Nghiệp Hồn

Chương 5: Lằn Ranh

Chương 5: Lằn Ranh
Khôi rời thư viện lúc sáu giờ tối.
Hoàng hôn đã tắt sau những mái tôn cũ kỹ của khu ký túc xá, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám nhạt của đèn cao áp vừa bật. Anh đi chậm qua sân trường, hai tay đút túi quần, đầu cúi thấp. Những lời của Nê-ô vẫn xoáy trong đầu anh như một vòng tròn không lối thoát.
"Chạy về phía Nam. Đến Thánh địa Mỹ Sơn. Hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ hai."
"Hoặc mất một phần ký ức. Hoặc mất tất cả."
Anh dừng lại trước cổng ký túc xá. Tòa nhà năm tầng cũ kỹ hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt, những ô cửa sổ sáng đèn xen kẽ những ô tối om. Phòng anh ở tầng ba — nơi Nam đang ngồi trước máy tính, có lẽ đang chơi game hoặc lướt mạng, hoàn toàn không biết rằng thế giới của họ sắp thay đổi mãi mãi.
Anh đứng đó, một tay chạm vào thành cổng sắt lạnh buốt, và tự hỏi mình sẽ nói gì với Nam.
---
Cánh cửa phòng 305 bật mở.
Nam đang ngồi trên giường, laptop đặt trên đùi. Nhưng cậu không chơi game. Màn hình hiển thị một trang web về thần thoại Việt Nam — mục "Yêu quái và Tà linh". Bên cạnh laptop là một cuốn sổ tay nhỏ, trên đó những dòng chữ nguệch ngoạc của Nam ghi lại những gì cậu đã tìm hiểu được.
"Có thông tin gì mới không?" Nam hỏi, ngước lên.
Khôi đóng cửa lại, cài then. Anh ngồi xuống mép giường đối diện, và lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, anh để mặc cho gương mặt mình hiện ra sự mệt mỏi.
"Có," anh nói.
"Nhiều."
Và anh kể.
Anh kể về nghi thức siêu độ cho Linh — cô gái vong hồn mà Nam chưa từng gặp nhưng đã nghe Khôi nhắc đến. Anh kể về việc chạm vào linh khí, về cảm giác dòng năng lượng chảy qua cơ thể, về khoảnh khắc Linh tan vào ánh sáng và siêu thoát. Anh kể về Vũ Thanh Mai — cô gái cùng lớp mà họ vẫn thấy hàng ngày, thực chất là giám sát viên của Hội Gìn Giữ, đã theo dõi anh suốt ba năm. Và anh kể về Nê-ô — con mèo hai đuôi đã theo dõi anh suốt mấy hôm nay, giờ đây đã lộ diện như một mèo tiên ba trăm tuổi, hộ pháp của dòng máu Thần Ẩn.
Nam ngồi im. Cậu không ngắt lời. Không hỏi lại. Chỉ lắng nghe, gương mặt tròn dần tái đi dưới ánh đèn bàn.
Khi Khôi kể đến Lâm Thiếu Phong — thiếu gia dòng tộc pháp sư đang lên máy bay ra Hà Nội để săn đuổi anh — Nam đứng bật dậy.
"Khoan đã." Giọng cậu cao hơn bình thường một quãng.
"Có người đang đến giết mày? Ngay bây giờ? Ở Hà Nội?"
"Ngày mai. Có lẽ sớm hơn."
"Và mày định làm gì?"
Khôi im lặng.
"Trần Minh Khôi." Nam bước đến gần, nắm lấy vai anh.
"Mày định làm gì?"
"Tao không biết."
"Có hai lựa chọn," Khôi nói, giọng khàn đi.
"Một là chạy về phía Nam. Đến Thánh địa Mỹ Sơn. Ở đó có Mảnh Hồn Vỡ thứ hai của tiền kiếp — nếu hấp thụ được, tao sẽ đủ mạnh để đối mặt với hắn. Nhưng..." Anh dừng lại.
"Nhưng sao?"
"Mỗi lần hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ, tao sẽ mất một phần ký ức hiện tại. Khuôn mặt của bố. Mùi phở sáng. Giọng cười của mày. Tao không biết mình sẽ quên thứ gì."
Nam buông vai anh ra, lùi lại một bước. Trong mắt cậu — lần đầu tiên kể từ khi biết sự thật — xuất hiện một nỗi sợ không thể che giấu.
"Còn lựa chọn thứ hai?"
"Ở lại. Đối mặt với hắn. Đặt cược tất cả vào bà Năm, vào Nê-ô, vào những thứ tao còn chưa hiểu hết."
"Và nếu thua?"
"Thì chết. Hoặc bị bắt về Huế — để Lâm gia rút huyết mạch Thần Ẩn ra khỏi cơ thể tao. Cả hai đều không tốt."
Nam đứng lặng một lúc. Rồi cậu quay lưng, đi về phía tủ quần áo, mở cửa tủ, lấy ra một thứ gì đó.
Một cây gậy bóng chày.
"Tao đã mua nó tối qua," Nam nói, giọng run nhưng cố tỏ ra bình tĩnh.
"Ở cửa hàng thể thao đầu phố. Tao không biết nó có tác dụng gì với pháp sư không, nhưng..." Cậu siết chặt cán gậy.
"Tao sẽ không để mày đối mặt với chuyện này một mình."
Khôi nhìn cây gậy bóng chày — thứ vũ khí vừa lố bịch vừa cảm động của một sinh viên ngành Công nghệ Thông tin chưa từng đánh nhau trong đời. Và trong khoảnh khắc, anh suýt bật cười. Nhưng tiếng cười không thoát ra được. Thay vào đó, một thứ gì đó nghẹn lại trong cổ họng.
"Cảm ơn mày," anh nói.
"Nhưng tao không thể để mày..."
"Mày không có quyền quyết định thay tao." Nam cắt ngang, giọng bỗng trở nên cứng rắn đến bất ngờ.
"Mày là bạn thân nhất của tao, đồ ngu. Nếu mày nghĩ tao sẽ ngồi đây chơi game trong khi mày bị một thằng pháp sư tâm thần nào đó săn đuổi, thì mày không hiểu gì về tao hết."
Họ nhìn nhau trong im lặng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng đêm vọng lên từ con phố xa — "Bánh mì nóng đây! Bánh mì Sài Gòn đây!" — một âm thanh bình thường đến mức trở nên siêu thực trong hoàn cảnh này.
"Được," Khôi nói cuối cùng.
"Nhưng trước khi quyết định bất cứ điều gì, tao phải đến gặp bà Năm."
---
Ngõ Hàng Bông lúc bảy giờ tối mang một bộ mặt khác với lúc sáng sớm.
Những quán xá hai bên đường đã lên đèn. Tiếng nhạc từ một tiệm cắt tóc cũ kỹ vọng ra — bản nhạc Trịnh Công Sơn rè rè qua chiếc loa sắt gỉ. Mùi thịt nướng từ một quán bia cỏ đâu đó bay thoảng qua. Người đi đường đông hơn, và Khôi phải chen qua những chiếc xe máy dựng lấn chiếm vỉa hè để đến được quán trà đá.
Nhưng khi anh đến nơi, quán đã đóng cửa.
Tấm cửa sắt kéo xuống đến lưng chừng, phía trên hở một khoảng tối om. Chiếc bàn nhôm nơi Khôi vẫn ngồi uống trà mỗi sáng nằm lật ngửa bên cạnh, như thể vừa có người vội vã rời đi mà không kịp dọn dẹp. Những chiếc cốc nhựa rải rác trên nền đất, và một trong số đó — Khôi nhận ra — vẫn còn đọng một ít nước trà màu xanh đục.
Anh cúi xuống, chạm ngón tay vào thành cốc. Nước trà vẫn còn hơi ấm.
"Bà Năm?"
Không có tiếng trả lời. Anh hé mở linh nhãn — và lập tức nhận ra điều bất thường. Linh khí trong con ngõ, vốn luôn trôi chậm và đều đặn như dòng suối cạn, giờ đây đang cuộn xoáy hỗn loạn. Những vệt sáng xanh lục rối bời như mặt nước sau cơn bão. Và dưới lớp linh khí đó, một vệt đỏ sẫm — mỏng như sợi chỉ — chạy dọc theo tường gạch, rồi rẽ vào một con ngõ nhỏ bên cạnh.
Máu. Và không phải máu thường — máu pháp sư.
Tim Khôi thót lên. Anh định chạy theo vệt máu, nhưng một giọng nói trầm khàn vang lên từ bóng tối phía sau:
"Đừng."
Anh quay lại. Ở đó, dưới mái hiên của tiệm sửa xe đã đóng cửa, Nê-ô đang ngồi trên yên một chiếc Wave cũ. Đôi mắt hổ phách của nó phát sáng trong bóng tối như hai hòn than cháy dở.
"Nó không phải máu của bà Năm," Nê-ô nói, giọng trầm như tiếng đá lăn trong hang sâu.
"Là máu của một tên trinh sát Lâm gia. Hắn đến đây cách đây một giờ. Bà Năm đã xử lý hắn."
"Xử lý?"
"Hạ gục, không giết. Bà ấy không muốn gây thêm thù hận với Lâm gia — ít nhất là chưa. Nhưng tên trinh sát đó đã kịp gửi tín hiệu về cho Lâm Thiếu Phong."
Khôi siết chặt nắm tay.
"Bà Năm đâu?"
"Đang chuẩn bị." Nê-ô nhảy xuống khỏi yên xe, đáp xuống nền đất không một tiếng động.
"Đi theo ta."
---
Con mèo tiên dẫn Khôi qua một mê cung ngõ ngách mà anh chưa từng đi — những lối đi hẹp đến mức hai người không thể sánh vai, những bức tường rêu phong ken dày mùi ẩm mốc, những chiếc cầu thang sắt gỉ dẫn xuống những tầng hầm mà anh không biết là tồn tại. Họ đi khoảng mười phút trước khi dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, trên đó khắc một ký tự Việt cổ mà Khôi không đọc được.
"Vào đi," Nê-ô nói.
"Bà ấy đang đợi ngươi."
Căn phòng phía sau cánh cửa không giống bất cứ thứ gì Khôi từng thấy ở Hà Nội.
Nó rộng hơn nhiều so với vẻ bề ngoài — một không gian ngầm nằm sâu dưới lòng đất, được thắp sáng bằng những chiếc đèn dầu treo trên tường đá. Những giá gỗ chạy dọc theo hai bên, chất đầy những hũ sứ, những bó thảo mộc khô, những cuốn sách cổ bìa da đã bạc màu. Ở trung tâm căn phòng, trên một chiếc chiếu cói trải trên nền đất, bà Năm đang ngồi xếp bằng. Trước mặt bà là một vòng tròn được vẽ bằng thứ bột màu trắng — có lẽ là tro cốt hoặc vôi — và bên trong vòng tròn đó, ba lá bùa vàng đang lơ lửng trong không trung, xoay chậm theo chiều kim đồng hồ.
"Vào đi, thằng nhỏ. Đừng đứng ở cửa." Giọng bà Năm vẫn giữ vẻ cộc cằn thường ngày, nhưng Khôi nhận ra một sự mệt mỏi ẩn giấu bên trong. Bà không quay đầu lại, nhưng qua linh nhãn, anh thấy vầng sáng hổ phách quanh người bà đang dao động — không đều, không ổn định, như thể bà vừa tiêu hao một lượng lớn pháp lực.
"Bà bị thương ạ?"
"Không đáng kể." Bà Năm giơ tay, và ba lá bùa vàng lập tức ngừng xoay, rơi xuống lòng bàn tay bà như những chiếc lá mùa thu.
"Ngồi xuống. Chúng ta không có nhiều thời gian."
Khôi ngồi xuống đối diện bà, bên ngoài vòng tròn. Nê-ô bước vào sau anh, nhảy lên một chiếc kệ gỗ, và nằm xuống đó với vẻ thờ ơ của một con mèo — nhưng đôi tai của nó vểnh lên, quét qua quét lại như hai cái radar.
"Cháu đã nói chuyện với con mèo rồi phải không?" Bà Năm hỏi.
"Vâng ạ."
"Vậy cháu biết tình hình rồi. Lâm Thiếu Phong sẽ đến Hà Nội trong vòng vài giờ nữa — có thể là đêm nay, chậm nhất là sáng mai. Trinh sát của hắn đã định vị được khu vực của chúng ta. Chúng chưa biết chính xác vị trí của cháu, nhưng sẽ không mất nhiều thời gian để tìm ra."
"Bà nghĩ cháu nên làm gì?"
Bà Năm im lặng một lúc. Bà cầm một trong ba lá bùa vàng lên, ngắm nghía nó dưới ánh đèn dầu — những ký tự Việt cổ trên đó phát sáng mờ như những con đom đóm đã chết khô.
"Ta đã bảo vệ cháu từ ngày đầu tiên," bà nói, giọng chậm rãi.
"Ta đã dạy cháu cách mở linh nhãn, cách phân biệt vong hồn và yêu quái, cách hấp thụ linh khí. Ta đã làm tất cả những gì một pháp sư già như ta có thể làm. Nhưng có một điều ta không thể làm cho cháu."
"Điều gì ạ?"
"Đánh trận thay cháu." Bà ngước lên, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào anh.
"Lâm Thiếu Phong không phải là một tên tà đạo vô danh. Hắn là thiếu gia của Lâm gia — dòng tộc đã tồn tại từ thời nhà Trần và sở hữu những pháp thuật Hỏa hành mạnh nhất Việt Nam. Nếu ta còn trẻ, ta có thể cầm cự được với hắn. Nhưng ta đã bảy mươi ba tuổi, và pháp lực của ta đã suy yếu từ lâu. Trận chiến với tên trinh sát vừa rồi đã tiêu hao gần một nửa số linh khí ta tích lũy được trong tháng."
"Vậy cháu phải chạy?"
"Cháu phải chạy." Bà Năm đưa cho Khôi một trong ba lá bùa vàng.
"Cầm lấy. Đây là Tịch Tà Phù — bùa ẩn thân cấp ba. Khi cháu đeo nó trên người, linh khí của cháu sẽ bị nén lại đến mức gần như không thể phát hiện được. Nó sẽ giúp cháu thoát khỏi Hà Nội mà không bị bọn trinh sát Lâm gia lần ra."
Khôi cầm lấy lá bùa. Nó nhẹ hơn anh tưởng — gần như không có trọng lượng — nhưng khi chạm vào, một luồng hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, như thể lá bùa đang sống.
"Nhưng lá bùa này chỉ có tác dụng trong vòng hai mươi tư giờ," bà Năm nói tiếp.
"Sau đó, linh khí của cháu sẽ bùng trở lại — mạnh hơn trước, như một cái lò xo bị nén quá lâu. Cháu phải rời khỏi Hà Nội trước khi điều đó xảy ra. Và cháu phải đến được Mỹ Sơn trước khi Lâm Thiếu Phong tìm thấy cháu một lần nữa."
"Nhưng..."
"Không có 'nhưng'. Đây không còn là lúc để cháu lựa chọn nữa. Lựa chọn đã được đưa ra cho cháu rồi."
Khôi siết chặt lá bùa trong tay. Anh cảm thấy một thứ gì đó đang vỡ ra trong lồng ngực — không phải hy vọng, mà là ảo tưởng. Ảo tưởng rằng anh có thể tiếp tục sống cuộc đời bình thường. Ảo tưởng rằng anh có thể vừa học làm pháp sư vừa làm sinh viên. Ảo tưởng rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
"Còn bà?" anh hỏi.
"Bà sẽ đi cùng cháu chứ?"
"Không." Giọng bà Năm bình thản như thể đang nói về thời tiết.
"Ta sẽ ở lại. Cần có người cầm chân Lâm Thiếu Phong đủ lâu để cháu thoát khỏi Hà Nội."
"Bà không thể..."
"Ta đã sống bảy mươi ba năm, thằng nhỏ. Ta đã yêu, đã hận, đã giết, đã cứu. Ta đã chứng kiến đủ để không sợ chết nữa." Bà dừng lại, và một nụ cười mỏng hiện lên trên gương mặt nhăn nheo.
"Hơn nữa, ta nợ tổ tiên cháu một món nợ. Và ta luôn trả nợ đúng hạn."
"Cháu không thể để bà hy sinh vì cháu."
"Ai nói ta hy sinh?" Bà Năm nhếch mép.
"Ta chỉ câu giờ thôi. Khi cháu đã an toàn, ta sẽ rút lui. Dòng tộc Lâm không muốn gây chiến với một pháp sư già như ta — chúng muốn cháu, không phải ta. Một khi cháu đã đi khỏi Hà Nội, chúng sẽ không tốn công đối phó với ta đâu."
Khôi muốn tin điều đó. Nhưng trong vầng sáng hổ phách đang dao động quanh người bà, anh thấy một điều gì đó khác — một sự bình thản không phải của người đang lên kế hoạch rút lui, mà của người đã sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.
"Đi đi," bà Năm nói.
"Trở về ký túc xá. Thu dọn đồ đạc. Đưa thằng bạn cháu đi cùng nếu cần — một mình nó ở lại Hà Nội sẽ không an toàn khi Lâm Thiếu Phong biết nó liên quan đến cháu. Rồi sáng mai, trước bình minh, hãy rời khỏi thành phố."
Khôi đứng dậy. Anh cúi đầu — một cái cúi đầu không phải của học trò với thầy, mà của một người trẻ tuổi với một bậc trưởng bối mà mình kính trọng. Rồi anh quay lưng, bước về phía cửa.
"Trần Minh Khôi."
Anh dừng lại, nhưng không quay đầu.
"Nếu cháu đến được Mỹ Sơn," bà Năm nói, "và nếu cháu hấp thụ được Mảnh Hồn Vỡ thứ hai... thì đừng quên những gì ta đã dạy. Linh khí là công cụ, không phải vũ khí. Pháp thuật là phương tiện, không phải mục đích. Và sức mạnh... sức mạnh chỉ có ý nghĩa khi cháu biết mình dùng nó để làm gì."
"Cháu sẽ nhớ."
"Và một điều nữa." Giọng bà bỗng trở nên trầm hơn, gần như thì thầm.
"Cô gái pháp sư hệ Mộc — Vũ Thanh Mai. Cô ta không phải kẻ thù của cháu. Nhưng cũng chưa phải đồng minh. Hãy nhớ điều đó."
Rồi bà im lặng, và căn phòng chỉ còn tiếng dầu cháy lách tách trong những chiếc đèn treo trên tường.
Khôi bước ra ngoài.
---
Khi Khôi trở lại mặt đất, Nê-ô đã đợi sẵn ở đầu con ngõ tối.
"Ngươi đã quyết định chưa?" con mèo hỏi, hai cái đuôi quất nhẹ trong bóng tối.
"Rồi. Sáng mai tao sẽ đi."
"Tốt." Nê-ô đứng dậy, duỗi người — một động tác uyển chuyển của loài mèo, nhưng với vầng sáng hổ phách lấp lánh quanh cơ thể, nó trông giống một con thú săn mồi cổ đại hơn là một con mèo nhà.
"Vậy thì chúng ta có việc phải làm tối nay."
"Việc gì?"
"Che giấu dấu vết của ngươi. Tên trinh sát Lâm gia đã gửi tín hiệu về — hắn ta đã xác định được khu vực quanh quán trà đá của bà Năm. Nhưng hắn chưa tìm ra vị trí chính xác của ngươi. Nếu chúng ta có thể đánh lạc hướng chúng, ngươi sẽ có thêm thời gian."
"Làm thế nào?"
Nê-ô không trả lời ngay. Thay vào đó, nó quay đầu về phía bắc — hướng của sân bay Nội Bài. Đôi tai của nó vểnh lên, và trong khoảnh khắc, Khôi có cảm giác con mèo đang lắng nghe một thứ gì đó mà tai người không thể nghe thấy.
"Trinh sát của Lâm gia dùng Hỏa Ngô để dò tìm linh khí," Nê-ô nói.
"Đó là những tiểu yêu lửa — chúng bị hấp dẫn bởi linh khí mạnh và sẽ bò về phía nguồn phát ra. Những gì chúng thấy, Lâm Thiếu Phong cũng thấy."
"Vậy làm sao để đánh lạc hướng chúng?"
"Bằng cách tạo ra một nguồn linh khí khác — mạnh hơn, và ở một vị trí khác."
Nê-ô quay lại nhìn Khôi, và lần đầu tiên, Khôi thấy một tia sáng gì đó trong đôi mắt hổ phách — không phải sự khôn ngoan của một sinh vật ba trăm tuổi, mà là sự tinh quái của một con mèo sắp làm điều gì đó nghịch ngợm.
"Tối nay, ta sẽ dẫn những con Hỏa Ngô ấy đi dạo một vòng quanh Hồ Tây. Chúng sẽ nghĩ ngươi đang ở đó. Và trong khi chúng bận rộn đuổi theo ta, ngươi sẽ có một đêm yên tĩnh để chuẩn bị."
"Nhưng mày..."
"Ta là mèo tiên ba trăm tuổi. Những con Hỏa Ngô của Lâm gia chỉ là tiểu yêu vài chục năm. Ta có thể dắt chúng đi vòng vòng đến sáng mà không đổ một giọt mồ hôi." Nê-ô dừng lại, rồi thêm vào: "Dù sao thì mèo cũng không đổ mồ hôi."
Và trước khi Khôi kịp nói thêm điều gì, con mèo đã biến mất vào bóng tối của con ngõ — hai cái đuôi để lại hai vệt sáng mờ trong không khí, như hai đường pháo sáng vừa tắt.
---
Ký túc xá lúc chín giờ tối chìm trong thứ yên tĩnh quen thuộc của một buổi tối giữa tuần.
Khôi trở về phòng và thấy Nam đã thu dọn xong. Một chiếc ba lô lớn nằm trên giường, bên trong nhét đầy quần áo, đồ ăn khô, và — Khôi nhận ra với một sự ngạc nhiên — một hộp sơ cứu, một cuộn dây thừng, và chiếc đèn pin takedown mà Nam vẫn dùng khi đi phượt.
"Tao đã gọi điện cho mẹ," Nam nói, không ngước lên khỏi chiếc ba lô.
"Bảo là tao với mày đi thực tập ở Đà Nẵng hai tuần. Bà ấy không nghi ngờ gì."
"Mày không cần phải..."
"Tao đã nói rồi. Mày không có quyền quyết định thay tao." Nam ngước lên, và trong mắt cậu — đôi mắt của một sinh viên ngành Công nghệ Thông tin thừa cân, hơi lười, chưa từng đánh nhau trong đời — Khôi thấy một thứ mà anh chưa từng thấy trước đây. Một sự quyết tâm lạnh lùng. Một sự sẵn sàng.
"Với lại," Nam nói thêm, giọng nhẹ đi, "nếu mày quên mất giọng cười của tao sau khi hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ hai, thì ít nhất tao phải ở đó để nhắc mày nhớ."
Khôi không nói gì. Anh chỉ ngồi xuống giường, mở chiếc ba lô của mình, và bắt đầu thu dọn.
Họ làm việc trong im lặng. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội về đêm vẫn ồn ào như mọi khi — tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng nhạc từ một quán karaoke đâu đó vọng lại. Nhưng với Khôi, tất cả những âm thanh đó giờ đây như đến từ một thế giới khác. Một thế giới mà anh sắp rời bỏ.
---
Một giờ sáng.
Khôi đang ngủ gật trên giường — giấc ngủ chập chờn, đầy những mảnh mộng vỡ — khi một tiếng động đánh thức anh.
Không phải tiếng động lớn. Chỉ là một tiếng cào nhẹ trên kính cửa sổ, như tiếng móng vuốt của một con vật nhỏ.
Anh mở mắt. Căn phòng tối om — Nam đã tắt đèn từ lâu và đang ngủ trên giường đối diện, tiếng ngáy đều đều quen thuộc. Nhưng có một thứ gì đó không đúng. Một thứ gì đó trong không khí.
Anh hé mở linh nhãn.
Và ngay lập tức, anh thấy nó.
Bên ngoài cửa sổ, lơ lửng trong không trung ở độ cao ngang tầng ba, là một đốm lửa màu cam sẫm. Nó nhỏ như ngọn nến, nhưng khi Khôi nhìn kỹ hơn, anh thấy nó có hình dạng — một con thằn lằn nhỏ bằng ngón tay cái, toàn thân bọc trong lửa, đang bò trên mặt kính như một con thạch sùng.
Hỏa Ngô.
Tim Khôi đập mạnh trong lồng ngực. Anh từ từ ngồi dậy, cố gắng không tạo ra tiếng động. Bàn tay anh siết chặt lá bùa Tịch Tà Phù mà bà Năm đã đưa — nó đang nóng lên, một dấu hiệu cho thấy nó đang hoạt động, đang nén linh khí của anh lại.
Nhưng liệu nó có đủ mạnh để đánh lừa Hỏa Ngô?
Con thằn lằn lửa dừng lại trên mặt kính, đầu nó quay qua quay lại như đang tìm kiếm. Mắt nó — hai chấm đỏ rực — quét qua căn phòng tối. Và rồi nó dừng lại.
Nhìn thẳng vào Khôi.
Một giây trôi qua.
Hai giây.
Rồi con Hỏa Ngô há miệng, phát ra một tiếng rít the thé — một âm thanh cao đến mức gần như vượt ngoài ngưỡng nghe của tai người, nhưng xuyên thấu đến tận xương tủy.
Nó đã tìm thấy anh.
---
"Nam! Dậy ngay!"
Khôi lao ra khỏi giường, túm lấy vai Nam lắc mạnh. Nam giật mình tỉnh dậy, mắt nhòe nhoẹt, miệng ú ớ chưa hiểu chuyện gì.
"Có chuyện gì..."
"Chúng đến rồi."
Ba từ đó đủ để Nam tỉnh ngủ hoàn toàn. Cậu lăn ra khỏi giường, tay với lấy cây gậy bóng chày dựng ở đầu giường, và đứng dậy trong tư thế của một người chưa từng cầm vũ khí trong đời — hai tay run lẩy bẩy, nhưng mắt thì tỉnh táo.
"Ở đâu?"
"Cửa sổ."
Nam quay lại, và thấy nó. Con thằn lằn lửa vẫn đang bám trên mặt kính, nhưng giờ đây nó không còn nhỏ như trước nữa. Nó đang lớn dần — lửa trên cơ thể nó bùng lên, lan ra, và trong vài giây, nó đã to bằng một con mèo. Rồi bằng một con chó. Rồi...
Kính cửa sổ vỡ tung.
Mảnh kính bắn vào phòng như mưa. Khôi quăng người che cho Nam, cảm nhận những mảnh kính cứa vào lưng và vai. Con Hỏa Ngô — giờ đây to bằng một con hổ — đáp xuống nền phòng, bốn chân lửa làm cháy xém tấm thảm cũ. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt trong tích tắc.
Nhưng Khôi không nhìn con Hỏa Ngô.
Anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ vỡ.
Ở đó, dưới ánh đèn cao áp vàng vọt của sân ký túc xá, một người đàn ông đang đứng.
Hắn mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, dáng người cao và gầy, mái tóc buộc thấp sau gáy. Gương mặt hắn — dưới linh nhãn của Khôi — tỏa ra một vầng sáng đỏ cam rực rỡ, cuồn cuộn như lửa cháy. Nhưng ấn tượng nhất không phải là vầng sáng đó. Mà là đôi mắt của hắn.
Lạnh lùng. Kiên nhẫn. Và hoàn toàn không có sự do dự.
Lâm Thiếu Phong.
Hắn ngước lên, nhìn thẳng vào cửa sổ vỡ — nhìn thẳng vào Khôi. Và rồi, chậm rãi, hắn mỉm cười. Một nụ cười mỏng như lưỡi dao cạo, không hề chạm đến mắt.
"Trần Minh Khôi," hắn nói, giọng đều đều như đang đọc một bản báo cáo.
"Hậu duệ đời thứ hai mươi hai của Trần Nguyên Hạo. Sinh viên năm ba khoa Kiến trúc. Thức tỉnh cách đây năm ngày. Đã thực hiện một nghi thức siêu độ và tạo ra gợn sóng linh khí cấp ba. Thú vị."
Hắn rút từ trong tay áo ra một lá bùa — một lá bùa đỏ thẫm, không phải vàng như bùa của bà Năm — và kẹp nó giữa hai ngón tay.
"Mày có hai lựa chọn," Lâm Thiếu Phong nói.
"Một: xuống đây ngay bây giờ, và tao sẽ đưa mày về Huế một cách nguyên vẹn. Hai..." Hắn búng nhẹ ngón tay, và lá bùa đỏ bùng cháy.
"...tao sẽ đốt cả tòa nhà này, và mang tro cốt của mày về."
Con Hỏa Ngô trong phòng gầm lên — một âm thanh như tiếng lò lửa nứt vỡ — và lao về phía Khôi.
---
Những gì xảy ra tiếp theo diễn ra trong chưa đầy ba giây.
Bản năng — không phải kỹ năng, không phải kiến thức, mà là bản năng thuần túy được thừa hưởng từ dòng máu Thần Ẩn — khiến Khôi giơ tay phải ra trước mặt. Anh không nghĩ. Anh không tính toán. Cơ thể anh tự động làm điều mà nó đã biết từ tám trăm năm trước.
Linh khí trong phòng — những vệt sáng xanh lục vốn mỏng manh và rải rác — bị hút về phía lòng bàn tay anh như nước bị hút vào máy bơm. Chúng xoắn lại, nén chặt, và rồi — khi con Hỏa Ngô chỉ còn cách mặt anh nửa mét — bùng ra.
Một bức tường ánh sáng xanh lục lóe lên giữa Khôi và con Hỏa Ngô.
Con yêu quái lửa đâm sầm vào bức tường linh khí và bật ngược trở lại, rú lên đau đớn. Lửa trên cơ thể nó xìu đi một chút — nhưng chỉ một chút. Nó lăn trên sàn, rồi đứng dậy, và đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây ánh lên một sự giận dữ mới.
Khôi thở hổn hển. Cánh tay phải của anh run lên — không phải vì sợ, mà vì cơ thể anh vừa phải chịu một lượng linh khí lớn hơn nhiều so với những gì nó được huấn luyện để xử lý. Cảm giác như vừa nâng một vật nặng gấp mười lần khả năng của mình.
"Chạy đi!" anh hét lên với Nam.
"Xuống cầu thang! Ngay!"
Nhưng Nam không chạy.
Thay vào đó, cậu bước lên phía trước — đứng chắn giữa Khôi và con Hỏa Ngô — tay siết chặt cây gậy bóng chày.
"Mày điên à?!" Khôi gào lên.
"Tao không biết." Giọng Nam run lên, nhưng chân cậu không lùi.
"Nhưng tao sẽ không để mày một mình."
Con Hỏa Ngô gầm lên lần nữa. Nó thu mình lại, chuẩn bị lao tới — và lần này, Khôi biết anh sẽ không kịp tạo ra một bức tường linh khí thứ hai.
Nhưng trước khi con yêu quái kịp lao đi, một thứ gì đó vụt qua cửa sổ vỡ.
Nó nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp — chỉ là một vệt đen cắt ngang không trung, để lại hai đường sáng hổ phách trong bóng tối. Nó đâm thẳng vào con Hỏa Ngô với một lực mạnh đến mức con yêu quái lửa bị hất văng vào tường, để lại một vết cháy đen trên lớp sơn cũ.
Nê-ô đáp xuống nền phòng, bộ lông đen dựng đứng, hai cái đuôi quất mạnh trong không khí như hai con rắn đang giận dữ. Đôi mắt hổ phách của nó rực sáng đến mức gần như chói lòa.
"Lâm Thiếu Phong," con mèo nói, giọng trầm khàn vang vọng khắp căn phòng.
"Ngươi dám thả Hỏa Ngô vào nơi ở của hậu duệ Thần Ẩn sao? Lâm gia đã quên mất phép tắc của thế giới ngầm rồi à?"
Bên ngoài cửa sổ, Lâm Thiếu Phong hơi nghiêng đầu. Nụ cười mỏng trên môi hắn không biến mất — nhưng đôi mắt hắn trở nên sắc lạnh hơn.
"Nê-ô," hắn nói, giọng vẫn đều đều.
"Mèo tiên của Trần Nguyên Hạo. Ta đã nghe nói về ngươi. Nhưng ta không nghĩ ngươi vẫn còn sống sau tám trăm năm."
"Ngươi đánh giá thấp sức sống của loài mèo rồi."
"Hừ." Lâm Thiếu Phong rút một lá bùa đỏ khác từ tay áo.
"Vậy thì hôm nay ta sẽ kiểm tra xem một con mèo ba trăm tuổi có thể chịu được bao nhiêu lửa."
"Chạy đi." Nê-ô nói với Khôi, giọng hạ thấp đến mức chỉ anh nghe thấy.
"Đưa thằng bạn ngươi ra khỏi đây. Ra cầu thang thoát hiểm phía sau. Ta sẽ câu giờ."
"Nhưng..."
"Ngươi không thể thắng hắn trong trận này, và ta cũng không thể — ít nhất là không phải khi đang phải bảo vệ cả hai người. Chạy. Đến chỗ bà Năm. Bà ấy sẽ giúp ngươi thoát khỏi thành phố."
Khôi nghiến răng. Mọi bản năng trong anh gào lên rằng chạy trốn là hèn nhát. Nhưng một phần khác — phần lý trí, phần đã được bà Năm dạy dỗ — biết rằng Nê-ô nói đúng. Anh không thể thắng. Chưa thể.
"Đi!" Nê-ô gầm lên, và lần đầu tiên, giọng con mèo vang lên như tiếng sấm.
Khôi túm lấy tay Nam, kéo cậu về phía cửa. Họ lao ra hành lang đúng lúc con Hỏa Ngô — đã hồi phục sau cú va chạm với Nê-ô — phóng một quả cầu lửa về phía họ. Quả cầu lửa sượt qua vai Khôi, đốt cháy một mảng tường hành lang, rồi nổ tung trong một vòi phun tia lửa.
"Hỏa Ngô cấp hai," Nê-ô nói, và trong giọng nó — lần đầu tiên — có một tia lo lắng.
"Lâm Thiếu Phong không đến một mình. Có ít nhất ba tên pháp sư nữa đang ở gần đây."
Khôi không quay lại. Anh kéo Nam chạy dọc hành lang, qua những cánh cửa phòng đang mở toác — những sinh viên khác cũng đã thức dậy vì tiếng nổ, và giờ đây họ đang hoảng loạn la hét, nghĩ rằng có hỏa hoạn. Tiếng chuông báo cháy bắt đầu rú lên.
Cầu thang thoát hiểm phía sau tòa nhà. Khôi đạp tung cánh cửa sắt, và họ lao xuống những bậc thang hẹp, kim loại rung lên dưới mỗi bước chân. Phía sau họ, những tiếng nổ và tiếng rít tiếp tục vang lên — Nê-ô và con Hỏa Ngô vẫn đang giao chiến.
Khi họ đến được chân cầu thang, Khôi dừng lại một giây để thở. Phổi anh như bị bóp nghẹt — không phải vì chạy, mà vì lượng linh khí anh vừa sử dụng đã vượt quá giới hạn. Cảm giác như toàn bộ cơ thể đang bị thiêu đốt từ bên trong.
"Khôi! Mày chảy máu kìa!" Nam hét lên.
Khôi đưa tay lên mặt. Máu đang chảy từ mũi anh — không nhiều, nhưng đủ để nhuộm đỏ lòng bàn tay. Anh nhìn nó, và một ký ức hiện ra: bà Năm từng nói rằng dùng pháp thuật vượt quá khả năng sẽ khiến cơ thể tổn thương. Chảy máu mũi là dấu hiệu nhẹ nhất. Tệ hơn có thể là đứt mạch máu trong não.
"Không sao," anh nói, giọng khàn đi.
"Đi tiếp."
Họ chạy qua sân sau ký túc xá, nơi những thùng rác lớn xếp thành hàng và mùi rác thải bốc lên nồng nặc. Nhưng trước khi họ kịp ra đến cổng sau, một bóng người chặn đường.
Không phải Lâm Thiếu Phong. Người này thấp hơn, mập hơn, mặc một chiếc áo bà ba đen. Trên tay hắn — một lá bùa đỏ, giống hệt lá bùa của Lâm Thiếu Phong.
"Đi đâu thế?" hắn hỏi, giọng the thé như tiếng kim loại cọ vào kính.
Một tên pháp sư Lâm gia. Một trong những kẻ đi cùng Lâm Thiếu Phong.
Khôi không do dự. Anh lao về phía trước, tay phải giơ lên, cố gắng hút linh khí một lần nữa. Nhưng lần này, cơ thể anh không đáp ứng. Cảm giác như cố bóp một trái tim đã ngừng đập — không có gì chảy ra. Anh đã cạn kiệt.
Tên pháp sư béo cười khẩy. Hắn giơ lá bùa lên, định kích hoạt nó.
Và rồi một cây gậy bóng chày đập thẳng vào mặt hắn.
Cú đánh của Nam không mạnh — một sinh viên ngành Công nghệ Thông tin thừa cân chưa từng chơi thể thao thì không thể có cú đánh mạnh được. Nhưng nó đủ bất ngờ để khiến tên pháp sư loạng choạng, đánh rơi lá bùa. Lá bùa rơi xuống đất, bùng cháy trong tích tắc, và biến thành một vũng lửa nhỏ trên nền bê tông.
"Chạy!" Nam hét lên, tay vẫn siết chặt cây gậy.
Họ chạy qua tên pháp sư đang loạng choạng, qua cổng sau, ra con ngõ nhỏ phía sau ký túc xá. Phía sau họ, tiếng chửi rủa của tên pháp sư béo vang lên, rồi bị át đi bởi một tiếng nổ khác từ tòa nhà — Nê-ô vẫn đang chiến đấu.
Họ chạy qua những con ngõ tối, qua những bức tường rêu phong, qua những chiếc xe máy dựng ngổn ngang. Khôi không biết mình đang chạy đi đâu — anh chỉ biết chạy, chạy càng xa ký túc xá càng tốt. Máu vẫn chảy từ mũi anh, nhỏ giọt trên nền gạch. Lồng ngực anh đau nhói theo mỗi nhịp thở.
Và rồi, khi họ rẽ vào một con ngõ cụt, Khôi khuỵu xuống.
"Đứng dậy đi!" Nam lay vai anh.
"Đứng dậy! Chúng sắp đuổi kịp rồi!"
Nhưng Khôi không thể. Chân anh không còn nghe lời anh nữa. Toàn bộ cơ thể anh — mọi cơ bắp, mọi khớp xương — đều đang gào thét đòi dừng lại.
Và trong khoảnh khắc đó, khi anh quỳ trên nền gạch lạnh buốt của con ngõ vô danh giữa lòng Hà Nội, một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải giọng của Nê-ô. Cũng không phải của bà Năm. Mà là một giọng trầm hơn, cổ xưa hơn — giọng nói mà anh đã nghe thấy trong đêm rằm tháng Bảy, khi ngón tay anh chạm vào tấm bia đá cổ dưới gốc đa trong đền Ngọc Sơn.
"Đứng dậy. Ngươi là dòng máu của ta. Ngươi không được phép quỳ trước kẻ thù."
Trần Nguyên Hạo.
Tiền kiếp của anh vừa lên tiếng.
Và rồi — như thể một công tắc vừa được bật — một luồng sức mạnh mới tràn vào cơ thể Khôi. Không phải từ linh khí bên ngoài. Mà từ bên trong — từ dòng máu, từ di sản, từ thứ mà anh đã thừa hưởng từ tổ tiên. Luồng sức mạnh nóng như lửa, chảy qua huyết quản, đốt cháy mọi đau đớn và mệt mỏi.
Anh đứng dậy.
"Khôi?" Nam nhìn anh, mắt mở to.
"Mày... mắt mày..."
Khôi không nghe thấy. Anh quay đầu, nhìn về phía đầu con ngõ — nơi tên pháp sư béo vừa xuất hiện, theo sau là hai tên pháp sư khác. Cả ba đều cầm bùa đỏ trên tay — những lá bùa đang bùng cháy, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào.
"Ba tên," giọng Trần Nguyên Hạo thì thầm trong đầu Khôi.
"Tầm thường. Nhưng với sức mạnh hiện tại của ngươi... chỉ đủ cho một đòn."
"Một đòn," Khôi lặp lại trong đầu.
"Đủ rồi."
Anh không biết mình đang làm gì. Cơ thể anh, một lần nữa, tự động chuyển động — như thể nó đã từng làm điều này hàng nghìn lần trước đây. Hai tay anh giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía trước. Nhưng lần này, những gì chảy qua tay anh không phải là linh khí xanh lục.
Mà là lửa.
Lửa màu hổ phách — giống màu mắt của Nê-ô, giống màu vầng sáng của bà Năm, giống màu hoàng hôn trên sông Hương tám trăm năm trước. Nó bùng lên từ lòng bàn tay anh, tạo thành một vòng tròn lửa xoáy nhanh như một cơn lốc.
"Hỏa Liên Trận," giọng Trần Nguyên Hạo vang lên, và lần đầu tiên, có một tia tự hào trong giọng nói cổ xưa đó.
"Đòn đánh đầu tiên ta dạy cho học trò của mình. Nhìn kỹ đây."
Vòng lửa bắn ra.
Nó lao dọc theo con ngõ hẹp như một cơn sóng, thiêu đốt mọi thứ trên đường đi — rác, lá khô, những tấm biển quảng cáo cũ kỹ. Ba tên pháp sư Lâm gia chỉ kịp giơ bùa lên đỡ trước khi vòng lửa đập vào chúng.
Tiếng nổ vang lên. Ba cơ thể bị hất văng ra khỏi con ngõ, đập vào tường gạch phía sau. Những lá bùa đỏ trên tay chúng vỡ tan thành tro bụi.
Nhưng Khôi không kịp ăn mừng.
Bởi vì ngay khi vòng lửa tắt, một cơn đau khủng khiếp xé toạc tâm trí anh. Như thể có ai đó vừa cắm một lưỡi dao vào trong não và xoáy nó. Anh ngã quỵ xuống, hai tay ôm đầu, miệng há ra nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Ký ức. Ký ức đang bị xé rách.
Một hình ảnh hiện ra — gương mặt của Nam, đang cười, trong một quán cơm tấm nào đó. Rồi hình ảnh đó nhạt đi, mờ dần, như một bức ảnh bị ngâm trong nước. Anh cố gắng giữ nó lại, nhưng nó tuột khỏi tay anh như cát.
"Đó là cái giá của sức mạnh," giọng Trần Nguyên Hạo vang lên, giờ đây xa xăm như đến từ cuối một đường hầm dài.
"Ngươi vừa dùng pháp thuật của ta. Và ngươi vừa trả giá bằng một phần ký ức của mình."
"Không..." Khôi thì thầm.
"Không..."
"Khôi! Khôi! Mày sao thế?!" Giọng Nam vang lên — nhưng nó xa lạ, như giọng của một người lạ. Khôi ngước lên, nhìn vào gương mặt tròn trịa, đẫm mồ hôi của Nam, và trong một khoảnh khắc khủng khiếp, anh không nhận ra đó là ai.
Rồi ký ức trở lại. Chậm rãi. Đau đớn. Như một dòng sông chảy ngược.
"Tao... tao ổn," Khôi nói, giọng đứt quãng.
"Nhưng tao vừa... tao vừa quên một thứ gì đó. Một thứ gì đó về mày."
Nam im lặng. Rồi cậu nắm lấy tay Khôi, kéo anh đứng dậy.
"Mày có thể quên sau. Giờ thì chạy đi."
---
Họ chạy qua những con ngõ tối của Hà Nội trong gần một giờ đồng hồ.
Họ tránh những con phố lớn — nơi có thể có thêm trinh sát của Lâm gia. Họ đi qua những khu dân cư nghèo ven sông Hồng, qua những bãi đất trống ngập rác, qua những cây cầu sắt gỉ bắc qua những con kênh đen ngòm.
Khi họ dừng lại, họ đang ở một nơi mà Khôi không nhận ra. Một công viên nhỏ ven sông, với những chiếc ghế đá cũ kỹ và những cây phượng trụi lá. Xa xa, ánh đèn của cầu Long Biên lấp lánh trong màn sương đêm.
Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá. Cả hai đều thở hổn hển, quần áo rách rưới, mặt mày lấm lem. Nam vẫn cầm cây gậy bóng chày — giờ đây đã móp méo và cháy xém một đầu.
"Tao xin lỗi," Khôi nói.
"Xin lỗi vì cái gì?"
"Vì đã kéo mày vào chuyện này."
Nam không trả lời ngay. Cậu nhìn ra dòng sông Hồng đen ngòm đang chảy lặng lẽ phía xa, và một nụ cười mệt mỏi hiện lên trên môi.
"Mày biết không," cậu nói, "tao đã chơi game suốt ba năm đại học. Game nào cũng có một nhân vật chính cứu thế giới và một thằng bạn thân làm nền. Tao luôn nghĩ mình là thằng bạn thân làm nền — và tao chấp nhận điều đó. Nhưng tối nay... tối nay tao đã đập một thằng pháp sư bằng gậy bóng chày. Và tao nghĩ thế là đủ để tao không còn là thằng làm nền nữa."
Khôi bật cười — một tiếng cười mệt mỏi, khản đặc, nhưng là thật.
"Mày điên."
"Tao biết." Nam quay sang nhìn anh.
"Vậy giờ sao?"
Khôi im lặng một lúc. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình — nơi vừa phun ra ngọn lửa đã hạ gục ba pháp sư Lâm gia. Da tay anh giờ đây đỏ ửng, phồng rộp, như thể vừa bị bỏng. Nhưng đó không phải là điều khiến anh lo lắng.
Điều khiến anh lo lắng là khoảng trống trong tâm trí. Cảm giác như có một mảnh ghép vừa bị lấy ra khỏi bộ xếp hình — và anh không biết mảnh ghép đó là gì.
"Mỹ Sơn," anh nói.
"Chúng ta sẽ đến Mỹ Sơn."
"Bằng cách nào?"
"Tàu hỏa. Sáng mai. Có một chuyến tàu từ Hà Nội vào Đà Nẵng lúc năm giờ sáng. Từ Đà Nẵng, chúng ta sẽ bắt xe buýt vào Quảng Nam."
"Và bà Năm?"
Khôi nhìn về phía những con phố xa xa — nơi quán trà đá đầu ngõ Hàng Bông vẫn nằm đó, trong bóng tối. Anh không biết bà Năm đang ở đâu lúc này. Không biết Nê-ô còn sống hay đã chết. Không biết Lâm Thiếu Phong đã rời khỏi ký túc xá hay vẫn đang tìm kiếm anh.
"Bà ấy sẽ ổn," anh nói, và hy vọng rằng mình nói đúng.
"Bà ấy nói bà ấy sẽ câu giờ cho chúng ta."
Và rồi — như thể đáp lại lời anh — một vệt sáng hổ phách vụt qua bầu trời đêm phía trên đầu họ. Nó bay nhanh như một ngôi sao băng, để lại một vệt khói mỏng, và biến mất sau những mái nhà phía xa.
Nê-ô.
Con mèo tiên đã sống sót.
---
Bốn giờ sáng.
Khôi và Nam đứng trước quán trà đá của bà Năm. Tấm cửa sắt đã được kéo lên, và bên trong, ánh đèn dầu vàng vọt hắt ra con ngõ. Bà Năm ngồi sau quầy như mọi khi — nhưng bàn tay bà giờ đây quấn băng trắng, thấm đỏ một mảng.
"Bà bị thương."
"Vết xước." Bà Năm phẩy tay.
"Trận chiến với tên trinh sát Lâm gia lúc nãy... hắn cũng không phải tay vừa."
"Lâm Thiếu Phong..."
"Đã rời khỏi ký túc xá. Con mèo của cháu đã dẫn hắn đi một vòng quanh Hồ Tây trước khi cắt đuôi được. Nhưng hắn sẽ sớm tìm ra thôi — và lần sau, hắn sẽ không đến một mình."
Khôi gật đầu. Anh đã biết câu trả lời.
"Cháu sẽ đi."
"Ta biết."
Bà Năm đứng dậy, bước ra khỏi quầy. Bà nhìn Khôi thật lâu — ánh mắt của một người đã chứng kiến quá nhiều học trò đến rồi đi, quá nhiều hy vọng được thắp lên rồi vụt tắt. Rồi bà đặt bàn tay lành lặn lên vai anh.
"Đi đi. Và đừng quay lại cho đến khi cháu đủ mạnh."
"Bà..."
"Ta sẽ ổn. Con mèo sẽ ở lại với ta. Cả hai lão già này sẽ cầm chân Lâm Thiếu Phong đủ lâu để cháu đến được Mỹ Sơn." Bà dừng lại, và một nụ cười mỏng hiện lên.
"Với lại, ta còn nợ tổ tiên cháu một món nợ. Và ta đã nói rồi — ta luôn trả nợ đúng hạn."
Khôi cúi đầu — một lần nữa, một lần cuối cùng. Khi anh ngước lên, mắt anh đã ráo hoảnh, nhưng trong lồng ngực, một thứ gì đó đang vỡ ra.
"Cháu sẽ quay về."
"Ta biết."
Và rồi anh quay lưng, bước ra khỏi quán trà đá, bước ra khỏi con ngõ nhỏ, bước về phía ga Hà Nội — nơi chuyến tàu năm giờ sáng đang chờ.
Phía sau anh, bà Năm đứng đó, dưới ánh đèn dầu vàng vọt, bàn tay quấn băng trắng giơ lên vẫy nhẹ.
Phía trước anh, con đường về phía Nam trải dài trong bóng tối — dài, nguy hiểm, và đầy những bí mật chưa được khai mở.
Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Anh là Trần Minh Khôi. Hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thần Ẩn. Người mang nghiệp của Trần Nguyên Hạo.
Và lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh, anh hiểu rằng chạy trốn không phải là hèn nhát.
Chạy trốn là để sống sót.
Và sống sót là để quay trở lại — mạnh mẽ hơn.
Bên ngoài ga Hà Nội, ánh bình minh đầu tiên bắt đầu le lói phía chân trời. Một ngày mới sắp bắt đầu. Và với nó, một cuộc hành trình mới.
Đến Mỹ Sơn. Đến Mảnh Hồn Vỡ thứ hai. Đến sức mạnh.
Và đến những ký ức mà anh sắp đánh mất.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất