Nghiệp Hồn

Chương 14: Bàn Cờ Mới

Chương 14: Bàn Cờ Mới
Ba ngày sau trận chiến ở ngôi miếu cổ, Sài Gòn bước vào mùa mưa thực sự.
Không còn những cơn mưa ào ạt rồi tạnh nhanh như trút nước. Mưa bây giờ là thứ mưa dai dẳng, rả rích, kéo dài từ sáng đến tối không dứt. Những con hẻm Chợ Lớn ngập trong thứ ánh sáng xám nhạt của bầu trời thấp, và mùi ẩm mốc từ những bức tường gạch cũ kỹ quyện vào mùi thuốc bắc từ Phúc An Đường, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng mà Khôi đã quen thuộc đến mức không còn nhận ra nữa.
Anh ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ cạnh quầy thuốc, tay cầm một chén trà gừng đã nguội từ lâu, mắt nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ. Cơ thể anh đã hồi phục gần như hoàn toàn — ít nhất là về mặt thể chất. Ba ngày nghỉ ngơi, ba ngày uống thứ thuốc bắc đắng ngắt của Trần Văn Lão, ba ngày không dùng bất kỳ pháp thuật nào. Các vết bầm tím trên người đã chuyển sang màu vàng nhạt rồi mờ dần. Cơn đau nhức trong cơ bắp mỗi khi cử động đã biến mất.
Nhưng có những vết thương không thể chữa lành bằng thuốc.
Anh vẫn không thể nhớ giọng mẹ. Khuôn mặt bà thì có — rõ ràng, sắc nét, từng nếp nhăn quanh khóe mắt mỗi khi bà cười. Nhưng âm thanh thì không. Mỗi lần anh cố gắng gợi lại tiếng bà gọi "Khôi ơi", tiếng bà mặc cả ngoài chợ, tiếng bà ru em ngủ những đêm mất điện — tất cả chỉ là một khoảng lặng tuyệt đối. Như thể ai đó đã cắt đoạn băng ghi âm của cuộc đời anh, để lại những thước phim câm.
Anh đã học cách không cố gắng nữa. Cái giá của Mảnh Hồn Vỡ thứ ba — và anh đã chấp nhận nó.
Tiếng dép lê loẹt quẹt trên nền gạch. Nam bước ra từ phòng trong, tay cầm một tô mì gói bốc khói. Thằng bạn thân trông cũng phờ phạc không kém — ba ngày qua, nó hầu như không ngủ. Giữa việc canh chừng la bàn Tầm Linh Dịch, chăm sóc Nê-ô (con mèo tiên vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê từ sau trận chiến), và lo lắng cho tất cả mọi người, Nam đã sụt mất ít nhất hai ký.
"Mày ăn đi." Nó đặt tô mì xuống bàn, trước mặt Khôi.
"Từ sáng đến giờ chưa có gì trong bụng."
"Tao không đói."
"Tao có hỏi mày đói không đâu." Nam ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay.
"Ăn đi. Đừng để tao phải đút."
Khôi nhìn tô mì, rồi nhìn thằng bạn. Khuôn mặt Nam — tròn trịa, lấm tấm mồ hôi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ — là một trong số ít những thứ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí anh. Anh vẫn nhớ giọng nói của Nam. Vẫn nhớ tiếng cười khùng khục của nó mỗi khi xem video hài trên YouTube. Vẫn nhớ cái cách nó gọi "ê thằng kia" mỗi sáng ở ký túc xá.
Những điều nhỏ nhặt đó — những điều mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải trân trọng — giờ đây là tài sản quý giá nhất.
"Cảm ơn." Anh cầm đũa lên, bắt đầu ăn.
Nam không nói gì thêm. Nó chỉ ngồi đó, nhìn anh ăn, và sự im lặng giữa họ không phải là sự im lặng khó xử. Đó là sự im lặng của những người đã trải qua quá nhiều thứ cùng nhau đến mức không cần lời nói để hiểu nhau nữa.
---
Trần Văn Lão bước xuống từ gác xép, tay chống cây gậy trúc. Ông già trông tiều tụy hơn bao giờ hết — đôi mắt trũng sâu, da xanh xao như tàu lá chuối, và vết nứt trên cây gậy trúc đã dài thêm gần một gang tay. Nhưng đôi mắt ông vẫn sáng — đôi mắt của một người đã sống đủ lâu để biết rằng kiệt sức chỉ là tạm thời, còn những gì đang đến mới là vĩnh viễn.
"La bàn thế nào rồi?" Khôi hỏi, đặt đũa xuống.
"Ổn định." Ông già ngồi xuống chiếc ghế bành cũ kỹ ở góc phòng, thở ra một hơi dài.
"Tần số của kẻ thứ tám đã được khóa. Chấm sáng trong lọ Tầm Linh Dịch giờ đây không còn đập theo nhịp tim của mày nữa — nó đập theo... nhịp của hắn."
"Có nghĩa là?"
"Có nghĩa là mỗi khi hắn di chuyển, chấm sáng sẽ thay đổi cường độ. Mỗi khi hắn dùng pháp thuật, nó sẽ lóe sáng. Và mỗi khi hắn đến gần..." Ông già ngừng lại, mắt nhìn về phía quầy thuốc nơi lọ Tầm Linh Dịch đang được đặt trên kệ cao nhất.
"...nó sẽ chỉ thẳng về hướng của hắn."
Nam rùng mình.
"Vậy là tụi mình có thể theo dõi hắn? Như kiểu GPS ấy?"
"Gần đúng." Trần Văn Lão gật đầu.
"Nhưng không chính xác như GPS. Nó chỉ cho chúng ta biết hướng và khoảng cách tương đối. Nếu hắn ở gần — trong bán kính vài cây số — la bàn sẽ chỉ chính xác đến từng mét. Nhưng nếu hắn ở xa... chúng ta chỉ biết được hướng."
"Đủ dùng rồi." Khôi đứng dậy, bước đến bên kệ thuốc. Anh nhìn lọ thủy tinh — chất lỏng tím sẫm bên trong đang xoay chầm chậm, và chấm sáng ở trung tâm đập đều đặn như một trái tim thu nhỏ.
"Hắn đang ở đâu?"
Trần Văn Lão im lặng một lúc. Rồi ông nói, giọng trầm hẳn xuống: "Hướng Bắc."
"Bắc? Cụ thể hơn đi."
"Không thể cụ thể hơn được. Nhưng..." Ông già rút từ trong túi áo ra một tấm bản đồ Việt Nam đã ố vàng, trải lên mặt bàn.
"Dựa vào cường độ tín hiệu, ta đoán hắn đang ở đâu đó giữa Đà Nẵng và Hà Nội. Có thể là Huế. Có thể là Ninh Bình. Có thể là bất kỳ đâu trên dải đất miền Trung."
Khôi nhìn tấm bản đồ. Những địa danh quen thuộc hiện lên dưới ánh đèn vàng: Huế — lãnh địa của Lâm gia. Đà Nẵng — nơi anh vừa rời đi ba ngày trước. Ninh Bình — nơi có chùa Bái Đính.
Chùa Bái Đính. Mảnh Hồn Vỡ thứ tư.
"Hắn biết," Trần Nguyên Hạo lên tiếng trong tâm trí anh. Giọng tiền kiếp trầm và chậm như tiếng chuông chùa ngân trong gió.
"Hắn biết vị trí của tất cả bảy Mảnh Hồn Vỡ. Và hắn đang đi trước chúng ta."
"Nhưng hắn không thể hấp thụ chúng. Chỉ có hậu duệ mới làm được điều đó."
"Không cần hấp thụ. Hắn chỉ cần... phá hủy chúng. Hoặc làm ô uế chúng. Hoặc đặt bẫy xung quanh chúng. Có hàng trăm cách để ngăn cháu tiếp cận Mảnh Hồn Vỡ mà không cần chạm vào chúng."
Khôi siết chặt nắm tay. Ba ngày. Hắn đã có ba ngày để đi trước.
"Chúng ta cần phải di chuyển." Anh quay sang Trần Văn Lão.
"Càng sớm càng tốt."
"Khoan đã." Giọng nói vang lên từ phía cửa.
---
Vũ Thanh Mai bước vào từ con hẻm, tay cầm một chiếc ô đen đã sờn vải. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, tóc buộc cao, và vết cắt trên mặt đã lành — chỉ còn lại một đường sẹo mảnh chạy từ thái dương xuống xương hàm. Đường sẹo đó khiến khuôn mặt cô trông sắc sảo hơn, cứng cỏi hơn.
Nhưng thứ khiến Khôi chú ý không phải là vết sẹo.
Mà là miếng ngọc bích trên cổ tay cô. Tịch Môn Lệnh — thứ đang che giấu linh khí của cô khỏi Thiên Nhãn Trận của Hội Gìn Giữ — đã mờ đi. Khi Tuyền trao nó cho cô ba ngày trước, nó phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ. Bây giờ, ánh sáng đó chỉ còn là một vệt mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy nếu không tập trung.
"Bốn ngày," Mai nói, đặt chiếc ô xuống cạnh cửa.
"Tối đa là năm ngày nữa, Tịch Môn Lệnh sẽ hết tác dụng. Và khi đó..."
Cô không cần nói hết câu. Tất cả mọi người trong phòng đều biết điều gì sẽ xảy ra khi Hội Gìn Giữ phát hiện ra cô còn sống. Họ sẽ cử người đến — không phải Vũ Thanh Tuyền lần này, mà là những giám sát viên cấp cao hơn. Những người không có lý do cá nhân để do dự. Những người sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh chóng và dứt khoát.
"Vậy chúng ta có bốn ngày để tìm ra giải pháp," Khôi nói.
"Không có giải pháp nào đâu." Mai bước đến bên bàn, nhìn tấm bản đồ.
"Một khi Hội đã ra lệnh thu hồi, họ sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn thành. Cách duy nhất để tôi sống sót là Hội phải rút lại lệnh đó. Và cách duy nhất để Hội rút lệnh... là chứng minh được rằng tôi không phải là mối đe dọa."
"Cô không phải là mối đe dọa."
"Tôi biết. Anh biết. Nhưng Hội không quan tâm. Họ chỉ quan tâm đến một thứ: bằng chứng." Cô ngước lên nhìn Khôi.
"Bằng chứng về kẻ thứ tám. Bằng chứng rằng Trần Nguyên Hạo không phải là kẻ chủ mưu. Bằng chứng rằng có một thế lực cổ xưa hơn, nguy hiểm hơn đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. Nếu chúng ta có được những bằng chứng đó... Hội sẽ buộc phải lắng nghe."
Nam gãi đầu.
"Nghe thì đơn giản thế. Nhưng kiếm bằng chứng ở đâu ra? Kẻ thứ tám đã biến mất rồi. Với lại, hắn là thực thể tồn tại từ thời Hồng Bàng — làm gì có giấy tờ, hồ sơ, hay bất kỳ thứ gì có thể gọi là 'bằng chứng'?"
"Không hẳn." Trần Văn Lão đứng dậy, bước đến tủ sách cũ kỹ ở góc phòng. Ông lần tay trên những gáy sách đã bạc màu, rồi rút ra một cuốn sổ tay bìa da đã nứt nẻ.
"Tổ tiên ta — Trần Văn Đức — đã ghi chép rất nhiều về những thế lực cổ xưa. Trong đó có nhắc đến một thực thể gọi là 'Kẻ Đi Trong Bóng Tối' — một sinh vật tồn tại từ trước thời các vua Hùng dựng nước."
Ông mở cuốn sổ, lật đến một trang đã ố vàng. Những dòng chữ Hán Nôm được viết bằng mực tàu, nét chữ run run của một người già.
"'Kẻ Đi Trong Bóng Tối không phải là yêu quái, cũng không phải là tà linh. Hắn là một trong những thực thể đầu tiên bị trục xuất khỏi thế giới này khi trật tự được thiết lập. Hắn không có hình dạng cố định, không có danh tính, không có điểm yếu. Điều duy nhất có thể chống lại hắn là...'" Ông già nheo mắt, cố đọc những dòng chữ đã mờ.
"...'ánh sáng của sự thật'. Một khái niệm mơ hồ, nhưng ta tin rằng nó liên quan đến việc phơi bày tội ác của hắn trước những người có thẩm quyền phán xét."
"Hội Gìn Giữ," Mai thì thầm.
"Họ là những người có thẩm quyền phán xét trong thế giới ngầm."
"Chính xác." Trần Văn Lão gật đầu.
"Nếu chúng ta có thể mang bằng chứng về sự tồn tại và tội ác của kẻ thứ tám đến trước Hội... họ sẽ buộc phải mở một phiên điều trần. Và trong phiên điều trần đó, mọi cáo buộc chống lại Trần Nguyên Hạo — và chống lại cháu gái Mai đây — sẽ phải được xem xét lại."
Khôi nhìn cuốn sổ tay trên tay ông già.
"Bằng chứng đó... phải là thứ có thể kiểm chứng được. Không phải lời kể. Không phải suy đoán."
"Phải. Và ta biết chính xác nơi có thể tìm thấy nó."
"Cụ thể là?"
Trần Văn Lão lật thêm vài trang nữa, rồi dừng lại ở một trang có vẽ một sơ đồ kỳ lạ — những vòng tròn đồng tâm, những ký tự cổ, và ở trung tâm là hình ảnh một ngôi chùa.
"Chùa Bái Đính. Nơi Mảnh Hồn Vỡ thứ tư bị phong ấn. Nhưng đó không chỉ là nơi phong ấn một mảnh linh hồn của Trần Nguyên Hạo. Đó còn là nơi Trần Văn Đức — tổ tiên ta — đã giấu 'Chứng Thư'. Một văn bản ghi lại toàn bộ sự thật về cấm thuật Đoạt Sinh Tà Trận, về kẻ đã dạy nó cho Trần Nguyên Hạo, và về vai trò của các dòng tộc pháp sư trong việc phong ấn."
"Cái gì?" Khôi bước đến gần hơn.
"Sao ông không nói điều này sớm hơn?"
"Bởi vì cho đến ba ngày trước, ta vẫn chưa chắc chắn." Ông già thở dài.
"Cuốn sổ này được viết bằng một loại mật mã mà chỉ con cháu trực hệ của Trần Văn Đức mới đọc được. Và một phần của nó... đã bị xé mất. Ai đó đã xé nó từ rất lâu rồi — có thể là một trong những tổ tiên của ta, những người muốn che giấu sự thật. Ba ngày qua, ta đã cố gắng giải mã những gì còn sót lại. Và ta tin rằng Chứng Thư vẫn còn ở Bái Đính."
"Còn ai biết về Chứng Thư này không?"
"Không ai cả. Ngay cả Hội Gìn Giữ cũng không biết. Đó là bí mật của riêng dòng họ Trần — được truyền từ đời này sang đời khác bằng lời nói, không bao giờ được ghi chép đầy đủ. Và người cuối cùng biết toàn bộ sự thật... là cha ta. Ông đã chết ba mươi năm trước, mang theo bí mật xuống mồ."
Nam huýt sáo.
"Vậy là tụi mình vừa phải tìm Mảnh Hồn Vỡ, vừa phải tìm Chứng Thư, vừa phải chạy đua với kẻ thứ tám, vừa phải trốn Hội Gìn Giữ? Cùng một lúc?"
"Ừ." Khôi gập tấm bản đồ lại.
"Cùng một lúc."
---
Buổi tối hôm đó, họ họp tại phòng khách của Phúc An Đường.
Trần Văn Lão đã đóng cửa tiệm từ chiều. Tấm biển "ĐÓNG CỬA" được treo trước cửa, và một lá bùa Cách Âm được dán lên khung cửa sổ — đảm bảo không ai bên ngoài có thể nghe thấy những gì đang được bàn luận bên trong. Ông già ngồi ở vị trí trung tâm, trước mặt là tấm bản đồ Việt Nam đã trải rộng trên bàn, xung quanh là những cuốn sổ tay cũ kỹ và lọ Tầm Linh Dịch.
Khôi ngồi đối diện ông. Mai ngồi bên trái, Nam ngồi bên phải. Nê-ô nằm cuộn tròn trên đùi Nam — con mèo tiên đã tỉnh táo hơn, nhưng đôi mắt vàng của nó vẫn liên tục đảo qua đảo lại như thể đang theo dõi một thứ gì đó mà không ai khác thấy được.
"Được rồi." Trần Văn Lão đặt ngón tay lên vị trí chùa Bái Đính trên bản đồ.
"Đây là mục tiêu. Chùa Bái Đính, Ninh Bình. Cách Sài Gòn khoảng một nghìn bảy trăm cây số về phía Bắc. Mảnh Hồn Vỡ thứ tư được phong ấn ở đây — trong một hang động bên dưới khu chùa cổ, nơi Trần Nguyên Hạo từng đến tu tập trước khi trở thành quốc sư."
"Đó là nơi ta đã dành mười năm," Trần Nguyên Hạo thì thầm trong tâm trí Khôi.
"Mười năm im lặng. Mười năm thiền định. Mười năm cố gắng... quên đi."
"Quên đi điều gì?"
"Quên đi tham vọng. Và ta đã thất bại."
"Mảnh Hồn Vỡ thứ tư khác với ba mảnh trước," Trần Văn Lão tiếp tục.
"Trong khi ba mảnh đầu tiên chứa ký ức về những cảm xúc mãnh liệt — tình yêu, chiến tranh, phản bội — thì mảnh thứ tư chứa ký ức về sự tĩnh lặng. Về tu tập. Về sự từ bỏ."
Mai nhíu mày.
"Nghe có vẻ... ít nguy hiểm hơn?"
"Ngược lại." Ông già lắc đầu.
"Nó nguy hiểm hơn. Rất nhiều."
"Tại sao?"
"Bởi vì đối với một người đã phạm đại tội, ký ức về sự thanh tịnh không phải là niềm an ủi — mà là sự dày vò." Ông già nhìn Khôi.
"Khi cháu hấp thụ mảnh này, cháu sẽ không phải đối mặt với một kẻ thù bên ngoài như ba lần trước. Cháu sẽ phải đối mặt với chính mình — hoặc chính xác hơn, với con người mà Trần Nguyên Hạo đã từng là trước khi ông ta sa ngã. Đó là Nghiệp Ấn của mảnh thứ tư: sự thật rằng ông ta đã có cơ hội để dừng lại, để từ bỏ con đường tà đạo... và ông ta đã không làm."
Im lặng bao trùm căn phòng. Khôi cảm nhận được Trần Nguyên Hạo trong tâm trí mình — không nói gì, nhưng sự hiện diện của ông nặng nề như một tảng đá.
"Và Chứng Thư?" Mai hỏi.
"Nó được giấu ở đâu?"
"Trong cùng hang động đó. Theo những gì ta giải mã được, Chứng Thư được đặt trong một cái hộp gỗ, chôn dưới chân tượng Phật trong hang. Nó được bảo vệ bởi một phong ấn riêng — một phong ấn mà chỉ dòng máu của Trần Văn Đức mới mở được." Ông già chỉ vào ngực mình.
"Tức là ta."
"Vậy ông phải đi cùng."
"Ta định vậy." Ông già đứng dậy, nhưng ngay lập tức phải chống tay xuống bàn để giữ thăng bằng. Cây gậy trúc kêu lên một tiếng "rắc" nhỏ — vết nứt lại dài thêm một chút.
"Nhưng cơ thể ta... không còn như xưa nữa. Nghi thức tạo la bàn Tầm Linh Dịch đã rút cạn gần hết pháp lực của ta. Nếu ta đi cùng các cháu... ta sẽ là gánh nặng."
"Không ai nói ông là gánh nặng cả," Nam lên tiếng.
"Cảm ơn cháu. Nhưng ta biết giới hạn của mình." Ông già ngồi xuống trở lại.
"Ta sẽ ở đây, giữ la bàn và theo dõi kẻ thứ tám. Nhưng có một người khác... có thể giúp các cháu."
"Ai?"
Trần Văn Lão rút từ trong túi áo ra một phong thư đã niêm phong bằng sáp đỏ.
"Nguyễn Hoàng Long."
Khôi giật mình. Anh đã không gặp Long từ sau trận chiến ở Đà Nẵng — khi gã cựu đồ đệ của Bà Năm cứu anh khỏi Lâm Thiếu Phong. Sau đó, Long đã biến mất, nói rằng có "việc riêng" phải giải quyết.
"Long đang ở Ninh Bình," Trần Văn Lão nói.
"Hắn đã đến đó ngay sau khi rời Đà Nẵng. Hắn nói rằng... hắn cần phải đến thăm mộ của Bà Năm."
"Mộ của Bà Năm ở Ninh Bình?" Nam há hốc miệng.
"Ừ. Bà Năm là người Ninh Bình. Bà sinh ra ở một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, cách chùa Bái Đính không xa. Sau khi bà chết, Long đã đưa tro cốt của bà về đó — theo di nguyện của bà."
Khôi nhìn xuống bàn tay mình. Bà Năm. Người pháp sư già đã hy sinh để bảo vệ anh trong con hẻm nhỏ ở Hà Nội. Người đã trao cho anh Di Chúc Pháp Thuật — toàn bộ kiến thức và kinh nghiệm của một đời pháp sư. Người đã tin tưởng anh ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, khi tất cả những người khác đều coi anh là mối đe dọa.
Anh chưa từng có cơ hội để cảm ơn bà. Chưa từng có cơ hội để nói lời tạm biệt.
"Có lẽ..." Anh ngước lên.
"...đây cũng là cơ hội để tôi làm điều đó."
---
Đêm muộn hơn, khi Nam đã ngủ gục trên ghế và Trần Văn Lão đã lui về phòng mình, Khôi và Mai ngồi lại trong phòng khách. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt những cái bóng dài lên tường. Ngoài trời, mưa đã tạnh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên xuống vỉa hè — tí tách, tí tách, đều đặn như nhịp đồng hồ.
"Cô không cần phải đi cùng tôi đâu," Khôi nói, phá vỡ sự im lặng.
"Cô đã có Tịch Môn Lệnh. Cô có thể trốn thêm vài ngày nữa, hoặc tìm một nơi an toàn—"
"Anh lại bắt đầu rồi đấy." Mai không nhìn anh. Cô đang nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đã bắt đầu quang đãng sau cơn mưa.
"Cái kiểu 'tôi phải một mình gánh vác tất cả' ấy."
"Tôi không—"
"Có đấy." Cô quay lại, và trong ánh đèn dầu, đôi mắt cô sáng lên một tia sắc lạnh.
"Anh nghĩ anh đang bảo vệ tôi bằng cách đẩy tôi ra xa. Nhưng anh không hiểu — tôi không cần được bảo vệ. Tôi cần được tin tưởng."
Khôi im lặng.
"Tôi đã phản bội Hội Gìn Giữ vì anh," cô tiếp tục, giọng cô thấp hơn nhưng không kém phần cương quyết.
"Tôi đã đối đầu với chị tôi vì anh. Tôi đã chấp nhận trở thành kẻ bị truy nã vì anh. Đừng biến những hy sinh đó thành vô nghĩa bằng cách đối xử với tôi như một người cần được che chở."
"Tôi không coi cô là người cần được che chở." Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
"Nhưng tôi không muốn cô phải trả giá thêm nữa vì những lựa chọn của tôi."
"Đó không phải là lựa chọn của anh. Đó là lựa chọn của tôi." Cô đứng dậy, bước đến gần anh hơn.
"Và tôi không hối hận về bất kỳ lựa chọn nào trong số đó. Điều duy nhất tôi hối hận... là đã không đứng về phía anh sớm hơn."
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. Khôi có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ từ mái tóc cô — không phải nước hoa, mà là mùi của gió và mưa và một thứ gì đó rất riêng, rất khó gọi tên.
"Đừng," Trần Nguyên Hạo thì thầm trong tâm trí anh.
"Đừng đẩy cô ấy ra xa. Ta đã từng làm điều đó... với một người rất giống cô ấy. Và đó là sai lầm lớn nhất đời ta."
"Công chúa Thiên Ninh?"
"Phải. Ta đã đẩy nàng ra xa để 'bảo vệ' nàng. Để nàng không bị liên lụy vào những tội lỗi của ta. Và kết quả là... nàng đã chết một mình, trong đại dịch mà chính ta gây ra. Không có ta bên cạnh. Không biết sự thật. Chỉ có nỗi đau và sự phản bội."
Khôi im lặng. Anh chưa từng nghe Trần Nguyên Hạo nói về công chúa Thiên Ninh với giọng điệu này — không phải là sự hối hận mơ hồ của một kẻ phạm tội, mà là nỗi đau cụ thể, sắc nhọn của một người đã mất đi thứ quý giá nhất.
"Được rồi." Anh thở ra.
"Cô đi cùng tôi."
Mai gật đầu — một cái gật đầu nhẹ, gần như không thể nhận thấy. Nhưng khóe miệng cô hơi nhếch lên.
"Nhưng có một điều kiện."
"Cụ thể là?"
"Khi chúng ta đến Bái Đính, nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ... cô phải rời đi. Mang theo Chứng Thư. Đến Hội Gìn Giữ. Trình bày bằng chứng. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là bỏ lại tôi."
Mai nhìn anh một lúc lâu. Rồi cô nói, giọng cô đều đều như dao cắt: "Điều kiện đó áp dụng cho cả hai. Nếu tôi là người gặp nguy hiểm, anh phải tiếp tục đi. Tìm Mảnh Hồn Vỡ. Hoàn thành những gì cần hoàn thành. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là bỏ lại tôi."
Khôi định phản đối, nhưng rồi anh nhận ra — cô đúng. Đây không phải là lúc để anh hùng cá nhân. Đây là lúc để thực dụng, để toan tính, để đảm bảo rằng ít nhất một trong số họ sẽ sống sót và hoàn thành nhiệm vụ.
"Đồng ý."
Họ bắt tay nhau — không phải cái bắt tay xã giao, mà là cái bắt tay của hai chiến binh trước khi ra trận. Bàn tay Mai nhỏ hơn tay anh, nhưng cái siết của cô chắc chắn và dứt khoát.
---
Sáng hôm sau, Trương Quốc Bảo xuất hiện ở Phúc An Đường.
Hắn đến từ sớm — khi màn mưa đêm vẫn còn đọng trên những tán lá trước cửa tiệm, và ánh bình minh mới chỉ là một vệt sáng mờ nhạt phía chân trời. Hắn mặc một chiếc áo mưa màu xám, đội mũ lưỡi trai che kín nửa mặt, và trông như một người vừa trải qua một đêm dài không ngủ.
"Tôi có tin," hắn nói, không chào hỏi, không vòng vo.
"Tin tốt và tin xấu. Muốn nghe tin nào trước?"
"Tin xấu," Khôi đáp.
"Hội Gìn Giữ đã bắt đầu điều tra. Họ không tin vào báo cáo của Vũ Thanh Tuyền về cái chết của Mai. Họ đã cử thêm hai giám sát viên vào Sài Gòn — không phải để tìm Mai, mà là để tìm... cậu."
"Tôi?"
"Phải. Cột sáng tím mà cậu bắn lên trời ba ngày trước đã được Thiên Nhãn Trận ghi nhận. Họ biết có một pháp sư cấp cao — hoặc một thực thể cổ đại — vừa xuất hiện ở Sài Gòn. Họ chưa biết đó là cậu, nhưng họ đang điều tra. Và khi họ tìm ra..."
"Thì họ sẽ biết Mai còn sống."
"Chính xác." Bảo đặt lên bàn một tập tài liệu mỏng.
"Đây là danh sách các giám sát viên đang hoạt động ở khu vực phía Nam. Hai người mới được cử đến là cấp ba — mạnh hơn Vũ Thanh Tuyền. Một người hệ Hỏa, một người hệ Kim. Họ không phải là loại dễ thương lượng."
Mai nhận lấy tập tài liệu, lướt nhanh qua. Khuôn mặt cô không biểu lộ cảm xúc, nhưng những ngón tay cô siết chặt lấy mép giấy.
"Còn tin tốt?" Khôi hỏi.
"Tin tốt là... Lâm gia dường như đã rút lui. Ít nhất là tạm thời." Bảo ngồi xuống ghế, tháo mũ lưỡi trai ra. Tóc hắn bết lại vì mồ hôi.
"Sau thất bại của Nguyễn Văn Minh và vụ Phản Cốt Chú không giết được cậu, Lâm Chính Đạo đã triệu hồi tất cả các thuộc hạ về Huế. Hắn đang tập trung vào một việc khác."
"Việc gì?"
"Tôi không biết. Nhưng có tin đồn rằng..." Bảo hạ giọng.
"...Lâm Thiếu Phong đã phát hiện ra điều gì đó trong thư viện cổ của dòng tộc. Một bí mật về lịch sử Lâm gia. Và nó khiến hắn... dao động."
Khôi nhớ lại lần cuối cùng anh gặp Lâm Thiếu Phong — ở Đà Nẵng, khi gã thiếu gia Lâm gia đuổi theo anh qua những con phố cổ. Có điều gì đó trong mắt gã lúc đó... không chỉ là sự tàn nhẫn của một kẻ săn đuổi. Mà còn là sự nghi ngờ. Như thể gã cũng đang tự hỏi liệu mình có đang chiến đấu vì lý do chính đáng hay không.
"Có thể đó là cơ hội," Mai nói.
"Nếu Lâm Thiếu Phong bắt đầu nghi ngờ dòng tộc mình... hắn có thể trở thành đồng minh."
"Hoặc trở thành kẻ thù nguy hiểm hơn," Khôi đáp.
"Một người bị kẹt giữa hai lựa chọn thường làm những điều khó lường nhất."
Bảo gật đầu.
"Dù sao thì, đó là chuyện của tương lai. Còn bây giờ..." Hắn rút từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại cũ, đặt lên bàn.
"Tôi đã cài đặt một ứng dụng theo dõi vào la bàn Tầm Linh Dịch. Nó sẽ gửi dữ liệu về điện thoại này mỗi giờ một lần. Nếu kẻ thứ tám di chuyển, cậu sẽ biết."
"Anh sẽ không đi cùng bọn tôi?"
"Tôi không thể." Bảo lắc đầu.
"Con gái tôi... liều thuốc từ máu Thần Ẩn của cậu đã có tác dụng. Nhưng nó cần thời gian để hồi phục hoàn toàn. Tôi phải ở lại đây với nó."
Khôi gật đầu. Anh hiểu. Trong thế giới ngầm đầy rẫy những kẻ phản bội và toan tính, tình yêu của một người cha dành cho con gái là một trong số ít những điều vẫn còn thuần khiết.
"Cảm ơn anh. Vì tất cả."
"Đừng cảm ơn tôi." Bảo đứng dậy, đội mũ trở lại.
"Tôi vẫn là một kẻ buôn thông tin. Tôi vẫn làm việc này vì lợi ích của chính mình. Nhưng..." Hắn ngừng lại ở cửa.
"...có lẽ lợi ích của tôi bây giờ đã khác trước một chút."
Và hắn bước ra ngoài, vào màn mưa sáng.
---
Buổi chiều, Khôi ngồi một mình trên gác xép của Phúc An Đường.
Đây là nơi yên tĩnh nhất trong tiệm thuốc — một căn phòng nhỏ, thấp, với một cửa sổ tròn nhìn ra con hẻm. Trên tường treo những bức thư pháp đã ố vàng, và trong góc phòng là một bàn thờ nhỏ với di ảnh của những người đã khuất trong dòng họ Trần.
Anh cần thời gian một mình. Cần không gian để suy nghĩ, để sắp xếp lại mọi thứ trước khi lên đường.
Nhưng quan trọng hơn — anh cần nói chuyện với Trần Nguyên Hạo.
"Ông đã kiểm soát cơ thể tôi," anh bắt đầu, không vòng vo.
"Trong trận chiến với kẻ thứ tám. Và ông đã trả lại nó."
"Ta đã hứa."
"Tôi biết. Nhưng tôi muốn hỏi... tại sao? Tại sao ông không giữ nó? Ông đã chờ đợi tám trăm năm để có cơ hội này. Một cơ thể. Một cơ hội để sống lại, để sửa chữa sai lầm, để—"
"Để làm gì?" Giọng Trần Nguyên Hạo cắt ngang, không gay gắt, chỉ đơn giản là mệt mỏi.
"Để tiếp tục con đường mà ta đã đi? Để lại gây ra thêm đau khổ? Để trở thành... kẻ mà ta đã từng là?"
Khôi im lặng.
"Ta đã có tám trăm năm để suy nghĩ, cháu ạ. Tám trăm năm trong bóng tối, bị xé thành bảy mảnh, mỗi mảnh chỉ còn lại một phần ký ức. Và trong suốt tám trăm năm đó, chỉ có một điều duy nhất ta hối hận."
"Điều gì?"
"Không phải là đã dùng cấm thuật. Không phải là đã gây ra đại dịch. Mà là... ta đã không tin tưởng ai cả. Ta đã nghĩ rằng chỉ có mình ta mới có thể cứu vua, cứu đất nước, cứu tất cả. Và chính sự kiêu ngạo đó đã khiến ta rơi vào bẫy của kẻ thứ tám."
Một khoảng lặng. Trần Nguyên Hạo tiếp tục, giọng ông trầm hơn — như tiếng chuông chùa ngân trong gió:
"Khi ta kiểm soát cơ thể cháu đêm đó... ta đã có thể giữ nó. Chỉ cần một ý nghĩ — và cháu sẽ bị đẩy vào bóng tối vĩnh viễn. Nhưng rồi ta nhận ra: nếu ta làm điều đó, ta sẽ lại trở thành kẻ mà ta đã từng là. Kẻ không tin tưởng ai. Kẻ nghĩ rằng mình biết tất cả. Kẻ đã bị chính sự kiêu ngạo của mình hủy diệt."
"Vậy ông tin tưởng tôi?"
"Ta không biết." Một tiếng cười nhẹ — gần như là tiếng thở dài.
"Nhưng ta sẵn sàng thử. Lần đầu tiên sau tám trăm năm... ta sẵn sàng tin tưởng một người khác."
Khôi không nói gì. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một thứ gì đó đã thay đổi. Ranh giới giữa anh và Trần Nguyên Hạo — ranh giới mà anh đã dựng lên từ ngày đầu tiên, mà anh đã bảo vệ bằng tất cả sức lực của mình — ranh giới đó đã mềm đi. Không phải biến mất. Nhưng đã trở nên... linh hoạt hơn.
Không còn là bức tường ngăn cách. Mà là một cánh cửa. Có thể đóng, có thể mở. Tùy vào lựa chọn của cả hai.
"Cảm ơn ông," anh nói.
"Vì đã trả lại cơ thể cho tôi."
"Đừng cảm ơn ta. Hãy chứng minh rằng ta đã đúng khi làm điều đó."
---
Đêm cuối cùng trước khi lên đường, họ tập trung quanh bàn ăn tại Phúc An Đường.
Trần Văn Lão đã nấu một nồi cháo cá — món ăn mà theo ông là "bổ dưỡng nhất cho những kẻ sắp đi vào hiểm nguy". Nam ngồi cạnh Nê-ô, lặng lẽ ăn. Mai ngồi đối diện Khôi, tay cầm đũa nhưng hầu như không đụng vào thức ăn. Và Nê-ô — con mèo tiên đã hoàn toàn tỉnh táo — nằm cuộn tròn trên bàn, đôi mắt vàng liên tục đảo qua đảo lại giữa những người trong phòng.
"Ngày mai," Trần Văn Lão lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Chuyến tàu sớm nhất đi Hà Nội khởi hành lúc năm giờ sáng. Từ Hà Nội, các cháu sẽ bắt xe khách về Ninh Bình — khoảng hai tiếng nữa. Tổng cộng, nếu mọi chuyện suôn sẻ, các cháu sẽ đến Bái Đính vào chiều tối mai."
"Và khi đến nơi?" Nam hỏi.
"Tìm Nguyễn Hoàng Long. Hắn đang ở một ngôi chùa nhỏ dưới chân núi — chùa Động Am. Đó là nơi Bà Năm từng tu tập khi còn trẻ, và cũng là nơi... bà được an táng."
Một thoáng im lặng khi nhắc đến tên Bà Năm. Ngay cả Nê-ô cũng cụp tai xuống.
"Long sẽ giúp các cháu tiếp cận hang động bên dưới chùa Bái Đính. Hắn biết đường — hắn đã từng đến đó với Bà Năm khi còn là đệ tử. Nhưng hãy cẩn thận: hang động đó không giống những nơi các cháu đã đến trước đây. Nó không bị phong ấn bởi kẻ thù bên ngoài. Nó được bảo vệ bởi... chính Trần Nguyên Hạo."
Khôi nhíu mày.
"Ý ông là sao?"
"Mảnh Hồn Vỡ thứ tư là mảnh duy nhất mà Trần Nguyên Hạo tự nguyện phong ấn một phần sức mạnh của mình — không phải do các đạo sĩ ép buộc, mà là do chính ông ta lựa chọn. Trước khi bị bắt và bị xé linh hồn, ông ta đã đến Bái Đính và... để lại một phần của mình ở đó. Như một lời từ biệt với con người mà ông ta đã từng là."
"Đó là ngày cuối cùng ta còn là một pháp sư chân chính," Trần Nguyên Hạo thì thầm.
"Sau ngày hôm đó... ta không bao giờ quay lại Bái Đính nữa."
"Vì vậy," Trần Văn Lão tiếp tục, "phong ấn ở đó không phải là để ngăn người ngoài vào. Mà là để ngăn... thứ bên trong thoát ra."
"Cụ thể là?"
"Ta không biết." Ông già lắc đầu.
"Nhưng nếu Trần Nguyên Hạo đã tự nguyện phong ấn một phần của mình ở đó... thì phần đó phải chứa đựng điều gì đó mà ông ta không muốn đối mặt. Một ký ức. Một sức mạnh. Hoặc một sự thật."
Khôi cảm nhận được Trần Nguyên Hạo im lặng trong tâm trí mình. Không phải sự im lặng của việc không muốn trả lời. Mà là sự im lặng của một người đang cố gắng nhớ lại điều gì đó... và không thể.
"Ông không nhớ mình đã để lại gì ở đó à?"
"Không. Mảnh Hồn Vỡ đó... nó đã bị tách ra khỏi ta từ lâu rồi. Những gì còn sót lại trong ta chỉ là... một cảm giác. Một nỗi sợ mơ hồ. Như thể có một cánh cửa mà ta đã khóa lại, và ta đã vứt chìa khóa đi."
"Và bây giờ chúng ta phải mở cánh cửa đó."
"Phải."
---
Sau bữa tối, Nam giúp Khôi thu dọn hành lý.
Hai thằng bạn ngồi trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm thuốc, xung quanh là những chiếc ba lô cũ kỹ và đống bùa chú mà Trần Văn Lão đã chuẩn bị sẵn. Không khí giữa họ khác hẳn với lần chia tay trước — lần Khôi một mình lên tàu đi Đà Nẵng. Lần đó, Nam đã khóc. Lần đó, Khôi đã nói dối rằng mình sẽ ổn.
Lần này, không ai nói dối cả.
"Mày có nghĩ... mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào không?" Nam hỏi, tay vẫn gấp từng lá bùa cẩn thận.
"Tao không biết." Khôi nhét chai nước cuối cùng vào ba lô.
"Nhưng tao biết một điều: lần này, tao sẽ không bỏ chạy nữa."
"Mày đã không bỏ chạy từ lâu rồi."
"Có thể. Nhưng lần này khác." Anh quay sang nhìn thằng bạn thân.
"Lần này, tao là người đi săn."
Nam im lặng một lúc. Rồi nó đưa cho Khôi một vật nhỏ — một con dấu bằng gỗ, khắc hình một con nghê.
"Của bố tao," nó nói, giọng hơi nghẹn lại.
"Ông ấy bảo nó là bùa hộ mệnh của dòng họ Đặng. Tao không biết nó có tác dụng thật không, nhưng... mang theo đi. Cho tao yên tâm."
Khôi cầm lấy con dấu. Gỗ đã bóng lên vì thời gian, và hình con nghê được khắc thô sơ nhưng đầy sức sống. Anh bỏ nó vào túi áo ngực — ngay bên cạnh vị trí mà lá Hộ Tâm Phù đã cháy thành tro.
"Cảm ơn mày."
"Đừng cảm ơn. Chỉ cần quay về thôi." Nam đứng dậy, vỗ vai anh.
"Lại một lời hứa nữa đấy."
"Lại một lời hứa nữa."
---
Nửa đêm.
Khôi không ngủ được. Anh nằm trên chiếc giường gấp trong phòng khách, mắt mở to nhìn lên trần nhà. Ngoài kia, mưa lại bắt đầu rơi — những giọt mưa nhỏ, nhẹ, rơi lộp độp trên mái ngói.
Anh nghĩ về mẹ. Về giọng nói mà anh đã mất. Về những gì anh có thể sẽ mất tiếp theo — nếu anh hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ tư.
Mảnh thứ nhất: khuôn mặt của bố.
Mảnh thứ hai: một phần ký ức thời thơ ấu — những buổi chiều đi thả diều với lũ bạn, những buổi tối ngồi nghe bà ngoại kể chuyện cổ tích.
Mảnh thứ ba: giọng nói của mẹ.
Và mảnh thứ tư? Anh sẽ mất gì tiếp theo?
"Cháu không cần phải làm điều này," Trần Nguyên Hạo lên tiếng.
"Cháu có thể dừng lại. Ba Mảnh Hồn Vỡ đã đủ để cháu tự vệ. Cháu có thể sống một cuộc đời bình thường — hoặc ít nhất là bình thường nhất có thể trong hoàn cảnh này."
"Ông biết tôi sẽ không dừng lại."
"Ta biết. Nhưng ta muốn cháu nghe thấy lựa chọn đó. Để sau này... cháu không thể nói rằng cháu không có lựa chọn."
Khôi mỉm cười trong bóng tối.
"Ông đang cố gắng trở thành người tốt đấy à?"
"Không. Ta chỉ đang cố gắng... không trở thành kẻ tồi tệ nhất có thể."
Một khoảng lặng. Rồi Trần Nguyên Hạo nói thêm, giọng ông nhỏ hơn — gần như là một lời tự nhủ:
"Và có lẽ... đó là tất cả những gì một người có thể làm. Không trở thành kẻ tồi tệ nhất có thể."
---
Ba giờ sáng.
Khôi thức dậy sau một giấc ngủ chập chờn. Anh bước ra phòng khách, và thấy Mai đã dậy từ trước. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm tối đen, tay cầm miếng ngọc bích Tịch Môn Lệnh. Ánh sáng xanh lục từ miếng ngọc giờ chỉ còn là một chấm nhỏ — gần như tắt hẳn.
"Bốn ngày," cô nói, không quay lại.
"Có thể ít hơn."
"Đủ để đến Bái Đính."
"Và sau đó?"
Khôi bước đến bên cô.
"Sau đó, chúng ta sẽ tìm Chứng Thư. Và dùng nó để thuyết phục Hội Gìn Giữ."
"Anh thực sự tin rằng một mảnh giấy có thể thay đổi suy nghĩ của họ?"
"Không." Anh lắc đầu.
"Nhưng tôi tin rằng sự thật có sức mạnh của riêng nó. Và nếu chúng ta có đủ bằng chứng... ngay cả Hội Gìn Giữ cũng sẽ phải lắng nghe."
Mai quay lại nhìn anh. Trong ánh sáng mờ nhạt của bình minh sắp lên, khuôn mặt cô trông khác hẳn — không còn là cô gái lạnh lùng, kín đáo mà anh gặp lần đầu ở giảng đường đại học. Bây giờ cô là một chiến binh. Một người đã chọn con đường của mình và sẵn sàng đi đến cuối cùng.
"Anh đã thay đổi," cô nói.
"Thay đổi thế nào?"
"Trước đây, anh luôn hỏi tôi phải làm gì. Bây giờ... anh nói với tôi chúng ta sẽ làm gì."
Khôi không trả lời. Nhưng anh biết cô nói đúng. Ở một thời điểm nào đó trong hành trình vừa qua — có thể là khi anh đối mặt với Nghiệp Ấn thứ ba trên đèo Hải Vân, có thể là khi anh thấy Trần Nguyên Hạo trả lại quyền kiểm soát cơ thể, có thể là khi anh quyết định sẽ không bỏ chạy nữa — ở một thời điểm nào đó, anh đã thay đổi.
Anh không còn là sinh viên năm ba ngành Kiến trúc, hoảng sợ và bối rối trước một thế giới mà anh không hiểu.
Anh là Trần Minh Khôi — hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thần Ẩn. Người mang ba Mảnh Hồn Vỡ. Người sẽ không dừng lại cho đến khi hoàn thành những gì cần hoàn thành.
---
Bốn giờ sáng.
Họ đứng trước cửa Phúc An Đường, ba lô trên vai, sẵn sàng lên đường. Trần Văn Lão đứng ở ngưỡng cửa, tay chống gậy trúc. Nam đứng cạnh ông, ôm Nê-ô trong lòng.
Con mèo tiên nhìn Khôi bằng đôi mắt vàng, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, nó cất tiếng kêu — một tiếng "meo" dài, trầm, như một lời chúc phúc.
"Cháu sẽ ổn chứ?" Nam hỏi, giọng nó run lên dù cố giữ bình tĩnh.
"Ổn." Khôi siết chặt dây ba lô.
"Tao sẽ quay về."
"Lại một lời hứa nữa."
"Lại một lời hứa nữa."
Trần Văn Lão bước đến, đặt tay lên vai Khôi. Bàn tay ông già gầy guộc, run run — nhưng cái siết của ông vẫn chắc chắn.
"Nhớ điều này," ông nói, giọng khô khốc.
"Mảnh Hồn Vỡ thứ tư sẽ thử thách cháu theo cách mà ba mảnh trước không làm được. Nó sẽ không tấn công cháu. Nó sẽ không đe dọa cháu. Nó sẽ... cám dỗ cháu."
"Cám dỗ?"
"Bằng sự tĩnh lặng. Bằng sự từ bỏ. Bằng lời hứa rằng nếu cháu dừng lại — nếu cháu buông bỏ tất cả — cháu sẽ tìm thấy bình yên." Ông già nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Đừng tin vào điều đó. Bình yên thực sự không đến từ việc buông bỏ. Nó đến từ việc đối mặt."
Khôi gật đầu.
"Cháu sẽ nhớ."
Và rồi, cùng với Mai, anh bước ra khỏi con hẻm Chợ Lớn, vào màn mưa sáng mỏng như sương. Phía trước họ là ga Sài Gòn, là chuyến tàu đi Hà Nội, là con đường dẫn đến Ninh Bình — nơi Mảnh Hồn Vỡ thứ tư đang chờ đợi.
Và đâu đó ngoài kia, trong bóng tối của dải đất miền Trung, kẻ thứ tám cũng đang di chuyển.
Về cùng một hướng.
---
Trên kệ cao nhất của Phúc An Đường, lọ Tầm Linh Dịch đột ngột lóe sáng. Chấm sáng tím bên trong đập nhanh hơn — nhanh đến mức gần như hòa thành một vệt sáng liên tục. Và từ chấm sáng đó, một tia sáng mảnh như sợi chỉ bắn ra, xuyên qua bức tường phía Bắc.
Chỉ thẳng về hướng Ninh Bình.
Trần Văn Lão nhìn theo tia sáng, và trên khuôn mặt già nua của ông, một biểu cảm kỳ lạ hiện lên. Không phải sợ hãi. Cũng không phải lo lắng. Mà là... tò mò. Như một kỳ thủ cờ lão luyện nhìn thấy một nước đi bất ngờ từ đối thủ.
"Bàn cờ đã thay đổi," ông thì thầm.
"Và lần đầu tiên sau tám trăm năm... chúng ta có lợi thế."
Ngoài kia, trong màn mưa sáng, bóng hai người đã khuất sau dãy nhà cuối con hẻm.
Họ đang đi về phía Bắc.
Về phía sự thật.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất