nói, giọng hắn mất đi vẻ thương mại thường ngày, để lộ ra một con người khác — một con người mà Khôi chưa từng thấy.
"Người mà tôi muốn cứu... là con gái tôi."
"Con gái?"
"Nó bị một lời nguyền. Không phải do Lâm gia, không phải do Hội Gìn Giữ. Một lời nguyền từ chính dòng máu của nó — dòng máu của một pháp sư đã phản bội đồng đội. Và lời nguyền đó sẽ giết nó vào ngày nó tròn hai mươi mốt tuổi. Còn ba tháng nữa."
Bảo quay lại nhìn Khôi, và trong ánh nến yếu ớt, Khôi thấy một thứ mà hắn chưa từng thấy ở kẻ buôn thông tin này: tuyệt vọng.
"Máu Thần Ẩn là cách duy nhất để hóa giải lời nguyền đó. Nhưng tôi không chỉ cần một giọt máu. Tôi cần máu của một hậu duệ Thần Ẩn đã hấp thụ ít nhất ba Mảnh Hồn Vỡ. Máu càng mạnh... cơ hội cứu con bé càng cao."
"Đó là lý do anh giúp tôi tìm Mảnh Hồn Vỡ thứ ba."
"Phải." Bảo không chối.
"Tôi không phải là người tốt, Trần Minh Khôi. Tôi là kẻ buôn thông tin. Tôi đã bán bí mật của hàng trăm người cho kẻ trả giá cao nhất. Tôi đã phản bội đồng minh, lừa dối khách hàng, và làm những việc mà ngay cả tôi cũng không thể tự hào. Nhưng con bé... con bé không liên quan gì đến những tội lỗi của tôi. Và tôi sẽ làm bất cứ điều gì để cứu nó. Kể cả việc giúp cậu."
Khôi gấp tấm bản đồ lại, nhét vào túi áo khoác.
"Tôi sẽ lên đèo tối nay."
"Bây giờ?"
"Bây giờ." Anh đứng dậy.
"La bàn Tầm Linh Dịch cần ba ngày để hoàn thành. Tôi không có thời gian để lãng phí."
Bảo cũng đứng dậy. Hắn nhìn Khôi — và lần đầu tiên, không có sự tính toán trong mắt hắn. Chỉ có một thứ giống như... tôn trọng.
"Có một điều nữa. Điều mà tôi chưa nói với ai."
"Điều gì?"
"Kẻ thứ tám... hắn đã biết mọi thứ." Giọng Bảo trầm xuống.
"Tôi không biết bằng cách nào, nhưng từ lúc mảnh ý thức của hắn được giải thoát khỏi Ấn Ký... hắn đã theo dõi cậu. Hắn biết cậu đang ở Đà Nẵng. Hắn biết cậu sắp lên Hải Vân. Và hắn biết về la bàn Tầm Linh Dịch."
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Khôi.
"Làm sao anh biết?"
"Bởi vì sáng nay... tôi nhận được một tin nhắn." Bảo rút điện thoại ra, mở một tin nhắn không có số người gửi. Trên màn hình, chỉ có một dòng chữ:
"Nói với hậu duệ Thần Ẩn: ta đang chờ."
---
Đèo Hải Vân lúc mười giờ đêm.
Sương mù dày đặc như một bức tường trắng xóa, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng. Con đường quốc lộ vắng tanh — thỉnh thoảng một chiếc xe tải chạy qua, đèn pha quét qua những vách đá dựng đứng, rồi lại biến mất vào màn sương. Biển ở phía Đông gầm lên trong bóng tối, và gió — gió ở Hải Vân không giống bất kỳ nơi nào khác: nó không thổi theo một hướng, mà xoáy tròn, lạnh buốt, mang theo mùi muối và mùi của một thứ gì đó cổ xưa hơn.
Trần Minh Khôi đứng ở điểm đánh dấu trên bản đồ — một mỏm đá nhô ra khỏi sườn núi, cách quốc lộ khoảng ba cây số về phía Tây. Anh đã mất gần hai tiếng để tìm ra con đường mòn dẫn đến đây — một lối đi cũ kỹ, gần như bị cây cối che lấp hoàn toàn.
Trước mặt anh là một hang động. Nhỏ. Không có gì đặc biệt. Nhưng linh nhãn của anh — giờ đây sắc bén hơn bao giờ hết — cho thấy một thứ khác: từ miệng hang, một luồng linh khí màu xám đen đang rỉ ra, chậm rãi và đều đặn như máu từ một vết thương không bao giờ lành.
"Đến rồi." Giọng Trần Nguyên Hạo vang lên trong tâm trí anh.
"Ta có thể cảm nhận được nó. Mảnh Hồn Vỡ thứ ba... nó đang gọi ta."
"Nó nói gì?"
"Nó không nói. Nó hát. Một bài hát mà chỉ ta mới nghe được. Bài hát của sự phản bội."
Khôi hít một hơi sâu. Lá Hộ Tâm Phù trên ngực anh giờ đây nóng rực — không phải hơi ấm dễ chịu như trước, mà là một sức nóng dữ dội, như thể nó đang chuẩn bị cho một trận chiến. Anh kiểm tra lại đồ đạc: một đèn pin, một chai nước, vài lá bùa cơ bản mà Trần Văn Lão đã dúi vào tay anh trước khi đi. Không có vũ khí. Không có đồng minh. Không có gì ngoài chính mình.
Và đó chính là cách mà cái bẫy này muốn.
Anh bước vào hang.
---
Bên trong, hang động không tối như anh tưởng.
Những vách đá phát ra một thứ ánh sáng xanh lục nhạt — không phải ánh sáng tự nhiên, mà là ánh sáng của rêu phong phát quang, một loại thực vật chỉ mọc ở những nơi có linh khí cổ đại. Ánh sáng đó đủ để anh nhìn thấy đường đi — một hành lang hẹp dẫn sâu vào lòng núi, nơi không khí ngày càng lạnh hơn và mùi muối biển dần được thay thế bằng một mùi khác: mùi của máu cũ.
"Nghiệp Ấn đang ở phía trước." Trần Nguyên Hạo nói.
"Khoảng năm mươi mét nữa. Cháu có cảm nhận được không?"
Khôi gật đầu. Anh không cần linh nhãn để cảm nhận nó — sức nặng trong không khí, áp lực vô hình đè lên ngực anh, cảm giác như đang bước vào một căn phòng mà ai đó đã chết từ rất lâu.
Năm mươi mét sau, hang động mở rộng thành một căn phòng lớn — một không gian hình tròn, đường kính khoảng hai mươi mét, với trần hang cao đến mức ánh sáng từ rêu không chạm tới được. Ở trung tâm căn phòng, một khối đá đen hình bát giác nhô lên khỏi mặt đất — và trên khối đá đó, lơ lửng trong không trung, là một viên ngọc màu xám.
Mảnh Hồn Vỡ thứ ba.
Nó không phát sáng màu xanh như Mảnh ở Hồ Hoàn Kiếm. Cũng không đen như Mảnh ở Mỹ Sơn. Nó xám — một màu xám vô cảm, lạnh lẽo, như màu của bầu trời trước một cơn bão. Và khi Khôi bước đến gần hơn, anh nghe thấy nó: không phải bài hát mà Trần Nguyên Hạo nói, mà là một tiếng thì thầm. Một tiếng thì thầm rất nhỏ, rất xa, nhưng rất rõ ràng:
"Tại sao ngươi phản bội ta?"
---
Lá Hộ Tâm Phù bùng lên.
Khôi cảm nhận được một luồng nhiệt dữ dội lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể — và cùng lúc đó, một thứ gì đó khác cũng thức dậy. Một thứ gì đó không đến từ Mảnh Hồn Vỡ, mà đến từ chính không gian xung quanh anh. Một lời nguyền. Một cái bẫy.
Phản Cốt Chú.
Nó không tấn công ngay lập tức. Nó chờ đợi. Nó quan sát. Và Khôi có thể cảm nhận được nó — như một con rắn đang cuộn mình trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc anh yếu nhất để tung ra đòn độc.
"Cháu phải nhanh lên," Trần Nguyên Hạo thúc giục.
"Chạm vào Mảnh Hồn Vỡ. Vào Nghiệp Ấn. Trước khi lời nguyền kịp kích hoạt."
Khôi bước đến khối đá đen, tay phải giơ ra. Và khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào viên ngọc xám—
Thế giới tan biến.
---
Anh đứng trong một doanh trại quân đội thời Trần.
Không khí nồng nặc mùi khói, mùi máu, và mùi mưa. Xung quanh anh, những người lính mặc áo giáp sắt đang chạy qua chạy lại, tiếng vũ khí va vào nhau leng keng, tiếng ngựa hí vang trong đêm. Và trước mặt anh — Trần Nguyên Hạo, trẻ hơn, khỏe hơn, mặc một bộ áo dài đỏ sẫm, đang đứng trước một người đàn ông khác.
Người đàn ông đó — Phạm Quốc Công — cao lớn, râu tóc bạc phơ, mặc áo giáp và đeo một thanh kiếm dài bên hông. Ông ta đang cười — một nụ cười ấm áp, tin tưởng.
"Huynh đệ," giọng ông ta vang lên.
"Ta đã bàn với các tướng lĩnh. Ngày mai, chúng ta sẽ phản công ở cửa biển. Nếu huynh có thể yểm trợ từ phía Tây..."
"Ta sẽ làm." Trần Nguyên Hạo đáp, giọng đều đều.
"Huynh cứ yên tâm."
Nhưng Khôi — người đang đứng trong thân xác của Trần Nguyên Hạo, sống lại ký ức của chính tiền kiếp mình — biết rằng ông ta đang nói dối. Anh có thể cảm nhận được nó. Trong tâm trí của Trần Nguyên Hạo lúc đó, một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại: "Quân Nguyên đã biết kế hoạch này. Nếu ta nói cho ông ấy biết... chúng sẽ tra tấn ông ấy để tìm ra bí mật về cấm thuật. Vua sẽ gặp nguy hiểm. Cách duy nhất... là để ông ấy bị bắt. Im lặng. Ông ấy sẽ chết, nhưng bí mật sẽ được bảo toàn."
"Không." Khôi cố gắng hét lên, nhưng giọng anh không phát ra âm thanh nào. Đây là ký ức. Đây là quá khứ. Anh không thể thay đổi nó.
Cảnh tượng chuyển tiếp. Bây giờ là đêm hôm sau. Phạm Quốc Công đang bị lính Nguyên trói vào một cây cột. Mặt ông ta bầm dập, máu chảy từ một vết thương trên trán. Và trước mặt ông ta — Trần Nguyên Hạo đang đứng trong bóng tối, nhìn.
"Tại sao?" Giọng Phạm Quốc Công khàn đục.
"Tại sao ngươi phản bội ta?"
Trần Nguyên Hạo không trả lời. Ông ta quay lưng bỏ đi.
Nhưng trước khi khuất bóng, ông ta dừng lại — và thì thầm, nhỏ đến mức chỉ mình ông ta nghe thấy: "Ta xin lỗi."
---
Nghiệp Ấn tan vỡ.
Khôi mở mắt. Anh đang quỳ trên nền đá lạnh của hang động, tay vẫn chạm vào viên ngọc xám. Nhưng viên ngọc đã tan vào lòng bàn tay anh — và cùng với nó, một luồng sức mạnh mới tràn vào cơ thể. Mảnh Hồn Vỡ thứ ba đã được hấp thụ.
Nhưng cái giá—
Anh cố gắng nhớ. Cố gắng tìm kiếm trong tâm trí mình thứ đã bị lấy đi lần này. Ký ức về tình yêu — Mảnh thứ nhất đã lấy đi khuôn mặt của bố. Ký ức về chiến tranh — Mảnh thứ hai đã lấy đi những buổi chiều chơi bóng với bạn cấp ba. Và bây giờ — Mảnh thứ ba về sự phản bội — nó đã lấy đi thứ gì?
Rồi anh nhận ra.
Anh không thể nhớ được giọng nói của mẹ mình.
Anh vẫn nhớ mặt bà. Vẫn nhớ những buổi sáng bà dậy sớm nấu phở cho anh. Vẫn nhớ bàn tay bà đặt lên trán anh mỗi khi anh ốm. Nhưng giọng nói — âm thanh mà lẽ ra phải là thứ quen thuộc nhất trên đời — đã biến mất. Trong tâm trí anh, mẹ anh bây giờ là một bộ phim câm. Một bức ảnh không có âm thanh.
"Ta xin lỗi," Trần Nguyên Hạo thì thầm.
"Ta thực sự xin lỗi."
Nhưng Khôi không có thời gian để đau buồn. Bởi vì ngay khoảnh khắc Mảnh Hồn Vỡ tan vào cơ thể anh, một thứ khác cũng thức dậy.
Lời nguyền.
---
Phản Cốt Chú hoạt động không ồn ào.
Không có ánh sáng. Không có tiếng động. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó đã bắt đầu. Nhưng Khôi cảm nhận được nó — như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy tâm trí anh, bóp méo mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc, mọi ký ức.
Lá Hộ Tâm Phù bùng cháy.
Theo nghĩa đen. Từ ngực anh, một ngọn lửa bạc bùng lên, và lá bùa của Trần Văn Lão bắt đầu cháy — không phải cháy thành tro, mà cháy thành những tia sáng bạc len vào da thịt anh, vào mạch máu anh, vào tận sâu thẳm tâm trí anh. Nó đang chiến đấu. Đang bảo vệ anh. Nhưng lời nguyền quá mạnh.
"Chống lại nó!" Trần Nguyên Hạo hét lên trong tâm trí anh.
"Đừng để nó kiểm soát cháu!"
Khôi nhắm mắt lại. Anh tập trung tất cả sức mạnh còn lại — sức mạnh từ ba Mảnh Hồn Vỡ, sức mạnh từ Di Chúc của bà Năm, sức mạnh từ chính ý chí của mình — để đẩy lùi lời nguyền.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy họ.
Không phải kẻ thù. Không phải những bóng ma. Mà là những gương mặt thân yêu nhất của anh.
Nam — thằng bạn thân đang ngồi trong tiệm thuốc ở Sài Gòn, chờ anh quay về.
Mai — cô gái đang đối mặt với chính gia đình mình vì đã chọn đứng về phía anh.
Mẹ — người phụ nữ có giọng nói anh không còn nhớ được nữa, nhưng có tình yêu thương mà anh vẫn cảm nhận được trong từng thớ thịt.
Và lời nguyền thì thầm: "Họ sẽ phản bội ngươi. Họ sẽ bán đứng ngươi. Họ sẽ giết ngươi."
"Không." Khôi trả lời — không phải bằng giọng nói, mà bằng toàn bộ ý chí của mình.
"Họ là lý do ta còn sống."
Lời nguyền gầm lên. Nó vùng vẫy, cố gắng phá vỡ lá chắn cuối cùng trong tâm trí anh. Nhưng Khôi giữ vững. Và rồi — từng chút một — nó rút lui. Không phải vì nó yếu đi. Mà vì anh đã chứng minh được một điều mà lời nguyền không thể bẻ gãy:
Anh vẫn còn tin tưởng.
---
Khi Khôi mở mắt, lá Hộ Tâm Phù trên ngực anh đã cháy thành tro.
Nhưng anh vẫn còn sống. Và anh vẫn còn là chính mình.
Mảnh Hồn Vỡ thứ ba đã được hấp thụ. Lời nguyền đã bị đẩy lùi. Nhưng cái giá — ký ức về giọng nói của mẹ — là một vết thương sẽ không bao giờ lành.
Anh bước ra khỏi hang, vào màn sương dày đặc của đèo Hải Vân. Điện thoại trong túi anh rung lên — một tin nhắn từ Trương Quốc Bảo.
"Quay về nhanh. Có chuyện rồi."
---
Quán cà phê cũ trên đường Hải Phòng, hai giờ sáng.
Trương Quốc Bảo đứng trước cửa, gương mặt tái nhợt trong ánh đèn đường. Khi thấy Khôi bước xuống từ chiếc xe ôm, hắn không chào hỏi gì — chỉ đưa thẳng điện thoại cho anh.
Trên màn hình là một đoạn video. Một đoạn video quay từ camera an ninh của một tiệm tạp hóa ở đâu đó — có lẽ là ở Đà Nẵng. Thời gian: mười một giờ đêm nay. Trong video, một bóng người mặc áo choàng đen đang đứng trước cửa tiệm. Bóng người đó không cử động. Không nói gì. Nhưng khi camera quay cận cảnh—
Khôi thấy đôi mắt của bóng người đó. Đôi mắt màu xám trắng, không có đồng tử. Giống hệt đôi mắt của Yêu Thần trong Ấn Ký Thuần Phục.
Và trên tường của tiệm tạp hóa, ngay phía sau bóng người đó, một dòng chữ được viết bằng thứ mực đen lấp lánh:
"Linh Sơn Đạo Nhân. Ta biết ngươi đã trở về."
"Hắn đã đến Đà Nẵng," Bảo nói, giọng run lên.
"Kẻ thứ tám. Hắn biết cậu đang ở đây. Hắn biết cậu vừa hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ ba. Và hắn... hắn muốn gặp cậu."
Khôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Đôi mắt xám trắng đó — chúng không chỉ là một lời đe dọa. Chúng là một lời mời.
"Hậu duệ," Trần Nguyên Hạo thì thầm trong tâm trí anh, giọng ông nặng nề hơn bao giờ hết, "hắn không chỉ biết chúng ta đang ở đâu. Hắn đã đi trước chúng ta một bước. Hắn đã chờ đợi chúng ta ở đây."
Bảo nhìn Khôi, đôi mắt đầy lo lắng.
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?"
Khôi không trả lời ngay. Anh nhìn ra con đường Hải Phòng vắng lặng, nơi sương mù từ đèo Hải Vân đang tràn xuống thành phố như một cơn sóng trắng xóa. Ở đâu đó ngoài kia, trong màn sương đó, một kẻ thù đã tồn tại suốt tám trăm năm đang chờ đợi. Một kẻ đã thao túng tiền kiếp của anh. Một kẻ đã hủy hoại cuộc đời của Trần Nguyên Hạo. Một kẻ mà ngay cả Hội Gìn Giữ cũng không biết đến.
Và giờ đây, hắn đã đến.
"Tôi sẽ không chạy trốn," Khôi nói, giọng trầm và chậm.
"Nhưng tôi cũng sẽ không đối mặt với hắn ngay bây giờ. Không phải cho đến khi la bàn Tầm Linh Dịch hoàn thành. Không phải cho đến khi tôi biết chính xác hắn là ai."
"Còn bây giờ?"
"Bây giờ..." Khôi quay lại nhìn Bảo.
"Anh nói anh muốn cứu con gái anh. Máu của tôi — máu của một hậu duệ đã hấp thụ ba Mảnh Hồn Vỡ — giờ đã đủ mạnh. Tôi sẽ cho anh những gì anh cần. Nhưng đổi lại... tôi cần anh làm một việc."
"Việc gì?"
"Liên lạc với Mai. Nói với cô ấy rằng kẻ thứ tám đã đến Đà Nẵng. Và bảo cô ấy... đừng đến đây một mình."
Bảo gật đầu. Hắn rút một con dao nhỏ từ trong túi áo — một con dao bạc, được khắc đầy ký tự Việt cổ — và nhìn Khôi.
"Cậu có chắc không? Một giọt máu từ hậu duệ Thần Ẩn đã hấp thụ ba Mảnh Hồn Vỡ... nó có giá trị hơn cậu nghĩ."
"Tôi chắc."
Bảo cầm lấy tay Khôi, ấn mũi dao vào đầu ngón tay. Một giọt máu đỏ sẫm rơi vào lọ thủy tinh mà hắn đã chuẩn bị sẵn — và ngay lập tức, chất lỏng trong suốt bên trong lọ chuyển sang màu tím sẫm, lấp lánh như hàng nghìn vì sao thu nhỏ.
"Cảm ơn cậu." Giọng Bảo nghẹn lại.
"Tôi... tôi không biết phải nói gì."
"Đừng nói gì cả." Khôi quấn một miếng băng quanh ngón tay.
"Chỉ cần làm những gì tôi yêu cầu."
Anh bước ra khỏi quán cà phê, vào màn sương đang ngày càng dày đặc. Trên bầu trời, trăng non đã khuất sau những đám mây đen — và trong bóng tối, một thứ gì đó đang chờ đợi.
"Hắn đang theo dõi chúng ta," Trần Nguyên Hạo nói.
"Ngay lúc này. Ở đâu đó trong thành phố này."
"Tôi biết."
"Cháu định làm gì?"
Khôi nhìn về phía Bắc — hướng của đèo Hải Vân, nơi anh vừa rời đi. Rồi anh nhìn về phía Nam — hướng của Sài Gòn, nơi đồng đội của anh đang chờ đợi. Và cuối cùng, anh nhìn thẳng vào màn sương trước mặt — nơi một đôi mắt xám trắng, vô cảm, đang ẩn nấp.
"Tôi sẽ không để hắn thắng."
"Và nếu hắn mạnh hơn chúng ta?"
"Thì tôi sẽ tìm cách trở nên mạnh hơn." Khôi siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh của ba Mảnh Hồn Vỡ đang chảy trong huyết quản.
"Bởi vì lần này... tôi không chiến đấu một mình."
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo — vị tiền kiếp đã phản bội và bị phản bội, đã phạm tội và bị trừng phạt, đã chết và sống lại qua hậu duệ của mình — mỉm cười.
"Không. Cháu không hề."
---
Trong một con hẻm tối cách quán cà phê khoảng hai trăm mét, một bóng người mặc áo choàng đen đứng im như một pho tượng.
Đôi mắt xám trắng của hắn dõi theo từng bước chân của Trần Minh Khôi — và khi chàng trai trẻ khuất bóng trong màn sương, đôi mắt đó chớp một cái. Chậm. Có chủ ý. Như một con thú săn mồi đã đánh hơi thấy con mồi.
"Chạy đi, hậu duệ," giọng hắn thì thầm — một giọng nói cổ xưa, trầm và vang như tiếng chuông chùa.
"Chạy đi. Chiến đấu đi. Càng mạnh lên... càng tốt."
Hắn giơ tay phải lên — và trong lòng bàn tay hắn, một mảnh ý thức nhỏ, màu xám trắng, đang xoay tròn như một thiên hà thu nhỏ. Mảnh ý thức đã được giải thoát khỏi Ấn Ký Thuần Phục. Mảnh ý thức đã quay về với chủ nhân của nó.
"Bởi vì khi ngươi đủ mạnh... ta sẽ lấy lại tất cả."
Hắn siết chặt nắm tay. Mảnh ý thức vỡ tan thành hàng nghìn tia sáng — và mỗi tia sáng đó bay về một hướng khác nhau. Đi tìm những mảnh ghép còn lại. Đi chuẩn bị cho cuộc gặp mặt cuối cùng.
Tám trăm năm chờ đợi. Và giờ đây, chỉ còn vài ngày nữa thôi.
"Linh Sơn Đạo Nhân... ta đã nhớ ngươi."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất