Nghiệp Hồn

Chương 13: Kẻ Thứ Tám

Chương 13: Kẻ Thứ Tám
Chuyến tàu SE1 rời ga Đà Nẵng lúc bốn giờ sáng.
Trần Minh Khôi ngồi cùng một vị trí — cạnh cửa sổ, toa ghế mềm — nhưng lần này anh không nhìn ra ngoài. Cảnh vật bên ngoài cửa kính chỉ là những mảng tối chồng lên nhau: núi, biển, mây, tất cả hòa vào một màu đen vô định. Thỉnh thoảng ánh đèn từ một ngôi làng ven biển quét qua, rồi tắt ngấm như que diêm bị gió thổi.
Anh đã ngồi như thế suốt hai tiếng. Không ngủ. Không cử động. Bàn tay phải nắm chặt lấy thành ghế, các khớp ngón tay trắng bệch.
Trong tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo cũng im lặng. Ông biết điều gì đang diễn ra — và ông biết rằng mọi lời an ủi lúc này đều vô nghĩa. Suốt tám trăm năm, chính ông cũng chưa từng học được cách đối mặt với mất mát. Ông chỉ học được cách chôn giấu nó.
Khôi cố gắng nhớ lại giọng mẹ.
Không phải khuôn mặt. Khuôn mặt bà vẫn còn đó — đôi mắt hiền, nụ cười ấm, những nếp nhăn quanh khóe miệng mỗi khi bà cười. Nhưng khi anh cố gắng nghe lại âm thanh — tiếng bà gọi "Khôi ơi" mỗi sáng, tiếng bà mặc cả ngoài chợ, tiếng bà hát ru khi anh còn nhỏ — tất cả chỉ là một khoảng trống. Một khoảng lặng tuyệt đối. Như thể ai đó đã cắt mất đoạn băng ghi âm của cuộc đời anh, để lại những thước phim câm lặng.
Anh thử lần thứ mười. Thứ hai mươi. Thứ năm mươi.
Không có gì.
"Cháu đừng cố nữa." Giọng Trần Nguyên Hạo cuối cùng cũng vang lên, trầm và chậm như tiếng chuông chùa ngân trong gió.
"Ký ức đã bị lấy đi không thể khôi phục bằng cách cố nhớ. Càng cố... càng đau."
"Ông biết à?"
"Biết. Sau khi Mảnh Hồn Vỡ đầu tiên bị phong ấn... ta đã quên mất khuôn mặt của mẹ mình. Bà là một người phụ nữ làng chài, tóc dài đến thắt lưng, tay chai sạn vì vá lưới. Nhưng khuôn mặt bà... ta không bao giờ nhớ lại được nữa."
Khôi không đáp. Nhưng trong bóng tối của tâm trí, một câu hỏi lóe lên — câu hỏi mà anh chưa từng nghĩ đến trước đây: "Ông đã mất bao nhiêu ký ức? Sau bảy Mảnh Hồn Vỡ... ông còn nhớ gì về kiếp trước của chính mình?"
"Rất ít." Trần Nguyên Hạo trả lời, như thể đọc được suy nghĩ của anh.
"Ta nhớ những tội lỗi. Những Nghiệp Ấn. Những khoảnh khắc tồi tệ nhất. Nhưng những điều tốt đẹp... khuôn mặt của công chúa Thiên Ninh khi nàng cười... giọng nói của vua khi người khen ta... tất cả đều đã biến mất. Phong Ấn Hồn không chỉ xé linh hồn ta thành bảy mảnh. Nó còn xé nát những gì khiến ta là con người."
Im lặng kéo dài. Đoàn tàu lăn qua một cây cầu sắt, tiếng bánh tàu va vào đường ray tạo thành nhịp điệu đều đặn — cạch-cạch, cạch-cạch — như nhịp tim của một con thú khổng lồ đang lao về phía Nam.
"Tại sao ông vẫn tiếp tục?" Khôi hỏi.
"Nếu ông biết rằng mỗi Mảnh Hồn Vỡ sẽ lấy đi một phần con người ông... tại sao ông vẫn muốn tôi tìm chúng?"
"Bởi vì..." Trần Nguyên Hạo ngừng lại. Khi ông nói tiếp, giọng ông mang một sắc thái mà Khôi chưa từng nghe — không phải đau đớn, không phải hối hận, mà là một thứ gì đó giản dị hơn: sự thật.
"...bởi vì nếu không có chúng, cháu sẽ chết. Và nếu cháu chết... tất cả những ký ức còn lại cũng sẽ chết theo. Cách duy nhất để bảo vệ những gì còn sót lại... là hy sinh những gì không thể giữ."
Một lựa chọn. Luôn luôn là một lựa chọn. Từ ngày đầu tiên chạm vào tấm bia đá ở đền Ngọc Sơn, cuộc đời Khôi đã trở thành một chuỗi những lựa chọn không có đáp án đúng: hoặc mất ký ức, hoặc mất mạng sống. Hoặc hy sinh quá khứ, hoặc đánh cược tương lai.
"Tôi sẽ không quên mẹ." Anh nói, và đó không phải là một lời hứa với Trần Nguyên Hạo. Đó là một lời thề với chính mình.
"Tôi đã mất giọng nói của bà. Nhưng tôi sẽ không mất thêm gì nữa."
Trần Nguyên Hạo không trả lời. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, Khôi cảm nhận được một cảm xúc kỳ lạ — không phải từ mình, mà từ vị tiền kiếp. Một cảm xúc mà anh chưa từng thấy ở ông trước đây.
Tự hào.
---
Điện thoại trong túi anh rung lên.
Một tin nhắn từ Trương Quốc Bảo. Ngắn gọn, không cảm xúc — đúng phong cách của kẻ buôn thông tin: "Mai vừa rời Sài Gòn. Hướng về phía Tây. Không nói đi đâu. Nhưng chị cô ta — Vũ Thanh Tuyền — cũng vừa di chuyển. Cùng hướng."
Khôi nhìn đồng hồ. Sáu giờ sáng. Mai đã có bốn mươi tám giờ — và bây giờ, thời hạn đó sắp kết thúc.
"Chị ấy sẽ đến tìm cô ấy", anh nghĩ.
"Không phải để nói chuyện. Mà để kết thúc."
"Cháu định làm gì?"
"Tôi không thể làm gì cả. Tôi đang ở trên tàu, cách Sài Gòn ít nhất mười tiếng nữa."
"Nhưng cháu muốn làm gì?"
Khôi nhìn ra cửa sổ. Bình minh đang lên trên biển Đông — một vệt sáng cam nhạt, loang ra trên mặt nước đen thẫm như máu loãng. Anh đã quen với cảm giác bất lực này. Từ ngày đầu tiên phát hiện ra mình là hậu duệ Thần Ẩn, anh đã luôn đến muộn một bước. Luôn bị động. Luôn chạy theo những sự kiện đã được định đoạt từ trước.
Nhưng lần này, có một điều khác.
"Tôi muốn bảo vệ cô ấy." Anh trả lời.
"Nhưng tôi cũng biết rằng... cô ấy không cần tôi bảo vệ. Cô ấy cần tôi tin tưởng cô ấy."
"Khôn ngoan." Trần Nguyên Hạo thì thầm.
"Rất khôn ngoan."
---
Vũ Thanh Mai đứng trên đỉnh đồi, nơi những hàng thông già mọc xiêu vẹo trong gió.
Cách Sài Gòn khoảng ba mươi cây số về phía Tây, khu đồi này từng là một đồn điền cao su bỏ hoang từ thời Pháp. Những thân cây cao su cụt ngọn đứng thành hàng thẳng tắp như những người lính đã chết, vỏ cây nứt nẻ, nhựa trắng rỉ ra và khô lại thành những vệt sẹo. Không có người ở. Không có đường nhựa. Không có gì ngoài gió và cỏ dại và bầu trời xám xịt của một buổi sáng không có nắng.
Cô đã chọn nơi này có chủ đích. Không phải Sài Gòn — nơi có quá nhiều người vô tội. Không phải Phúc An Đường — nơi có Nam và Nê-ô và la bàn Tầm Linh Dịch. Mà là một nơi trống trải, cách xa tất cả, nơi mà một cuộc đối đầu giữa hai pháp sư sẽ không làm tổn thương bất kỳ ai.
Trên cổ tay cô, sợi chỉ ngũ sắc vẫn còn đó — đã phai màu gần hết, nhưng chưa đứt. Ở thế giới pháp sư, khi một sợi chỉ ngũ sắc đứt, nó có nghĩa là lời tiên tri đã ứng nghiệm. Và trong ba ngã rẽ mà Thiên Cơ cho cô thấy... có một ngã rẽ kết thúc bằng cái chết của cô.
Sợi chỉ vẫn còn nguyên. Có nghĩa là khoảnh khắc đó vẫn chưa đến.
Hoặc có nghĩa là nó sắp đến.
---
Vũ Thanh Tuyền đến lúc bảy giờ sáng.
Cô không đi qua Môn Đạo lần này — có lẽ vì cô không muốn Hội biết về cuộc gặp này, hoặc có lẽ vì cô muốn em mình có thêm vài giờ để suy nghĩ. Cô đến bằng một chiếc xe máy cũ, mặc bộ đồ giản dị — quần jeans, áo khoác đen — nhưng trên tay vẫn cầm cây gậy gỗ mun, và trên cổ tay vẫn đeo sợi chỉ đỏ của người đang thi hành công vụ.
Cô dừng xe dưới chân đồi, tắt máy, và bước lên con đường đất dẫn đến đỉnh đồi. Mỗi bước chân của cô đều đều, không vội vã — bước chân của một người đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.
Khi cô đến đỉnh đồi, Mai đã đứng đợi sẵn.
Hai chị em đối diện nhau giữa những hàng cao su cụt ngọn. Gió từ phía Tây thổi về, mang theo mùi đất khô và mùi nhựa cây cũ kỹ. Bầu trời trên đầu họ xám và thấp, như thể sắp mưa nhưng chưa mưa — một trạng thái lơ lửng, chờ đợi.
"Bốn mươi tám giờ," Tuyền nói. Giọng cô không còn cứng rắn như lần đầu ở công viên Tao Đàn. Nó mệt mỏi hơn. Buồn hơn.
"Đã hết."
"Em biết."
"Em có bằng chứng chưa?"
Mai im lặng. Cô không có bằng chứng. Những gì cô có là lời thú tội của Trần Văn Đức, là ký ức của Trần Nguyên Hạo, là câu chuyện về kẻ thứ tám — nhưng tất cả những thứ đó không thể thuyết phục được Hội Gìn Giữ. Hội cần bằng chứng vật chất. Hội cần nhân chứng. Hội cần một thứ gì đó có thể kiểm chứng được — và cô không có.
"Em không có," cô thừa nhận.
"Nhưng điều đó không có nghĩa là em sai."
"Chị không nói em sai." Tuyền bước đến gần hơn.
"Chị nói rằng... không đủ."
Cây gậy gỗ mun trong tay cô gõ nhẹ xuống đất — một tiếng "cộp" khô khốc. Và từ mặt đất xung quanh cô, những sợi rễ cây bắt đầu trồi lên — không phải rễ thật, mà là những sợi linh khí màu xanh lục, cuộn vào nhau như những con rắn nhỏ. Hệ Mộc. Pháp thuật của dòng tộc Vũ.
"Chị không muốn làm điều này," Tuyền nói.
"Nhưng chị sẽ làm."
"Chị phải làm."
Mai thở ra — một hơi thở dài và chậm. Cô đã biết khoảnh khắc này sẽ đến. Từ lúc nhận nhiệm vụ giám sát Khôi, từ lúc quyết định không báo cáo sự thật về Mảnh Hồn Vỡ, từ lúc đứng trước chị mình ở công viên Tao Đàn và xin bốn mươi tám giờ — cô đã biết rằng cuối cùng, mọi con đường đều dẫn đến đây.
Đến khoảnh khắc hai chị em phải chiến đấu với nhau.
"Nhưng trước khi bắt đầu," Mai nói, giọng cô đều đều, "em muốn kể cho chị nghe một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Về lý do em chọn đứng về phía Trần Minh Khôi."
Tuyền không trả lời, nhưng những sợi rễ linh khí xung quanh cô ngừng phát triển. Cô đang lắng nghe.
"Khi em mới đến Hà Nội để giám sát Khôi, em đã nghĩ rằng đây chỉ là một nhiệm vụ bình thường. Quan sát. Báo cáo. Và nếu cần — thu hồi. Giống như hàng chục nhiệm vụ khác mà Hội đã giao cho em."
Mai bước đến một thân cây cao su cụt ngọn, đặt tay lên lớp vỏ nứt nẻ.
"Nhưng rồi em thấy anh ấy làm một việc. Một việc rất nhỏ. Anh ấy giúp một vong hồn siêu thoát — một nữ sinh viên đã chết ba năm trước, bị mắc kẹt trong giảng đường. Anh ấy không cần phải làm điều đó. Không ai bắt anh ấy làm. Nó không giúp anh ấy mạnh hơn, không giúp anh ấy tìm Mảnh Hồn Vỡ nhanh hơn. Thậm chí, nó còn khiến Lâm Thiếu Phong phát hiện ra anh ấy."
Cô quay lại nhìn chị.
"Nhưng anh ấy vẫn làm. Bởi vì anh ấy không thể chịu được cảnh một linh hồn bị mắc kẹt mãi mãi. Và lúc đó em nhận ra: người mà Hội bảo em giám sát — 'hậu duệ nguy hiểm của dòng máu Thần Ẩn' — thực ra chỉ là một chàng trai hai mươi mốt tuổi, sợ hãi, bối rối, nhưng sẵn sàng giúp đỡ người khác ngay cả khi điều đó gây nguy hiểm cho chính mình."
"Điều đó không thay đổi được sự thật về tiền kiếp của cậu ta," Tuyền nói.
"Trần Nguyên Hạo đã phạm đại tội. Hậu duệ của ông ta thừa hưởng món nợ đó."
"Không." Giọng Mai sắc lại.
"Đó chính là điều mà Hội đã sai suốt tám trăm năm. Hậu duệ không phải chịu trách nhiệm cho tội lỗi của tiền nhân. Và hơn nữa... Trần Nguyên Hạo không phải là kẻ phạm tội. Ông ấy là nạn nhân. Nạn nhân của một kẻ đã thao túng ông — kẻ thứ tám. Kẻ mà Hội thậm chí còn không biết đến sự tồn tại."
Tuyền im lặng một lúc lâu. Gió thổi qua đồi, làm những thân cao su cụt ngọn rung lên bần bật. Và rồi cô nói, giọng cô nhỏ hơn — gần như là một lời tự thú:
"Chị biết."
Mai sững người.
"Chị... biết?"
"Không phải tất cả. Nhưng chị đã nghi ngờ từ lâu rồi." Tuyền hạ cây gậy xuống, những sợi rễ linh khí quanh cô từ từ rút xuống đất.
"Có những thứ không khớp. Những báo cáo mâu thuẫn. Những khoảng trống trong hồ sơ lịch sử mà Hội lưu giữ. Chị đã tự mình điều tra — trong bí mật — và chị đã tìm thấy những manh mối. Những manh mối cho thấy có một thế lực thứ ba đã can thiệp vào sự kiện phong ấn Trần Nguyên Hạo. Nhưng chị không có đủ bằng chứng để thuyết phục Trọng Tài."
"Vậy tại sao chị vẫn đến đây để thu hồi em?"
"Bởi vì đó là nhiệm vụ của chị." Giọng Tuyền run lên — lần đầu tiên, lớp vỏ bình tĩnh của một giám sát viên cấp hai hoàn toàn sụp đổ.
"Và bởi vì... nếu chị không làm, người khác sẽ làm. Một người không phải là chị. Một người sẽ không cho em bốn mươi tám giờ. Một người sẽ không đứng đây nghe em giải thích. Một người sẽ kết thúc mọi chuyện ngay lập tức."
Mai nhìn chị mình — và lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy không phải một giám sát viên Hội Gìn Giữ, mà là một người phụ nữ đang bị kẹt giữa nghĩa vụ và tình thân. Giữa những gì cô được dạy và những gì cô biết là sự thật. Giữa việc bảo vệ em gái và việc bảo vệ trật tự mà cô đã thề sẽ gìn giữ.
"Vậy bây giờ chị định làm gì?"
Tuyền nhắm mắt lại. Khi cô mở mắt ra, trong đôi mắt ấy không còn sự dao động nữa — chỉ còn một quyết định đã được đưa ra.
"Chị sẽ không thu hồi em."
Câu nói đó treo lơ lửng trong không khí, nặng nề và mong manh như một sợi chỉ sắp đứt. Mai nín thở.
"Nhưng chị cũng không thể để em tiếp tục như thế này. Hội sẽ không dừng lại. Họ sẽ cử người khác — những người mạnh hơn chị, tàn nhẫn hơn chị. Và khi đó, em sẽ không có cơ hội để giải thích."
"Vậy em phải làm gì?"
Tuyền rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ — một miếng ngọc bích hình lá cây, được khắc ký tự Việt cổ. Cô ném nó cho Mai.
"Đây là Tịch Môn Lệnh. Nó sẽ che giấu linh khí của em khỏi Thiên Nhãn Trận trong vòng bảy ngày. Trong bảy ngày đó, Hội sẽ không tìm thấy em."
Mai cầm miếng ngọc bích trong tay, cảm nhận hơi ấm của linh khí hệ Mộc tỏa ra từ nó.
"Còn chị? Chị sẽ nói gì với Hội?"
"Rằng chị đã tìm thấy em. Rằng em đã chống cự. Và rằng..." Tuyền ngừng lại, nuốt một ngụm nước bọt khô khốc.
"...và rằng em đã chết."
Im lặng.
Gió thổi qua đồi cao su, mang theo tiếng xào xạc của những tán lá già. Một cơn mưa bắt đầu rơi — những giọt nhỏ, lạnh, rơi xiên theo chiều gió như những mũi kim bạc.
"Chị sẽ bị kỷ luật," Mai nói.
"Nếu Hội phát hiện ra chị nói dối..."
"Thì chị sẽ nói rằng đó là lỗi của chị. Rằng chị đã quá tự tin. Rằng em đã mạnh hơn chị nghĩ." Tuyền bước đến gần em gái, đặt tay lên vai cô.
"Nghe này. Chị không biết liệu em có đúng về Trần Minh Khôi hay không. Chị không biết liệu kẻ thứ tám có thật hay không. Nhưng có một điều chị biết: em là em gái của chị. Và chị sẽ không để Hội giết em — ngay cả khi điều đó có nghĩa là chị phải phản bội lại những gì chị đã thề bảo vệ."
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Vũ Thanh Mai ôm chị mình.
Cái ôm ngắn ngủi — chỉ vài giây — nhưng đủ để truyền đạt mọi điều mà lời nói không thể: tình yêu, nỗi sợ, lòng biết ơn, và một lời hứa không thành lời.
"Em sẽ không để chị phải hối hận vì quyết định này."
Khi hai chị em buông nhau ra, Tuyền đã quay lưng bước đi. Nhưng trước khi khuất bóng sau những hàng cao su, cô dừng lại.
"Mai này."
"Dạ?"
"Kẻ thứ tám mà em nói... hắn có thực sự nguy hiểm như em nghĩ không?"
Mai nhìn xuống miếng ngọc bích trong tay.
"Còn hơn thế nữa, chị ạ."
Tuyền gật đầu — một cái gật đầu chậm, nặng nề.
"Vậy thì hãy nhanh lên. Bảy ngày. Sau đó... chị không thể bảo vệ em được nữa."
Và cô bước xuống đồi, vào cơn mưa đang ngày càng nặng hạt.
---
Trần Minh Khôi về đến Sài Gòn lúc tám giờ tối.
Thành phố chìm trong cơn mưa mùa hè — thứ mưa ào ạt, dữ dội, trút nước xuống những con đường nhựa bốc hơi nóng. Anh bắt một chiếc taxi từ ga Sài Gòn về Chợ Lớn, ngồi im ở ghế sau, để mặc tiếng mưa đập vào cửa kính lấp đầy khoảng trống trong tâm trí.
Khi chiếc taxi dừng trước con hẻm dẫn vào Phúc An Đường, mưa đã ngớt. Những vũng nước trên mặt đường phản chiếu ánh đèn vàng như những mảnh gương vỡ.
Anh bước xuống xe, và ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.
Không phải do linh nhãn. Mà là do bản năng — bản năng của một người đã trải qua quá nhiều trận chiến trong thời gian quá ngắn. Không khí trong con hẻm đặc quánh hơn bình thường. Không phải mùi ẩm mốc của mưa, mà là một thứ mùi khác — mùi của linh khí bị dồn nén, của pháp thuật đang ở trạng thái chờ kích hoạt, của một thứ gì đó cổ xưa đang từ từ thức dậy.
Anh chạy dọc con hẻm, vượt qua những vũng nước, lao về phía cánh cửa sắt của tiệm thuốc.
Cánh cửa đang mở.
---
Bên trong Phúc An Đường, mọi thứ thay đổi.
Những kệ thuốc đã được đẩy sát vào tường, nhường chỗ cho một vòng tròn phấn trắng vẽ trên nền gạch — một trận đồ cổ, đường kính khoảng ba mét, với những ký tự Việt cổ được viết bằng một thứ mực đen lấp lánh. Ở trung tâm vòng tròn, lọ Tầm Linh Dịch lơ lửng trong không trung, xoay chầm chậm. Chất lỏng bên trong giờ đây đã chuyển sang màu tím đen — màu của máu Thần Ẩn đã chín muồi — và chấm sáng trong đó đập nhanh hơn bao giờ hết, như một trái tim đang chạy đua với thời gian.
Trần Văn Lão đứng bên ngoài vòng tròn, hai tay chống lên cây gậy trúc, mắt nhìn chằm chằm vào lọ thủy tinh. Ông già trông còn tiều tụy hơn lần cuối Khôi gặp — đôi mắt trũng sâu, da xanh xao, và vết nứt trên cây gậy trúc đã dài thêm một đoạn.
Nam đứng ở góc phòng, ôm Nê-ô trong lòng. Con mèo tiên không cựa quậy — một dấu hiệu bất thường. Bình thường, mỗi khi Khôi bước vào phòng, Nê-ô sẽ quay đầu nhìn anh bằng đôi mắt vàng, đôi khi còn kêu lên một tiếng. Nhưng lần này, nó chỉ nằm im, mắt nhắm nghiền, như thể đang tập trung toàn bộ sức lực vào một việc gì đó.
"Khôi!" Nam kêu lên khi thấy anh.
"Mày về rồi! Tao đã gọi cho mày cả chục cuộc nhưng không được!"
"Tàu không có sóng." Khôi bước đến gần vòng tròn.
"Chuyện gì đang xảy ra?"
"La bàn sắp hoàn thành." Trần Văn Lão không quay lại, giọng ông khô khốc như tiếng lá chuối khô bị gió thổi.
"Sớm hơn dự tính nửa ngày. Nó đã hấp thụ đủ máu của mày từ lọ Tầm Linh Dịch ban đầu, và bây giờ..." Ông ngừng lại, ho một tiếng — một tiếng ho nặng, ướt, không ổn chút nào.
"...bây giờ nó đang tìm kiếm."
"Tìm kiếm cái gì?"
"Tần số. Mỗi pháp sư đều có một tần số linh khí riêng — giống như dấu vân tay vậy. Khi la bàn hoàn thành, nó sẽ dò tìm tần số của kẻ thứ tám trong toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Và khi tìm thấy... nó sẽ chỉ về hướng đó."
"Mất bao lâu nữa?"
"Một tiếng. Có thể ít hơn."
Khôi nhìn quanh phòng.
"Mai đâu?"
Nam và Trần Văn Lão trao đổi ánh mắt — một cái nhìn nhanh, nhưng đủ để Khôi hiểu có chuyện không ổn.
"Chị ấy chưa về," Nam nói, giọng nhỏ lại.
"Từ sáng đến giờ. Tao đã gọi, nhắn tin... không trả lời."
"Mai đi đâu?"
"Cô ấy không nói. Nhưng Trương Quốc Bảo có ghé qua lúc chiều. Hắn nói..." Nam ngừng lại, như thể đang cố nhớ chính xác từng từ.
"...hắn nói Mai đã đi gặp chị mình. Và hắn cũng nói một điều nữa. Rằng hôm nay là hạn chót."
Bốn mươi tám giờ. Đã hết.
Khôi quay người định bước ra cửa, nhưng Trần Văn Lão đã kịp lên tiếng: "Đừng."
"Tôi phải đi tìm cô ấy."
"Mày không biết cô ấy đang ở đâu. Và ngay cả khi mày biết — mày định làm gì? Đánh nhau với giám sát viên cấp hai của Hội Gìn Giữ à?"
"Nếu cần."
"Mày sẽ chết." Giọng ông già không hề có vẻ đe dọa — chỉ là sự thật trần trụi.
"Mày vừa hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ ba. Cơ thể mày cần thời gian để thích nghi. Nếu mày dùng pháp thuật bây giờ, linh khí trong người mày sẽ mất cân bằng. Và khi đó, không cần đối thủ giết mày — chính cơ thể mày sẽ tự hủy diệt."
"Vậy tôi phải làm gì? Đứng đây và chờ đợi trong khi cô ấy—"
Tiếng cửa mở.
Tất cả quay đầu lại.
Vũ Thanh Mai đứng ở ngưỡng cửa, người ướt đẫm nước mưa, tóc dính bết vào mặt. Trên tay cô là một miếng ngọc bích hình lá cây, phát ra ánh sáng xanh lục nhạt. Và trên gương mặt cô — một vết cắt dài chạy từ thái dương xuống xương hàm, máu đã khô lại thành một đường nâu sẫm.
Nhưng cô còn sống.
"Anh về rồi," cô nói, và đó không phải là một câu hỏi.
Khôi bước đến gần cô.
"Cô bị thương."
"Không sao. Chỉ là xước da." Cô đưa tay lau vết máu trên mặt, nhưng không rời mắt khỏi lọ Tầm Linh Dịch đang xoay trong vòng tròn.
"La bàn sắp hoàn thành rồi à?"
"Một tiếng nữa."
"Tốt." Cô bước vào phòng, nhưng chân cô hơi khập khiễng — một vết thương khác, có lẽ ở đùi hoặc đầu gối.
"Vậy là tôi về kịp."
"Chuyện gì đã xảy ra với chị cô?"
Mai dừng lại. Cô không quay đầu, nhưng Khôi thấy vai cô hơi run lên — không phải vì lạnh, mà vì một cảm xúc mà cô đang cố kìm nén.
"Chị tôi đã cho tôi bảy ngày," cô nói, giọng đều đều.
"Và một món quà." Cô giơ miếng ngọc bích lên.
"Tịch Môn Lệnh. Nó sẽ che giấu linh khí của tôi khỏi Thiên Nhãn Trận."
"Còn chị cô?"
"Chị ấy sẽ nói với Hội rằng tôi đã chết."
Im lặng bao trùm căn phòng. Nam há hốc miệng. Trần Văn Lão thở ra một hơi dài — nửa nhẹ nhõm, nửa lo lắng. Ngay cả Nê-ô cũng mở mắt ra, đôi mắt vàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
"Như vậy là..." Nam lắp bắp.
"...chị của chị đã phản bội Hội? Để cứu chị?"
"Không phải phản bội." Mai quay lại, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào phòng, cô nhìn thẳng vào mắt Khôi.
"Là lựa chọn. Giống như tôi đã chọn đứng về phía anh. Chị tôi đã chọn đứng về phía tôi."
Khôi không nói gì. Anh nhìn vết cắt trên mặt cô, ánh sáng xanh từ miếng ngọc bích phản chiếu trong đôi mắt cô, và sự kiệt sức hiện rõ trong từng đường nét trên gương mặt cô. Nhưng ẩn sâu bên dưới tất cả những điều đó — là một thứ mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây.
Tự do. Cô không còn là giám sát viên của Hội Gìn Giữ nữa. Cô không còn là con tốt trong một cuộc chơi mà cô không chọn tham gia. Lần đầu tiên trong đời, Vũ Thanh Mai là một pháp sư tự do — và điều đó, dù đáng sợ đến đâu, cũng là một món quà.
"Cảm ơn cô," anh nói — và đó là tất cả những gì cần nói.
Mai gật đầu. Rồi cô quay sang Trần Văn Lão.
"Còn bao lâu nữa?"
Thay vì trả lời, ông già chỉ tay về phía vòng tròn.
Lọ Tầm Linh Dịch đã ngừng xoay.
---
Khoảnh khắc đó đến mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Một tiếng "ting" nhỏ — như tiếng pha lê va vào nhau — vang lên từ lọ thủy tinh. Và rồi, chấm sáng bên trong — thứ đã đập theo nhịp tim của Khôi suốt ba ngày qua — bùng lên. Không còn là một chấm nhỏ nữa, mà là một ngôi sao tím rực rỡ, tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa đến mức mọi người trong phòng phải nheo mắt.
Trần Văn Lão giơ tay lên, ngón trỏ và ngón giữa bắt chéo vào nhau — một thủ ấn cổ xưa.
"Đứng yên. Đừng ai chạm vào vòng tròn."
Lọ thủy tinh bắt đầu phát ra âm thanh. Không phải tiếng "ting" nữa, mà là một tiếng ngân nga — trầm và sâu, như tiếng chuông đồng từ một ngôi chùa cổ vọng qua hàng trăm cây số. Âm thanh đó cộng hưởng với linh khí trong phòng, khiến những kệ thuốc rung lên bần bật, khiến những chai lọ thủy tinh va vào nhau leng keng, khiến bầu không khí trở nên dày đặc đến mức khó thở.
Và rồi — ánh sáng vỡ ra.
Theo nghĩa đen. Chấm sáng tím trong lọ thủy tinh nổ tung thành hàng nghìn tia sáng nhỏ li ti, mỗi tia sáng bay về một hướng khác nhau, xuyên qua tường, xuyên qua trần nhà, xuyên qua lòng đất — như thể chúng không bị giới hạn bởi vật chất vật lý. Đó là cách la bàn Tầm Linh Dịch hoạt động: nó thả ra hàng nghìn "mắt thần", mỗi cái tìm kiếm một tần số linh khí khác nhau trên khắp lãnh thổ Việt Nam. Và khi một trong số chúng tìm thấy tần số của kẻ thứ tám... nó sẽ dẫn đường.
"Bao lâu?" Khôi hỏi.
"Không lâu đâu." Trần Văn Lão nhìn chằm chằm vào lọ thủy tinh — giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng, ánh sáng bên trong đã tắt ngấm.
"Mấy cái 'mắt' này bay rất nhanh. Có thể mấy giây. Có thể một phút."
Một phút trôi qua.
Rồi hai phút.
Rồi năm phút.
Không có gì xảy ra. Lọ thủy tinh vẫn trống rỗng, không phát ra ánh sáng hay âm thanh nào. Trần Văn Lão bắt đầu lo lắng — ông gõ ngón tay lên cây gậy trúc, một thói quen mà Khôi chưa từng thấy trước đây.
"Có gì đó không ổn," ông già thì thầm.
"Lẽ ra nó phải quay về rồi."
"Hắn đang che giấu mình." Trần Nguyên Hạo lên tiếng trong tâm trí Khôi.
"Kẻ thứ tám biết chúng ta đang dùng Tầm Linh Dịch để dò tìm hắn. Và hắn có cách để... ngụy trang tần số linh khí của mình."
"Có cách nào phá được không?"
"Có. Nhưng nó nguy hiểm. Nếu cháu để lộ vị trí của mình quá sớm—"
"Tôi không quan tâm. Làm thế nào?"
Trần Nguyên Hạo im lặng một lúc.
"Dùng máu. Cùng một loại máu đã tạo ra la bàn. Nếu cháu nhỏ thêm một giọt máu vào vòng tròn, nó sẽ khuếch đại tín hiệu lên gấp mười lần. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ phát ra một gợn sóng linh khí khổng lồ — thứ mà bất kỳ pháp sư nào trong bán kính một trăm cây số đều cảm nhận được. Kể cả kẻ thứ tám."
"Và kể cả Hội Gìn Giữ."
"Phải."
Khôi không do dự. Anh rút con dao nhỏ mà Trần Văn Lão vẫn để trên quầy thuốc, rạch một đường trên đầu ngón tay, và để một giọt máu rơi vào vòng tròn.
"Thằng điên!" Trần Văn Lão hét lên.
"Mày biết mày vừa làm gì không?"
"Biết."
Giọt máu chạm vào nền gạch — và thế giới bùng nổ.
Một luồng sáng tím khổng lồ phóng lên từ vòng tròn, xuyên qua trần nhà, xuyên qua mái ngói, bắn thẳng lên bầu trời đêm Sài Gòn như một ngọn hải đăng. Toàn bộ căn phòng rung chuyển. Những chai lọ trên kệ đổ xuống, vỡ tan thành hàng trăm mảnh thủy tinh. Nam ngã nhào ra sau, ôm chặt lấy Nê-ô. Mai phải bám vào tường để không bị hất văng.
Và rồi — im lặng tuyệt đối.
Những tia sáng đã bay đi nay quay trở lại. Không phải từng tia một, mà là tất cả cùng lúc — hàng nghìn chấm sáng tím lao về phía lọ thủy tinh, hội tụ thành một quả cầu ánh sáng xoay tròn dữ dội. Quả cầu đó nóng đến mức không khí xung quanh nó méo mó, và tất cả mọi người trong phòng đều cảm nhận được sức nóng đó — không phải sức nóng vật lý, mà là sức nóng của linh khí được nén đến cực hạn.
Quả cầu bắt đầu co lại. Từ đường kính nửa mét, nó thu nhỏ thành một chấm sáng — một chấm sáng tím rực rỡ, sáng hơn bất kỳ thứ gì mà bất kỳ ai trong phòng từng thấy. Và rồi, từ chấm sáng đó, một tia sáng mảnh như sợi chỉ bắn ra — về một hướng.
Không phải hướng Bắc. Không phải hướng Trung. Không phải hướng của núi rừng hay biển cả.
Mà là hướng Nam.
Tia sáng xuyên qua bức tường phía Nam của tiệm thuốc, và tất cả mọi người trong phòng đều quay đầu nhìn theo nó. Nó bắn qua những con hẻm Chợ Lớn, qua những mái nhà cũ kỹ, qua những cột đèn đường vàng vọt — và dừng lại.
Ở đâu đó trong thành phố này.
"Không thể nào," Trần Văn Lão thì thầm, giọng ông run lên — lần đầu tiên, một pháp sư già với hơn bảy mươi năm kinh nghiệm lộ ra vẻ sợ hãi thực sự.
"Hắn không thể ở đây được. Hắn vừa ở Đà Nẵng cơ mà."
Nhưng la bàn không nói dối.
Kẻ thứ tám không cần phải đi tìm họ.
Hắn đã đến Sài Gòn.
---
Trương Quốc Bảo gọi điện thoại đúng vào khoảnh khắc đó.
Khôi bắt máy, và trước khi hắn kịp nói gì, anh đã nghe thấy tiếng thở hổn hển ở đầu dây bên kia — tiếng thở của một người đang chạy.
"Bảo? Chuyện gì xảy ra?"
"Hắn... hắn ở đây..." Giọng Bảo ngắt quãng, như thể hắn vừa chạy vừa nói.
"Kẻ thứ tám... hắn không ở Đà Nẵng nữa... hắn đến Sài Gòn rồi... Tôi vừa thấy hắn..."
"Ở đâu?"
"Chợ Lớn. Cách chỗ các cậu... khoảng hai cây số. Hắn đang đứng trước một ngôi miếu cổ... Tôi không biết hắn định làm gì, nhưng..."
Một tiếng động lớn vang lên từ đầu dây bên kia — không phải tiếng nổ, mà là một thứ âm thanh trầm và sâu, như tiếng đá vỡ dưới lòng đất.
"Bảo? BẢO?"
"...Tôi ổn." Giọng Bảo giờ đây đã trầm hẳn xuống.
"Nhưng ngôi miếu... nó vừa... mở ra."
"Mở ra cái gì?"
"Một cánh cổng. Giống như Môn Đạo của Hội Gìn Giữ, nhưng... nó không phải màu xanh. Nó màu xám. Màu xám giống hệt đôi mắt của hắn. Và từ trong đó... có thứ gì đó đang bò ra."
Cuộc gọi ngắt quãng — không phải do mất sóng, mà là do Bảo đã cúp máy. Hoặc có lẽ, hắn không còn giữ được điện thoại nữa.
Khôi quay sang mọi người trong phòng.
"Hắn đang mở một cánh cổng. Ở một ngôi miếu cổ trong Chợ Lớn. Cách đây hai cây số."
"Mở cổng để làm gì?" Nam hỏi, mặt tái nhợt.
Nhưng Khôi không cần trả lời. Bởi vì tất cả bọn họ đều biết câu trả lời. Kẻ thứ tám đã dành tám trăm năm để chờ đợi, để lên kế hoạch, để chuẩn bị. Và bây giờ, khi hậu duệ Thần Ẩn đã xuất hiện, khi ba Mảnh Hồn Vỡ đã được mở khóa, khi la bàn Tầm Linh Dịch đã hoàn thành — hắn không cần phải ẩn mình nữa.
Hắn đang triệu hồi một thứ gì đó.
"Chúng ta phải ngăn hắn lại," Mai nói, giọng cô sắc lạnh như lưỡi dao.
"Với cái gì?" Trần Văn Lão hỏi.
"Chúng ta vừa khuếch đại tín hiệu linh khí lên gấp mười lần. Mỗi pháp sư trong thành phố này đều biết chúng ta đang ở đây. Nếu Lâm gia biết, nếu Hội Gìn Giữ biết—"
"Thì họ cũng sẽ biết về kẻ thứ tám." Khôi cắt ngang.
"Và đó có thể là điều tốt."
Ông già im lặng. Rồi ông gật đầu — một cái gật đầu chậm, miễn cưỡng, của một người đã sống quá lâu để biết rằng đôi khi lựa chọn duy nhất chính là lựa chọn tồi tệ nhất.
"Đi đi. Nhưng mang theo cái này."
Ông rút từ trong túi áo ra một nắm lá bùa — không phải loại bùa vàng thông thường, mà là loại bùa bạc, được viết bằng thứ mực đen lấp lánh mà Khôi đã thấy trong vòng tròn.
"Tịch Tà Phù. Được viết bằng máu của tổ tiên ta — Trần Văn Đức. Chúng sẽ bảo vệ mày khỏi tà khí trong một thời gian ngắn. Nhưng đừng dùng quá nhiều — mỗi lá bùa chỉ có tác dụng một lần."
Khôi nhận lấy nắm bùa, nhét vào túi áo khoác. Rồi anh quay sang Nam.
"Mày ở lại đây. Với ông Lão. Bảo vệ la bàn."
"NHƯNG—"
"Đây không phải là cuộc chiến của mày." Khôi đặt tay lên vai thằng bạn thân.
"Đây là cuộc chiến của tao. Của dòng máu Thần Ẩn. Và tao sẽ không để mày chết trong đó."
Nam nhìn anh — và trong mắt thằng bạn thân, Khôi thấy sự giằng xé. Giữa mong muốn được chiến đấu bên cạnh bạn và hiểu biết rằng mình chỉ là gánh nặng. Giữa lòng trung thành và nỗi sợ. Giữa tình bạn và sự bất lực.
"Tao sẽ đợi." Cuối cùng Nam cũng nói, giọng nghẹn lại.
"Nhưng mày phải quay về. Lại một lời hứa nữa đấy."
"Lại một lời hứa nữa."
---
Khôi và Mai chạy dọc con hẻm Chợ Lớn trong đêm.
Mưa đã tạnh hẳn, nhưng mặt đường vẫn ướt, phản chiếu ánh đèn vàng từ những ngôi nhà cũ kỹ hai bên đường. Họ không nói gì — không cần nói gì. Cả hai đều biết họ đang lao vào điều gì. Và cả hai đều biết rằng họ có thể không quay trở lại.
Trên đường chạy, Khôi cảm nhận được nó — một luồng linh khí khổng lồ đang tích tụ ở đâu đó phía trước. Không phải linh khí bình thường, mà là một thứ tà khí cổ xưa, lạnh lẽo và đặc quánh như nhựa cây. Nó khác với bất kỳ thứ gì anh từng cảm nhận — kể cả Yêu Thần trong Ấn Ký Thuần Phục. Nó cổ hơn. Mạnh hơn. Và nguy hiểm hơn gấp bội.
"Hắn đang mở Phá Giới Môn," Trần Nguyên Hạo thì thầm trong tâm trí anh, giọng ông căng thẳng hơn bao giờ hết.
"Một cánh cổng không dẫn đến một địa điểm khác, mà dẫn đến một chiều không gian khác. Nơi mà những thứ bị trục xuất khỏi thế giới này bị giam giữ. Nếu hắn mở được nó..."
"Thì sao?"
"Thì những thứ đã bị phong ấn từ thời Hồng Bàng sẽ quay trở lại."
---
Họ đến nơi khi đồng hồ điểm mười một giờ đêm.
Ngôi miếu cổ nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ — một ngôi miếu nhỏ, cũ kỹ, được xây dựng từ thời những người Hoa đầu tiên đến Chợ Lớn lập nghiệp. Những bức tường gạch phủ đầy rêu phong, mái ngói âm dương đã ngả màu đen bóng, và trước cửa miếu — một cây bồ đề già, rễ quấn quanh thân như những con rắn đã hóa đá.
Nhưng thứ khiến Khôi dừng bước không phải là ngôi miếu.
Mà là thứ đang lơ lửng trước cửa miếu.
Một vòng tròn ánh sáng xám — đường kính khoảng ba mét — xoay chầm chậm trong không trung. Ánh sáng đó không chiếu sáng bất kỳ thứ gì xung quanh nó; ngược lại, nó hút ánh sáng vào, như một lỗ đen thu nhỏ. Và từ trong vòng tròn đó, những thứ đang bò ra.
Không phải yêu quái. Không phải tà linh.
Mà là những thứ không có hình dạng cố định — những khối đen đặc quánh, liên tục thay đổi hình dạng, lúc thì giống một bàn tay với những ngón tay quá dài, lúc thì giống một gương mặt không có mắt, lúc thì giống một đám khói đen cuộn tròn. Chúng không phát ra âm thanh. Chúng không có mùi. Nhưng sự hiện diện của chúng làm không khí xung quanh trở nên lạnh buốt — không phải cái lạnh của nhiệt độ, mà là cái lạnh của một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
"Ảnh Ma," Trần Nguyên Hạo nói, giọng ông run lên.
"Những thực thể bị trục xuất khỏi thế giới từ thời Hồng Bàng. Chúng không thể bị giết bằng pháp thuật thông thường. Chúng không có cơ thể để phá hủy. Chúng chỉ là... bóng tối có ý thức."
"Làm sao để ngăn chúng lại?"
"Đóng cánh cổng. Trước khi có thứ gì đó lớn hơn chui ra."
Và rồi Khôi thấy hắn.
Kẻ thứ tám đứng trước cánh cổng, quay lưng về phía họ, tay giơ lên cao như một nhạc trưởng đang điều khiển dàn nhạc giao hưởng. Hắn mặc một chiếc áo choàng đen dài chấm đất, và từ cơ thể hắn, những sợi tà khí màu xám trắng tỏa ra như những xúc tu, kết nối với cánh cổng, giữ cho nó tiếp tục mở rộng.
"Linh Sơn Đạo Nhân." Giọng hắn vang lên — một giọng nói cổ xưa, trầm và vang như tiếng chuông đồng, nhưng cũng đồng thời mỏng manh như tiếng gió thổi qua khe cửa.
"Ta biết ngươi đang ở đó. Và ta biết ngươi đang mang theo hậu duệ của mình."
Trần Nguyên Hạo không trả lời — không phải vì ông không muốn, mà vì ông không thể. Hắn không nói chuyện với Khôi. Hắn đang nói chuyện với tiền kiếp trong tâm trí anh.
"Ngươi có nhớ không, Linh Sơn? Cái đêm mà ngươi lần đầu tiên gọi ta? Ngươi đứng trên đỉnh Yên Tử, giữa cơn bão, và ngươi cầu xin ta dạy ngươi cách cứu vua. Ngươi đã sẵn sàng đánh đổi mọi thứ. Và ta đã cho ngươi những gì ngươi muốn."
Hắn quay lại.
Và lần đầu tiên, Khôi thấy mặt hắn.
Đó không phải là một khuôn mặt — ít nhất là không phải theo cách con người hiểu. Đó là một khoảng trống. Một hình dáng người với đôi mắt xám trắng không có đồng tử — nhưng phần còn lại của gương mặt liên tục thay đổi. Lúc thì trông hắn như một ông già râu tóc bạc phơ. Lúc thì trông hắn như một thiếu nữ với mái tóc dài đen nhánh. Lúc thì trông hắn như một đứa trẻ với đôi mắt vô hồn. Và lúc thì — chỉ trong một phần nghìn giây — hắn không có mặt. Chỉ là bóng tối.
"Ta đã cho ngươi Đoạt Sinh Tà Trận. Ta đã cho ngươi sức mạnh để cứu vua. Nhưng ngươi đã phản bội ta, Linh Sơn. Ngươi đã định phong ấn ta cùng với chính mình. Ngươi đã định chôn sống ta dưới Yên Tử... mãi mãi."
"Ta không phản bội ngươi," Trần Nguyên Hạo lên tiếng — lần này không phải trong tâm trí Khôi, mà trực tiếp qua miệng anh. Giọng nói của tiền kiếp vang lên từ cổ họng của hậu duệ, cổ xưa và uy nghiêm.
"Ta chỉ cố gắng sửa chữa sai lầm của mình. Ngươi đã lừa ta. Ngươi nói rằng Đoạt Sinh Tà Trận sẽ chỉ ảnh hưởng đến ta — nhưng nó đã giết hàng nghìn người."
"Và điều đó thì có gì sai?" Kẻ thứ tám nghiêng đầu — một cử chỉ gần như tò mò, như một đứa trẻ đang hỏi tại sao bầu trời lại xanh.
"Ngươi muốn cứu vua. Ta đã giúp ngươi cứu vua. Cái giá phải trả là mạng sống của vài nghìn nông dân. Một cuộc đổi chác công bằng."
"Đó không phải là công bằng. Đó là tàn sát."
"Đó là bản chất của vũ trụ, Linh Sơn ạ." Hắn bước đến gần hơn, và mỗi bước chân của hắn để lại một vệt đen trên mặt đất — như thể chính mặt đất cũng không chịu đựng nổi sự hiện diện của hắn.
"Mọi thứ đều có cái giá. Mọi sức mạnh đều cần sự hy sinh. Ngươi muốn cứu một người — ngươi phải hy sinh những người khác. Đó là luật. Không phải luật của ta. Là luật của tạo hóa."
Hắn dừng lại cách Khôi khoảng năm mét — vừa đủ gần để anh có thể nhìn thấy từng chi tiết trên gương mặt không ngừng biến đổi của hắn, vừa đủ xa để anh có thể phản ứng nếu hắn tấn công.
"Nhưng thôi, quá khứ đã qua. Ta không đến đây để trách móc ngươi. Ta đến đây để... hoàn thành những gì còn dang dở."
Hắn giơ tay lên.
Và từ những ngón tay hắn, năm tia sáng xám bắn ra — không nhắm vào Khôi, mà nhắm vào năm Ảnh Ma gần nhất. Những thực thể bóng tối đó lập tức lao về phía trước, biến dạng trong không trung, và khi chúng chạm đất — chúng có hình dạng.
Năm con người. Hay ít nhất là những thứ trông giống con người — với tay chân, với đầu, với mắt mũi miệng. Nhưng chúng không di chuyển như con người. Chúng giật cục, méo mó, như những con rối bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình.
"Bắt lấy hậu duệ," kẻ thứ tám ra lệnh, giọng hắn đều đều như đọc một công thức nấu ăn.
"Nhưng đừng giết. Hắn vẫn còn hữu dụng."
Năm Ảnh Ma lao lên.
---
Trận chiến diễn ra trong con hẻm nhỏ trước ngôi miếu cổ — nhưng nó không giống bất kỳ trận chiến nào mà Khôi từng trải qua.
Ảnh Ma không có cơ thể để đánh. Chúng không chảy máu. Chúng không gãy xương. Mỗi khi một đòn tấn công trúng vào chúng, cơ thể chúng tan ra thành khói đen — rồi ngay lập tức tái tạo lại, méo mó hơn, dị dạng hơn, nhưng vẫn tiếp tục tiến lên.
Mai chiến đấu bên cạnh anh. Cô không dùng pháp thuật — vết thương từ cuộc gặp với chị mình vẫn còn quá mới, và cô biết rằng nếu dùng quá nhiều linh khí lúc này, cô sẽ gục ngã trước khi trận chiến kết thúc. Thay vào đó, cô dùng những lá bùa Mộc — những chiếc lá xanh bắn ra từ tay áo cô, cắt qua không khí như những lưỡi dao cạo.
Nhưng ngay cả những lá bùa đó cũng chỉ làm chậm Ảnh Ma lại. Không thể tiêu diệt chúng.
"Tịch Tà Phù!" Trần Nguyên Hạo hét lên.
"Dùng bùa của Trần Văn Lão!"
Khôi rút một lá bùa bạc từ túi áo, ném về phía Ảnh Ma gần nhất. Lá bùa chạm vào thực thể bóng tối — và bùng cháy. Không phải lửa thường, mà là một ngọn lửa bạc, lạnh lẽo, thiêu đốt Ảnh Ma từ bên trong. Thực thể đó gầm lên — một âm thanh không phải từ miệng, mà từ chính không gian xung quanh nó — và tan biến thành tro bụi.
"Hoạt động rồi!" Mai hét lên.
Nhưng vấn đề là: mỗi khi một Ảnh Ma bị tiêu diệt, một con khác lại chui ra từ cánh cổng. Và cánh cổng vẫn đang mở rộng.
Kẻ thứ tám đứng yên, quan sát trận chiến với vẻ thích thú của một người đang xem một thí nghiệm khoa học. Hắn không can thiệp. Hắn không tấn công. Hắn chỉ đứng đó — và chờ đợi.
"Hắn đang câu giờ," Trần Nguyên Hạo nhận ra.
"Hắn không cần bắt cháu. Hắn chỉ cần giữ chân cháu ở đây — trong khi cánh cổng tiếp tục mở rộng."
"Thứ gì đang chờ phía bên kia cánh cổng?"
"Ta không biết. Nhưng nếu hắn cần nhiều thời gian đến thế để mở nó... thì thứ đó phải rất lớn. Và rất nguy hiểm."
Khôi nhìn về phía cánh cổng xám. Nó đã lớn hơn — từ đường kính ba mét, giờ đã là năm mét. Và từ trong đó, không chỉ có Ảnh Ma nữa. Anh có thể nghe thấy một âm thanh khác — một tiếng thở. Chậm. Sâu. Đều đặn. Như thể một sinh vật khổng lồ đang ngủ say phía bên kia... và đang từ từ tỉnh giấc.
"Cháu phải đóng cánh cổng. Ngay bây giờ."
"Làm thế nào?"
"Phong Ấn Địa. Giống như Trần Văn Lão đã làm với Nguyễn Văn Minh. Nhưng cháu chưa đủ mạnh để tự làm điều đó. Cháu sẽ cần... ta."
"Ý ông là gì?"
"Để ta kiểm soát. Chỉ một lúc thôi. Đủ để tạo phong ấn."
Khôi do dự. Để Trần Nguyên Hạo kiểm soát cơ thể — đó là điều mà anh đã tránh né từ ngày đầu tiên. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra. Liệu tiền kiếp có trả lại quyền kiểm soát không? Liệu anh có mất thêm ký ức nào nữa không? Liệu đây có phải là khoảnh khắc mà Trần Nguyên Hạo lợi dụng để chiếm lấy cơ thể anh vĩnh viễn?
Nhưng rồi anh nhìn về phía cánh cổng đang mở rộng. Anh nhìn những Ảnh Ma đang ngày càng đông hơn. Anh nhìn Mai đang kiệt sức, vết thương trên mặt cô đã chảy máu trở lại. Anh nhìn kẻ thứ tám đang mỉm cười — một nụ cười của sự chiến thắng được báo trước.
Và anh quyết định.
"Được."
---
Cảm giác để Trần Nguyên Hạo kiểm soát không giống như anh tưởng.
Không đau đớn. Không mất ý thức. Chỉ là... một sự dịch chuyển. Giống như đang ngồi ở ghế phụ của một chiếc xe hơi, và đột nhiên người khác cầm lái. Anh vẫn nhìn thấy mọi thứ. Vẫn cảm nhận được mọi thứ. Nhưng cơ thể anh không còn làm theo mệnh lệnh của anh nữa — nó làm theo mệnh lệnh của một người đã chết từ tám trăm năm trước.
Tay phải anh giơ lên — nhưng không phải anh giơ nó. Những ngón tay bắt đầu vẽ những ký tự trong không trung, nhanh và chính xác đến mức Khôi không thể theo kịp. Mỗi ký tự phát sáng lên một màu đỏ máu, rồi tan vào không khí.
Và giọng nói của Trần Nguyên Hạo vang lên — không phải trong tâm trí, mà từ chính miệng anh — đọc một bài chú bằng thứ tiếng Việt cổ mà Khôi chưa từng nghe, nhưng bằng cách nào đó anh vẫn hiểu:
"Thiên địa vi chứng. Nhân thần vi giới. Phong Ấn Địa — khởi!"
Một vòng tròn ánh sáng đỏ bùng lên từ mặt đất, bao quanh cánh cổng xám. Vòng tròn đó bắt đầu co lại, siết chặt lấy cánh cổng như một sợi dây thòng lọng. Cánh cổng gầm lên — một âm thanh không phải từ thế giới này, một âm thanh của không-thời-gian bị xé rách và ép lại cùng một lúc. Những Ảnh Ma đang chui ra từ cánh cổng bị cắt làm đôi — nửa bên này tan thành tro, nửa bên kia bị kéo ngược trở lại.
"KHÔNG!" Kẻ thứ tám gầm lên. Lần đầu tiên, giọng hắn mất đi vẻ bình thản.
"Ngươi không thể—"
Hắn lao về phía trước, tay vung ra, và một luồng tà khí xám trắng bắn thẳng về phía Khôi — nhưng cơ thể anh, dưới sự điều khiển của Trần Nguyên Hạo, đã kịp né sang một bên. Và cùng lúc đó, tay trái anh vẽ thêm một ký tự nữa — ký tự cuối cùng.
Phong Ấn Địa hoàn thành.
Cánh cổng xám sụp lại — không nổ tung, không tan biến, mà là... co lại. Như một tờ giấy bị vo tròn. Đường kính năm mét, rồi ba mét, rồi một mét, rồi một chấm nhỏ — và rồi, không còn gì cả.
Im lặng.
Những Ảnh Ma còn sót lại tan biến thành khói đen, bị cuốn vào hư vô. Kẻ thứ tám đứng sững lại, tay vẫn giơ ra, gương mặt không ngừng biến đổi của hắn lần đầu tiên lộ ra một biểu cảm rõ ràng: phẫn nộ thuần túy.
Và rồi, Trần Nguyên Hạo trả lại quyền kiểm soát.
Khôi loạng choạng, suýt ngã — nhưng Mai đã kịp đỡ anh. Cơ thể anh run lên bần bật, kiệt sức đến mức gần như không đứng vững được. Nhưng anh vẫn tỉnh táo. Và anh vẫn là chính mình.
"Ta đã hứa rồi," Trần Nguyên Hạo thì thầm — và lần đầu tiên, giọng ông không còn uy nghiêm nữa, mà chỉ đơn giản là... mệt mỏi.
"Ta sẽ không chiếm lấy cơ thể cháu. Ta sẽ không trở thành kẻ mà ta từng là."
---
Kẻ thứ tám đứng giữa con hẻm, trước ngôi miếu cổ, và nhìn họ. Cánh cổng đã đóng. Những Ảnh Ma đã biến mất. Và thứ đang ngủ say bên kia cánh cổng — dù là gì đi nữa — vẫn chưa kịp thức dậy.
Nhưng hắn không trông giống một kẻ vừa thua trận.
"Tốt," hắn nói, và giọng hắn đã trở lại vẻ bình thản ban đầu.
"Rất tốt. Ngươi vẫn còn sức mạnh đó, Linh Sơn. Và hậu duệ của ngươi... cậu ta có tiềm năng. Điều đó làm mọi chuyện thú vị hơn."
Hắn lùi lại một bước, vào bóng tối của ngôi miếu.
"Chúng ta sẽ còn gặp lại. Khi ngươi đã thu thập đủ Mảnh Hồn Vỡ. Khi hậu duệ của ngươi đã đủ mạnh. Khi đó... ta sẽ cho các ngươi thấy thứ mà ta đã chuẩn bị suốt tám trăm năm."
Và trước khi Khôi kịp phản ứng, hắn tan vào bóng tối.
Không phải biến mất. Mà là trở thành bóng tối — hòa vào những cái bóng trên tường, dưới đất, trong những khe nứt của ngôi miếu cổ. Và rồi — không còn gì cả.
---
Phúc An Đường, một giờ sáng.
Khôi ngồi trên sàn gạch lạnh, lưng dựa vào quầy thuốc, mắt nhắm nghiền. Mai ngồi cạnh anh — cô đã băng bó vết thương trên mặt, và Trần Văn Lão đã cho cô một chén thuốc bắc để phục hồi linh khí. Nam ngồi đối diện, ôm Nê-ô trong lòng. Con mèo tiên đã tỉnh dậy, đôi mắt vàng mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt như thể nó vẫn đang dõi theo một thứ gì đó mà không ai khác thấy được.
Trên kệ, lọ Tầm Linh Dịch đã trở lại trạng thái bình thường — một chất lỏng màu tím sẫm, với một chấm sáng nhỏ đập đều đặn. Tia sáng chỉ hướng đã tắt, nhưng dữ liệu đã được ghi lại. Kẻ thứ tám đã ở Sài Gòn — và la bàn đã khóa được tần số của hắn. Lần sau, khi hắn xuất hiện, họ sẽ biết.
"Vậy... bây giờ thì sao?" Nam hỏi, phá vỡ sự im lặng.
Khôi mở mắt ra.
"Bây giờ... chúng ta chuẩn bị."
"Chuẩn bị cho cái gì?"
"Cho cuộc chiến thực sự." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm Chợ Lớn đang chìm trong bóng tối.
"Kẻ thứ tám không phải là mối đe dọa duy nhất. Lâm gia vẫn đang săn đuổi chúng ta. Hội Gìn Giữ sẽ sớm phát hiện ra Mai vẫn còn sống. Và có thêm bốn Mảnh Hồn Vỡ nữa phải tìm — mỗi mảnh đều nguy hiểm hơn mảnh trước."
"Nghe chán thế," Nam lẩm bẩm.
"Ừ." Khôi quay lại, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh mỉm cười — một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thực.
"Nhưng ít nhất thì lần này, chúng ta biết kẻ thù là ai."
Mai đứng dậy, bước đến cạnh anh.
"Anh định làm gì tiếp theo?"
"La bàn đã khóa được tần số của hắn. Chúng ta sẽ dùng nó để theo dõi hắn. Và trong khi hắn đang chuẩn bị cho 'thứ mà hắn đã chuẩn bị suốt tám trăm năm'... chúng ta sẽ tìm bốn Mảnh Hồn Vỡ còn lại. Khi hắn quay lại, chúng ta sẽ sẵn sàng."
"Và Hội Gìn Giữ?"
Khôi nhìn cô.
"Cô vẫn còn bảy ngày với Tịch Môn Lệnh. Sau đó... chúng ta sẽ tìm cách khác."
"Tôi không hỏi về tôi. Tôi hỏi về anh." Giọng Mai trầm xuống.
"Hội đã muốn thu hồi anh từ ngày đầu tiên. Và sau màn trình diễn tối nay — cột sáng tím mà anh bắn lên trời — họ sẽ không chỉ muốn thu hồi nữa. Họ sẽ muốn tiêu diệt."
"Thì họ sẽ phải xếp hàng." Khôi nhún vai.
"Sau Lâm gia. Sau kẻ thứ tám. Sau bất kỳ ai khác muốn giết tôi."
Mai lắc đầu, nhưng khóe miệng cô hơi nhếch lên — gần như là một nụ cười.
"Anh bị điên rồi."
"Có thể." Anh nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đang dần chuyển sang màu xám nhạt của bình minh.
"Nhưng tôi vẫn còn sống. Và tôi vẫn còn nhớ mình là ai. Đối với một hậu duệ Thần Ẩn đã hấp thụ ba Mảnh Hồn Vỡ... như vậy là đủ rồi."
---
Trong một con hẻm tối cách Phúc An Đường khoảng ba cây số, một bóng người đứng im như tượng.
Kẻ thứ tám nhìn về phía tiệm thuốc — nơi ánh đèn vàng vẫn còn le lói qua khe cửa sổ. Trên tay hắn, một mảnh ý thức nhỏ màu xám trắng vẫn đang xoay tròn, không ngừng nghỉ.
"Hai lần." Hắn thì thầm.
"Hai lần Linh Sơn Đạo Nhân đã ngăn cản ta. Lần đầu tiên ở Yên Tử, tám trăm năm trước... khi hắn định phong ấn ta cùng với chính mình. Và lần này, ở Sài Gòn... khi hậu duệ của hắn dám phá hủy cánh cổng của ta."
Hắn siết chặt nắm tay. Mảnh ý thức vỡ tan thành tro bụi.
"Nhưng sẽ không có lần thứ ba."
Hắn quay lưng bước đi, vào bóng tối của thành phố đang ngủ say. Và khi hắn bước, những cái bóng trên tường, dưới đất, trong những khe nứt của mặt đường — tất cả đều cử động theo hắn. Như thể chúng là một phần của hắn. Như thể hắn chính là bóng tối.
"Chờ đi, Linh Sơn. Chờ đi, hậu duệ. Khi chúng ta gặp lại... ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào là sức mạnh thực sự."
Và hắn biến mất.
---
Ở Phúc An Đường, Nê-ô đột ngột ngẩng đầu lên.
Đôi mắt vàng của nó nhìn về phía cửa sổ — về phía con hẻm nơi kẻ thứ tám vừa đứng. Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, nó cất tiếng kêu.
Một tiếng "meo" kéo dài — trầm, vang, và đầy cảnh báo.
"Chuyện gì thế?" Nam hỏi, nhìn con mèo với vẻ lo lắng.
Nhưng Nê-ô không trả lời. Nó chỉ tiếp tục nhìn ra cửa sổ, đôi mắt vàng rực lên trong bóng tối, và cái đuôi thứ hai của nó — cái đuôi mà người thường không bao giờ thấy được — quất nhẹ vào không khí.
"Hắn vẫn đang theo dõi," Trần Nguyên Hạo thì thầm trong tâm trí Khôi.
"Hắn sẽ không dừng lại. Không bao giờ."
"Tôi biết." Khôi đặt tay lên ngực trái — nơi lá Hộ Tâm Phù đã cháy thành tro, nhưng hơi ấm của nó vẫn còn đọng lại.
"Nhưng lần sau... chúng ta sẽ không phải bỏ chạy."
"Cháu định làm gì?"
"Điều mà ông chưa từng làm." Anh nhìn ra cửa sổ, nơi bình minh đang lên trên mái nhà Chợ Lớn.
"Tấn công trước."
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, Trần Nguyên Hạo — vị tiền kiếp đã dành tám trăm năm chạy trốn khỏi tội lỗi của mình — mỉm cười.
"Có lẽ... cháu không giống ta nhiều như ta nghĩ."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất