Nghiệp Hồn

Chương 6: Đường Sắt Đêm

Chương 6: Đường Sắt Đêm
Ga Hà Nội lúc năm giờ sáng mang một thứ ánh sáng nhạt nhòa của những ngọn đèn huỳnh quang cũ kỹ. Sương mù từ sông Hồng tràn vào sân ga, quyện với khói từ những ống xả của đầu máy diesel, tạo thành một lớp màn xám treo lơ lửng trên những đường ray ướt. Tiếng còi tàu rúc lên từng hồi, xé tan không khí lạnh của buổi sớm đầu đông.
Khôi và Nam chen qua đám đông hành khách đang xách vali, túi xách, thùng các-tông buộc dây chuối, để tìm toa tàu của mình. Toa ngồi cứng — thứ rẻ nhất mà họ có thể mua được bằng số tiền ít ỏi còn lại trong tài khoản sinh viên. Hai vé đi Đà Nẵng, mỗi vé ba trăm hai mươi nghìn đồng.
"Tao chưa bao giờ đi tàu hỏa," Nam nói, giọng vẫn còn ngái ngủ. Cậu vác chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, tay kia cầm cây gậy bóng chày đã được quấn vải quanh đầu — để trông giống một món đồ thể thao hơn là vũ khí.
"Hồi Tết thường đi xe khách. Nhưng xe khách giờ này chắc còn chưa mở bến."
Khôi không trả lời. Anh đang bận quan sát.
Linh nhãn của anh hé mở — chỉ đủ để quét qua đám đông một lần. Phần lớn hành khách là người bình thường: công nhân về quê, sinh viên đi thực tập, những người buôn bán nhỏ với những túi hàng cồng kềnh. Nhưng anh vẫn giữ thói quen kiểm tra — bài học từ bà Năm đã ăn sâu vào phản xạ.
Không có gì bất thường. Chưa.
"Đi thôi."
Họ leo lên toa tàu. Bên trong, không khí ấm hơn bên ngoài vài độ, nhưng bù lại là thứ mùi đặc trưng của những chuyến tàu đường dài: mùi da ghế cũ, mùi mì tôm từ những hành khách đã ngồi từ đêm, mùi khói thuốc lá ám vào rèm cửa. Hành lang hẹp — chỉ vừa đủ cho một người đi — hai bên là những dãy ghế gỗ cứng xếp thành từng khoang nhỏ.
Họ tìm được chỗ ngồi ở khoang cuối toa, gần cửa sổ. Nam ngồi phía ngoài, Khôi ngồi sát cửa kính — vị trí cho phép anh quan sát toàn bộ toa tàu và có đường thoát ra hành lang nếu cần.
"Như trong phim điệp viên ấy nhỉ," Nam thì thầm khi ngồi xuống.
"Ngồi quay lưng vào tường, mắt nhìn ra cửa."
"Không phải phim." Khôi lôi từ trong túi áo ra lá bùa Tịch Tà Phù. Nó vẫn còn nguyên vẹn — tờ giấy vàng mỏng, những ký tự Việt cổ viết bằng mực đỏ, tỏa ra một hơi ấm nhè nhẹ trong lòng bàn tay anh. Nhưng có một điều đã thay đổi: lần đầu tiên, anh để ý thấy một vệt nhỏ ở góc lá bùa — một vệt sẫm màu, như thể tờ giấy đang bắt đầu mục đi từ bên trong.
"Bùa hết hạn khi nào?" Nam hỏi.
"Bà Năm nói hai mươi tư giờ. Tao nhận nó vào khoảng... tám giờ tối qua. Vậy là còn đến tám giờ tối nay."
"Mười lăm tiếng nữa."
"Khoảng đó. Tàu đến Đà Nẵng lúc chín giờ tối. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, chúng ta sẽ đến nơi trước khi bùa hết tác dụng."
"Và nếu mọi chuyện không suôn sẻ?"
Khôi im lặng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ — nơi những dãy nhà cũ kỹ của ngoại ô Hà Nội đang từ từ trôi qua khi đoàn tàu bắt đầu lăn bánh. Ánh bình minh đầu tiên le lói phía chân trời, nhuộm hồng những mái tôn và những cột khói nhà máy xa xa.
"Thì chúng ta sẽ phải chiến đấu," anh nói cuối cùng.
Đoàn tàu SE1 rời ga Hà Nội lúc năm giờ mười lăm phút sáng, mang theo hơn ba trăm hành khách và hai sinh viên đang chạy trốn khỏi một dòng tộc pháp sư tám trăm năm tuổi.
---
Những giờ đầu tiên trôi qua trong yên tĩnh.
Tàu chạy qua những cánh đồng lúa đang mùa đổ ải của Hà Nam, qua những dãy núi đá vôi sừng sững của Ninh Bình, qua những con sông đục ngầu phù sa. Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ liên tục thay đổi — nhưng bên trong toa tàu, thời gian như đứng yên.
Nam ngủ gục trên vai Khôi từ lúc nào không hay. Tiếng ngáy đều đều của cậu hòa vào tiếng lách cách của bánh tàu trên đường ray, tạo thành một thứ nhịp điệu buồn ngủ đến kỳ lạ. Cây gậy bóng chày nằm gọn dưới chân cậu, được che bằng chiếc ba lô.
Khôi không ngủ. Anh không thể.
Mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy gương mặt của Nam nhạt dần như một bức ảnh bị ngâm trong nước. Khoảnh khắc đó — trong con ngõ cụt sau trận đánh đêm qua, khi anh ngước lên nhìn Nam và không nhận ra đó là ai — vẫn còn ám ảnh anh như một vết dao cứa chưa lành.
"Đó là cái giá của sức mạnh."
Giọng của Trần Nguyên Hạo vang lên trong đầu anh — không còn xa xăm như trước, mà gần hơn, rõ hơn, như thể chủ nhân của nó đang đứng ngay sau lưng. Từ sau khi tiền kiếp lên tiếng trong trận đánh đêm qua, Khôi có cảm giác như có thêm một người thứ ba trong cuộc trò chuyện — một người luôn im lặng, nhưng sự hiện diện của ông ta nặng như một tảng đá đè lên lồng ngực.
Anh đã thử gọi. Thử hỏi. Nhưng Trần Nguyên Hạo không trả lời — như thể việc lên tiếng đêm qua đã tiêu hao quá nhiều sức lực, và giờ đây ông ta cần nghỉ ngơi. Hoặc có lẽ ông ta chỉ lên tiếng khi cần thiết. Khi Khôi sắp chết.
"Một người thầy chỉ dạy khi học trò sắp ngã xuống. Một cách dạy tồi tệ."
Anh với tay vào túi, lấy ra một mảnh giấy nhỏ — thứ mà bà Năm đã dúi vào tay anh trước khi họ rời quán trà đá. Trên đó, nét chữ run run của một người già viết bằng mực đen:
"Mỹ Sơn, tháp Chăm thứ ba. Dưới chân bệ thờ. Khi đến nơi, nhớ thắp ba nén nhang trước khi chạm vào bất cứ thứ gì. Và đừng quên — mỗi Mảnh Hồn Vỡ đều có Nghiệp Ấn. Cháu sẽ phải đối mặt với tội lỗi của tiền kiếp. Đừng chống cự. Đừng chối bỏ. Chỉ chấp nhận."
Anh đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy cho đến khi chúng khắc sâu vào trí nhớ. Rồi anh gấp mảnh giấy lại, cất vào túi, và nhìn ra cửa sổ.
Tàu đang chạy qua địa phận Thanh Hóa. Những rặng núi xa xa mờ dần trong lớp sương mỏng của buổi trưa.
---
Tàu dừng ở ga Thanh Hóa lúc mười giờ sáng.
Đây là một trong những điểm dừng dài nhất trên hành trình — mười lăm phút để hành khách lên xuống, để đầu máy được kiểm tra, để những người bán hàng rong trên sân ga có cơ hội chào mời nào bánh tráng, nào nem chua, nào nước mắm đóng chai.
Nam tỉnh dậy, dụi mắt, và hỏi ngay: "Có chuyện gì không?"
"Chưa có gì. Tàu đang dừng ở Thanh Hóa."
"Tao đói."
"Tao cũng đói."
Họ mua hai hộp xôi từ một người bán hàng rong qua cửa sổ — xôi đậu xanh rắc muối vừng, gói trong lá chuối, vẫn còn nóng hổi. Nam ăn như một người vừa trải qua nạn đói. Khôi ăn chậm hơn — một phần vì mệt, một phần vì anh vẫn đang quan sát.
Và đó là lúc anh nhìn thấy người đàn ông ấy.
Hắn bước lên tàu từ phía cuối sân ga — không phải từ cửa chính mà từ một lối nhỏ bên cạnh phòng chờ VIP. Dáng người trung niên, khoảng bốn mươi tuổi, tóc húi cua điểm bạc, mặc một chiếc áo khoác gió màu xám. Trên vai hắn là một chiếc túi vải cũ — loại túi mà những người đi công tác ngắn ngày thường dùng. Trông hắn giống một viên chức nhà nước — bình thường đến mức gần như vô hình.
Nhưng qua linh nhãn của Khôi, hắn không hề bình thường.
Vầng sáng quanh người hắn có màu nâu đất — màu của hệ Thổ — đậm và ổn định, không hề dao động như linh khí của một pháp sư nghiệp dư. Đây là một pháp sư đã qua huấn luyện. Một pháp sư có kinh nghiệm. Và hắn đang đi về phía toa tàu của Khôi.
"Nam." Giọng Khôi hạ thấp đến mức chỉ đủ cho Nam nghe thấy.
"Có một pháp sư vừa lên tàu."
Tay Nam dừng lại giữa không trung, miếng xôi còn kẹp trong đũa.
"Lâm gia?"
"Không rõ. Nhưng hắn đang đi về phía này."
"Chúng ta phải làm gì?"
"Ngồi yên. Đừng nhìn hắn. Đừng làm gì khác thường."
Người đàn ông bước vào toa tàu của họ. Hắn đi chậm rãi qua hành lang hẹp, mắt lướt qua từng hành khách như thể đang tìm chỗ ngồi. Khi hắn đi ngang qua khoang của Khôi và Nam, hắn hơi khựng lại — chỉ một tích tắc, gần như không thể nhận thấy — rồi tiếp tục bước.
Nhưng trong tích tắc đó, mắt hắn đã chạm mắt Khôi.
Và Khôi biết — hắn đã nhận ra.
Người đàn ông chọn chỗ ngồi cách họ ba hàng ghế, phía bên kia lối đi. Hắn ngồi xuống, lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay và một cây bút bi, và bắt đầu viết gì đó — như thể hắn chỉ là một viên chức đang ghi chép công việc.
Nhưng qua linh nhãn, Khôi thấy linh khí của hắn đang chuyển động — những vệt nâu đất từ từ lan ra, quét qua toa tàu như những ngón tay vô hình đang dò dẫm trong bóng tối.
"Hắn đang dùng pháp thuật để dò tìm," Khôi thì thầm.
"Hắn đang kiểm tra xem có pháp sư nào khác ở đây không."
"Và..."
"Tịch Tà Phù đang nén linh khí của tao. Với hầu hết pháp sư, tao sẽ trông như người thường. Nhưng nếu hắn đủ kinh nghiệm..."
"...thì hắn sẽ nhận ra sự bất thường," một giọng nói vang lên từ phía sau họ.
Cả hai giật mình quay lại.
Người đàn ông trung niên đã đứng dậy và đang bước về phía họ — chậm rãi, điềm tĩnh, như một người đang đi dạo trong công viên. Hắn dừng lại trước khoang của họ, và một nụ cười nhạt hiện lên trên gương mặt khô cứng.
"Tịch Tà Phù cấp ba," hắn nói, giọng đều đều như đang đọc báo.
"Hàng hiếm đấy. Ai làm cho cậu vậy?"
Khôi không trả lời. Anh siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, sẵn sàng bật dậy bất cứ lúc nào.
Người đàn ông nhìn anh, rồi nhìn Nam, rồi lại nhìn anh. Đôi mắt hắn — màu nâu trầm, lạnh lùng nhưng không hằn học — như thể đang cân đo một thứ gì đó.
"Tôi tên là Trương Quốc Bảo," cuối cùng hắn nói, và rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp cũ kỹ.
"Pháp sư độc lập. Hành nghề tự do. Tôi không thuộc dòng tộc nào — cũng không làm việc cho Hội Gìn Giữ."
Tấm danh thiếp trên bàn — một tấm bìa trắng đơn giản với dòng chữ: "Trương Quốc Bảo — Dịch vụ Thám tử Tư. Số điện thoại: 09XX-XXX-XXX."
"Tôi chỉ muốn nói chuyện," Bảo nói tiếp.
"Trên tàu này có hơn ba trăm hành khách. Họ đều là người thường. Tôi không muốn có chuyện gì xảy ra ở đây — và tôi tin cậu cũng vậy." Hắn dừng lại, và ánh mắt hắn trở nên sắc hơn một chút.
"Vậy nên... chúng ta nói chuyện ở toa ăn nhé? Mười hai giờ trưa. Tôi mời cà phê."
Rồi hắn quay lưng, đi trở về chỗ ngồi của mình, để lại Khôi và Nam ngồi sững như hai pho tượng.
---
Cùng thời điểm đó, cách Hà Nội gần bảy trăm cây số về phía Nam, Lâm Thiếu Phong đang đứng trong đại sảnh của Lâm gia trang — một khu biệt phủ rộng hàng mẫu nằm khuất sau những rặng thông già ở ngoại ô Huế.
Hắn không ngồi. Đứng — như một kẻ bị phán xét.
Trước mặt hắn, trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun chạm rồng, là Lâm Chính Đạo — tộc trưởng đời thứ mười chín của Lâm gia, cha ruột của Lâm Thiếu Phong. Ông ta ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng như cước, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh của một pháp sư đã đạt đến cảnh giới Hợp Nhất. Vầng sáng đỏ cam quanh người ông ta không cuồn cuộn như lửa — mà ổn định, đều đặn, như mạch nước ngầm chảy dưới lòng đất trước khi núi lửa phun trào.
Xung quanh họ, sáu vị trưởng lão của Lâm gia ngồi thành hình bán nguyệt — mỗi người một sắc thái, nhưng tất cả đều im lặng.
"Báo cáo," Lâm Chính Đạo nói. Một từ duy nhất, nhưng sức nặng của nó như một tảng đá đè lên vai người nghe.
"Hậu duệ Thần Ẩn — Trần Minh Khôi — đã trốn thoát." Giọng Lâm Thiếu Phong đều đều, nhưng bên trong, hắn đang nghiến răng đến mức gần như vỡ cả hàm.
"Hắn được sự trợ giúp của Nê-ô — mèo tiên hộ pháp của dòng máu Thần Ẩn — và một pháp sư già tên Nguyễn Thị Năm. Hắn cũng có một đồng minh là người thường."
"Một con mèo. Một bà già. Và một thằng sinh viên ngành Công nghệ Thông tin." Giọng Lâm Chính Đạo không hề lên cao — nhưng chính sự bình thản đó còn đáng sợ hơn cả tiếng quát.
"Và con trai ta — thiếu gia của Lâm gia, pháp sư hệ Hỏa đã đạt đến Định Hành, người được dự đoán sẽ đạt Hợp Nhất trước tuổi ba mươi — đã để chúng đánh bại ba pháp sư của dòng tộc và trốn thoát."
"Con..."
"Im đi."
Hai từ đó vang lên như một nhát roi. Lâm Thiếu Phong cắn môi, cúi đầu.
Lâm Chính Đạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ — nơi những rặng thông già đang rì rào trong gió. Ông ta nhìn ra ngoài một lúc lâu, và khi nói tiếp, giọng ông ta đã trở lại vẻ bình thản của một người đang tính toán.
"Chúng ta đã chờ đợi tám trăm năm để tìm ra hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thần Ẩn. Tám trăm năm — đủ để mười thế hệ pháp sư sống và chết. Tám trăm năm — đủ để những dòng tộc khác quên mất lý do tại sao chúng ta vẫn tiếp tục tìm kiếm." Ông ta quay lại, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào con trai.
"Nhưng Lâm gia không quên."
"Thưa tộc trưởng, con xin nhận trách nhiệm về thất bại này. Con sẽ..."
"Con sẽ không làm gì một mình nữa." Lâm Chính Đạo cắt ngang.
"Thất bại đêm qua cho thấy con vẫn chưa sẵn sàng để tự mình hoàn thành nhiệm vụ này. Vì vậy, từ giờ trở đi, con sẽ phối hợp với nội gián của chúng ta."
"Nội gián?"
Lâm Chính Đạo gật đầu. Ông ta rút từ trong tay áo ra một lá bùa truyền tin — một lá bùa mỏng màu xám bạc, loại dùng để liên lạc từ xa — và đặt nó lên bàn.
"Từ nhiều năm nay, chúng ta đã cài người vào mọi ngóc ngách của thế giới ngầm Việt Nam. Nhà ga, bến tàu, trạm xe buýt — tất cả đều có tai mắt của Lâm gia. Và đêm qua, khi thằng bé họ Trần mua vé tàu vào Đà Nẵng, chúng ta đã biết."
Lá bùa truyền tin bùng lên một vệt sáng xám, và từ trong đó, một giọng nói vang ra — giọng đàn ông, trầm và khô:
"Xác nhận mục tiêu trên tàu SE1. Đang trên hành trình. Dự kiến đến Đà Nẵng lúc 21h tối nay."
Lâm Thiếu Phong nhận ra giọng nói đó.
"Trương Quốc Bảo."
"Phải. Hắn là pháp sư độc lập — một kẻ buôn thông tin. Hắn làm việc cho bất cứ ai trả tiền. Và chúng ta đã trả tiền cho hắn từ lâu — để hắn canh chừng tất cả các tuyến đường sắt vào Nam." Lâm Chính Đạo dừng lại.
"Hiện tại, hắn đang ở trên chuyến tàu đó. Và hắn đã xác nhận mục tiêu."
"Vậy con sẽ..."
"Con sẽ bay vào Đà Nẵng tối nay. Khi tàu đến ga, con sẽ có mặt ở đó. Lần này, không được để thằng bé trốn thoát." Đôi mắt Lâm Chính Đạo nheo lại.
"Và nếu cần, con có quyền sử dụng toàn bộ tài nguyên của Lâm gia tại miền Trung."
Lâm Thiếu Phong cúi đầu — lần này không phải vì sợ hãi, mà vì quyết tâm.
"Con sẽ không làm tộc trưởng thất vọng lần nữa."
"Ta hy vọng thế." Lâm Chính Đạo quay lưng, bước trở về chiếc ghế bành.
"Đi đi. Và nhớ — Mảnh Hồn Vỡ ở Mỹ Sơn quan trọng hơn mạng sống của thằng bé. Nếu con không thể bắt sống nó... thì ít nhất phải đảm bảo rằng nó không thể hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ đó."
Lâm Thiếu Phong rời đại sảnh với một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Đây là lần đầu tiên cha hắn — tộc trưởng Lâm gia — công khai ra lệnh rằng cái chết của mục tiêu là một phương án chấp nhận được.
Điều đó có nghĩa là tình hình đã trở nên nghiêm trọng hơn hắn tưởng.
---
Trên tàu SE1, đồng hồ điểm mười hai giờ trưa.
Khôi đứng dậy khỏi ghế. Nam định đi theo, nhưng Khôi ấn nhẹ vai cậu xuống.
"Ở đây. Giữ chỗ."
"Nhưng..."
"Nếu tao không quay lại trong ba mươi phút, mày gọi vào số này." Anh đưa cho Nam một mảnh giấy nhỏ — số điện thoại của bà Năm.
"Bà ấy sẽ biết phải làm gì."
Nam nhìn mảnh giấy, rồi nhìn Khôi. Cậu muốn phản đối — Khôi thấy điều đó trong mắt cậu — nhưng cuối cùng, cậu chỉ gật đầu.
"Ba mươi phút."
"Ba mươi phút."
Toa ăn của tàu SE1 nằm ở giữa đoàn tàu — một không gian nhỏ với vài chiếc bàn nhựa cố định xuống sàn và một quầy bán đồ ăn nhanh đơn sơ. Lúc này, toa ăn gần như trống không — chỉ có một vài hành khách đang ăn mì tôm và một nhân viên đường sắt đang uống trà sau quầy.
Trương Quốc Bảo ngồi ở chiếc bàn cuối cùng, gần cửa sổ. Trước mặt hắn là hai cốc cà phê đen — một cốc đã uống dở, một cốc vẫn còn nguyên.
"Ngồi đi." Hắn chỉ vào chiếc ghế đối diện khi Khôi bước đến.
"Cà phê tàu hỏa — không ngon bằng cà phê phố cổ Hà Nội, nhưng cũng uống được."
Khôi ngồi xuống, nhưng không chạm vào cốc cà phê. Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo — một ánh nhìn không thù địch, nhưng cũng không hề run sợ.
"Ông muốn gì?"
"Thẳng thắn đấy. Tốt." Bảo nhấp một ngụm cà phê.
"Tôi là người buôn thông tin. Tôi không giết người — ít nhất là không giết nếu không bị ép buộc. Tôi chỉ thu thập thông tin và bán nó cho bên trả giá cao nhất. Và cậu, Trần Minh Khôi, là một món hàng rất có giá."
"Ông làm việc cho Lâm gia."
"Tôi làm việc cho bất cứ ai trả tiền. Lâm gia chỉ là một trong những khách hàng của tôi." Bảo dừng lại, và một nụ cười nhạt hiện lên.
"Nhưng đừng lo — tôi chưa báo cho họ biết cậu đang ở trên chuyến tàu này."
Khôi nheo mắt.
"Tại sao tôi phải tin ông?"
"Vì nếu tôi đã báo, cậu sẽ không ngồi đây uống cà phê với tôi. Sẽ có một đội pháp sư Lâm gia chờ sẵn ở ga Thanh Hóa, và cậu đã bị kéo ra khỏi tàu từ lâu rồi." Bảo đặt cốc cà phê xuống.
"Tôi chưa báo — vì tôi muốn nghe câu chuyện của cậu trước. Hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thần Ẩn... đó không phải là thứ mà một kẻ buôn thông tin như tôi có thể bỏ qua chỉ vì vài đồng bạc lẻ của Lâm gia."
Khôi im lặng. Anh cân nhắc từng lời Bảo nói — tìm kiếm dấu hiệu của sự dối trá. Nhưng qua linh nhãn, linh khí của Bảo vẫn ổn định, không có những dao động bất thường của một người đang nói dối.
"Tôi sẽ không kể cho ông bất cứ điều gì," cuối cùng Khôi nói.
"Nhưng tôi có một câu hỏi."
"Tôi nghe đây."
"Sao ông biết tôi là hậu duệ Thần Ẩn? Tịch Tà Phù đáng lẽ phải nén toàn bộ linh khí của tôi."
Bảo bật cười — một tiếng cười khô khốc như tiếng đá lăn.
"Tịch Tà Phù cấp ba là một lá bùa mạnh. Rất mạnh. Nhưng nó có một nhược điểm mà những người làm ra nó thường không nói cho người dùng biết." Hắn nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp.
"Nó nén linh khí — nhưng không nén được "khoảng trống" mà linh khí để lại. Với một pháp sư có kinh nghiệm như tôi, nhìn vào cậu giống như nhìn vào một khoảng tối trên nền sao. Cậu không phát sáng như một pháp sư, nhưng cũng không mờ nhạt như một người thường. Cậu... vô hình một cách bất thường. Và sự vô hình đó chính là dấu hiệu."
Khôi siết chặt nắm tay dưới bàn. Một nhược điểm mà bà Năm không nói đến — hoặc có lẽ chính bà cũng không biết.
"Vậy giờ ông định làm gì?" anh hỏi.
"Báo cho Lâm gia? Hay bán thông tin cho kẻ trả giá cao nhất?"
"Cả hai đều là những lựa chọn hợp lý." Bảo tựa lưng vào ghế.
"Nhưng tôi là một thương nhân — và một thương nhân giỏi luôn tìm kiếm cơ hội dài hạn thay vì lợi nhuận ngắn hạn. Cậu là hậu duệ Thần Ẩn. Cậu đang trên đường đến Mỹ Sơn để tìm Mảnh Hồn Vỡ. Nếu cậu thành công — và nếu cậu sống sót — cậu sẽ trở thành một trong những pháp sư quyền năng nhất Việt Nam. Và một kẻ buôn thông tin như tôi... sẽ rất muốn có một người như cậu mang ơn mình."
"Ông muốn tôi nợ ông."
"Chính xác."
"Và đổi lại?"
"Đổi lại, tôi sẽ không báo cho Lâm gia biết cậu đang ở trên chuyến tàu này. Tôi sẽ xuống tàu ở ga Vinh — giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy cậu. Và khi Lâm gia hỏi, tôi sẽ nói rằng cậu đã xuống tàu ở một ga nào đó trước khi tôi kịp xác nhận."
Khôi nhìn Bảo thật lâu. Người đàn ông trung niên này không phải là đồng minh — hắn là một kẻ cơ hội, một con cáo già trong thế giới ngầm, sẵn sàng đổi phe bất cứ lúc nào nếu thấy có lợi. Nhưng lúc này, sự cơ hội của hắn lại đang có lợi cho Khôi.
"Được," anh nói.
"Tôi nợ ông một lần."
"Tốt." Bảo đứng dậy, để lại cốc cà phê vẫn còn nguyên trên bàn.
"Vậy thì tôi sẽ xuống tàu ở ga Vinh — khoảng một giờ nữa. Sau đó, cậu sẽ không gặp lại tôi. Nhưng tôi sẽ theo dõi cậu — qua tin tức, qua lời đồn, qua những gợn sóng linh khí mà cậu chắc chắn sẽ tạo ra. Và khi cậu đã đủ mạnh... tôi sẽ đến thu hồi món nợ này."
Hắn bước đi, nhưng dừng lại ở cửa toa.
"Một lời khuyên miễn phí," hắn nói mà không quay lại.
"Tịch Tà Phù của cậu sắp hết hạn rồi. Khi nó hết — linh khí của cậu sẽ bùng lên mạnh gấp đôi bình thường. Mọi pháp sư trong bán kính mười cây số sẽ cảm nhận được. Nếu tôi là cậu, tôi sẽ xuống tàu trước khi điều đó xảy ra."
Rồi hắn biến mất qua cánh cửa toa, để lại Khôi ngồi một mình với cốc cà phê đã nguội lạnh và một nỗi bất an đang lớn dần trong lồng ngực.
---
Vũ Thanh Mai đứng trên một ngọn đồi nhỏ phía bắc thành phố Vinh, cách đường ray chừng ba trăm mét.
Cô không đi tàu. Cô không cần — không khi dòng tộc Vũ sở hữu một trong những thuật di chuyển nhanh nhất thế giới ngầm: Thiên Cơ Độn Pháp. Nó không phải là dịch chuyển tức thời — đó là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết — mà là một dạng rút ngắn không gian, cho phép người sử dụng vượt qua những khoảng cách lớn trong thời gian ngắn hơn nhiều so với các phương tiện thông thường.
Cô đã đến đây từ sáng sớm — ngay sau khi nhận được báo cáo từ mạng lưới giám sát của Hội Gìn Giữ rằng Trần Minh Khôi đã lên tàu SE1 vào lúc năm giờ sáng.
Trước mặt cô, trên một tảng đá phẳng, là một Thiên Cơ Bàn nhỏ — một dụng cụ bói toán của dòng tộc Vũ, được làm từ đồng thau cổ, trên đó khắc những ký tự Việt cổ và những vòng tròn đồng tâm. Ở trung tâm bàn, một giọt thủy ngân lơ lửng trong không trung — không chạm vào bề mặt đồng — và liên tục thay đổi hình dạng, phản chiếu những hình ảnh mơ hồ như một tấm gương lỏng.
Cô đang quan sát.
Qua Thiên Cơ Bàn, cô thấy đoàn tàu SE1 đang chạy qua địa phận Nghệ An. Cô thấy Khôi ngồi bên cửa sổ — hình ảnh mờ ảo qua giọt thủy ngân, nhưng đủ để nhận ra. Cô thấy Nam ngủ gục bên cạnh. Và cô thấy Trương Quốc Bảo — kẻ buôn thông tin — vừa rời khỏi toa ăn.
Cô không can thiệp. Đó không phải là nhiệm vụ của cô.
Nhiệm vụ của cô — theo lệnh trực tiếp từ ông Hoàng Văn Quyết, người đứng đầu Hội Gìn Giữ — là "quan sát". Ghi nhận mọi diễn biến. Báo cáo mọi thay đổi. Và chỉ can thiệp khi ranh giới giữa thế giới thường và thế giới ngầm bị đe dọa.
Nhưng càng quan sát, cô càng cảm thấy có một thứ gì đó không đúng.
Không phải về Khôi. Về chính cô.
Mỗi lần nhìn thấy anh qua Thiên Cơ Bàn, một cảm giác kỳ lạ lại trỗi dậy trong lồng ngực cô — một cảm giác không phải của Vũ Thanh Mai, giám sát viên của Hội Gìn Giữ, mà của một ai đó khác. Một ai đó rất cũ. Rất xa.
"Công chúa Thiên Ninh."
Cái tên đó vang lên trong đầu cô như một tiếng chuông ngân — và cô lập tức đẩy nó ra. Đó không phải là cô. Đó chỉ là một giả thuyết — một giả thuyết chưa được chứng minh — rằng cô có thể là đầu thai của con gái vua Trần Nhân Tông, người đã yêu Trần Nguyên Hạo và chết trong trận đại dịch do chính ông gây ra.
Cô không tin vào giả thuyết đó. Cô không muốn tin.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy Khôi, cảm giác đó lại quay về — như một vết thương cũ chưa bao giờ lành hẳn.
Cô thở dài, phẩy tay, và giọt thủy ngân trên Thiên Cơ Bàn tan ra, rơi xuống bề mặt đồng như những giọt mưa nhỏ. Hình ảnh đoàn tàu biến mất.
Cô rút điện thoại ra — một chiếc điện thoại cũ, không kết nối Internet, chỉ dùng để gọi và nhắn tin mã hóa — và soạn một tin nhắn ngắn:
"Mục tiêu trên tàu SE1. Đang di chuyển về phía Nam. Lâm gia đã biết. Đề nghị tăng cường giám sát khu vực Mỹ Sơn."
Cô gửi tin nhắn đi — đến một số điện thoại không có trong danh bạ — rồi cất điện thoại vào túi.
Nhiệm vụ của cô là quan sát. Và cô sẽ làm đúng nhiệm vụ.
Nhưng khi cô đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi ngọn đồi, một ý nghĩ không mời mà đến len vào tâm trí cô:
"Nếu anh ta chết ở Mỹ Sơn — liệu mình có cảm thấy gì không?"
Cô không trả lời câu hỏi đó. Cô không dám.
---
Trên tàu, thời gian trôi qua chậm chạp.
Sau khi Trương Quốc Bảo xuống tàu ở ga Vinh, Khôi trở về chỗ ngồi và kể cho Nam nghe mọi chuyện — về thỏa thuận với kẻ buôn thông tin, về nhược điểm của Tịch Tà Phù, về lời cảnh báo rằng bùa sắp hết hạn.
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Nam hỏi.
"Xuống tàu sớm à?"
"Không." Khôi lắc đầu.
"Nếu xuống tàu sớm, chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở một tỉnh lẻ nào đó giữa miền Trung — không tiền, không phương tiện, không nơi trú ẩn. Và khi Tịch Tà Phù hết hạn, mọi pháp sư trong vùng sẽ biết chúng ta ở đâu."
"Vậy thì ở lại tàu?"
"Ở lại tàu. Đến Đà Nẵng. Từ đó đi thẳng vào Quảng Nam — đến Mỹ Sơn càng nhanh càng tốt. Nếu may mắn, chúng ta sẽ đến được tháp Chăm trước khi bùa hết hạn."
"Và nếu không may mắn?"
Khôi nhìn ra cửa sổ. Tàu đang chạy qua những đồi cát trắng của Quảng Bình — những cồn cát trải dài dưới nắng chiều vàng vọt, đẹp đến nao lòng. Nhưng anh không nhìn thấy vẻ đẹp đó. Anh chỉ thấy đồng hồ đang đếm ngược.
"Thì chúng ta sẽ phải chiến đấu," anh nói — lặp lại chính xác những gì mình đã nói vào buổi sáng.
Buổi chiều trôi qua trong căng thẳng âm ỉ.
Mỗi lần tàu dừng ở một ga nhỏ — Đồng Hới, Đông Hà, Huế — Khôi đều nín thở, chờ đợi một đội pháp sư Lâm gia ập vào toa tàu. Nhưng không có gì xảy ra. Ở mỗi ga, chỉ có những hành khách bình thường lên xuống — những người nông dân với gánh hàng, những sinh viên với ba lô, những người lính trẻ về phép.
Tàu dừng ở ga Huế lúc năm giờ chiều. Đây là điểm dừng dài nhất trên hành trình — hai mươi phút. Cũng là điểm dừng nguy hiểm nhất: Huế là đại bản doanh của Lâm gia, và nếu có nơi nào mà Lâm Thiếu Phong có thể bố trí phục kích, thì đó chính là đây.
Khôi ngồi im như tượng, mắt dán chặt vào cửa toa. Nam bên cạnh cũng không ngủ — tay cậu siết chặt cây gậy bóng chày dưới chân.
Nhưng vẫn không có gì xảy ra.
Không có pháp sư Lâm gia. Không có Hỏa Ngô. Không có phục kích.
Khi tàu rời ga Huế, Khôi thở ra một hơi dài — căng thẳng trong lồng ngực tạm thời được giải tỏa. Nhưng anh biết đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.
Hắn ta — Lâm Thiếu Phong — đang chờ họ ở Đà Nẵng. Anh có thể cảm nhận được điều đó.
---
Sáu giờ tối. Bảy giờ tối.
Tàu chạy qua đèo Hải Vân trong bóng tối — con đèo dài và ngoằn ngoèo bậc nhất miền Trung, nơi đường ray men theo những vách đá dựng đứng và những vực sâu thăm thẳm. Bên ngoài cửa sổ, biển Đông lấp lánh dưới ánh trăng non như một tấm gương bạc khổng lồ. Nhưng Khôi không có tâm trạng để ngắm cảnh.
Anh đang nhìn lá bùa Tịch Tà Phù.
Vệt sẫm màu ở góc lá bùa giờ đây đã lan rộng — gần một phần ba tờ giấy đã chuyển sang màu xám đen, như thể nó đang bị thiêu đốt từ bên trong bởi một ngọn lửa vô hình. Những ký tự Việt cổ trên đó giờ đây chỉ còn là những vệt mực mờ nhạt, khó đọc. Và hơi ấm từ lá bùa — thứ mà Khôi đã quen thuộc suốt mười tám giờ qua — đang yếu dần, như hơi thở cuối cùng của một sinh vật sắp chết.
"Còn bao lâu nữa?" Nam hỏi. Đây là lần thứ tư cậu hỏi câu đó trong một giờ qua.
"Một tiếng. Có lẽ ít hơn."
"Tàu đến Đà Nẵng lúc mấy giờ?"
"Chín giờ."
"Vậy là... sẽ hết hạn trước khi tàu đến nơi."
Khôi gật đầu. Anh đã tính toán điều này từ lâu — và câu trả lời luôn là như vậy. Tịch Tà Phù sẽ hết tác dụng vào khoảng tám giờ tối. Tàu đến Đà Nẵng lúc chín giờ. Có một khoảng trống một giờ — một giờ mà linh khí của Khôi sẽ bùng lên không kiểm soát, biến anh thành một ngọn hải đăng trong thế giới ngầm, thu hút mọi pháp sư, mọi yêu quái, mọi thế lực trong bán kính hàng chục cây số.
Một giờ đó có thể là một giờ cuối cùng của họ.
"Chúng ta phải làm gì đó," Nam nói, giọng trở nên khẩn trương.
"Xuống tàu trước khi bùa hết hạn? Nhảy tàu?"
"Không. Nhảy tàu ở đèo Hải Vân là tự sát."
"Vậy thì..."
"Nghe này." Khôi quay sang đối mặt với Nam.
"Khi bùa hết hạn, linh khí của tao sẽ bùng lên. Mọi pháp sư trong vùng sẽ biết. Nhưng chúng sẽ không biết "chính xác" tao đang ở đâu — chỉ biết tao đang ở "đâu đó" trên chuyến tàu này. Tàu có mười ba toa, hơn ba trăm hành khách. Nếu chúng ta di chuyển liên tục, thay đổi vị trí, trà trộn vào đám đông... chúng ta có thể câu giờ cho đến khi tàu đến Đà Nẵng."
"Và khi đến Đà Nẵng?"
"Chạy. Chạy thẳng vào Quảng Nam. Đến Mỹ Sơn. Đó là nơi duy nhất chúng ta có cơ hội."
Nam im lặng một lúc. Rồi cậu gật đầu — một cái gật đầu không còn run rẩy như sáng nay, mà cứng rắn và dứt khoát.
"Được. Tao sẽ làm theo mày."
"Nam..."
"Đừng nói 'cảm ơn' hay 'xin lỗi'. Tao đã chọn đi cùng mày. Tao biết nó nguy hiểm. Và tao vẫn chọn." Cậu siết chặt cây gậy bóng chày.
"Giờ thì... cho tao biết phải làm gì."
Khôi nhìn bạn mình — thằng bạn mập mạp, vụng về, chưa từng đánh nhau trong đời cho đến tối qua, và giờ đây đang ngồi trên một chuyến tàu đêm xuyên Việt, chuẩn bị đối mặt với những thế lực mà cậu thậm chí còn chưa hiểu hết. Và trong khoảnh khắc đó, Khôi cảm thấy một thứ gì đó ấm lên trong lồng ngực — không phải linh khí, không phải pháp thuật, mà là một thứ đơn giản hơn nhiều.
Lòng biết ơn.
"Được rồi," anh nói.
"Vậy thì nghe đây."
---
Tám giờ tối.
Đoàn tàu SE1 đang chạy qua địa phận Đà Nẵng — những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh phía xa, báo hiệu điểm đến sắp gần. Nhưng bên trong toa tàu số 7, một sự kiện khác đang diễn ra — một sự kiện mà không hành khách bình thường nào có thể nhìn thấy, nhưng mọi pháp sư trong bán kính mười cây số đều cảm nhận được.
Tịch Tà Phù đã hết hạn.
Lá bùa vàng trong túi áo Khôi vỡ tan thành tro bụi — không có tiếng nổ, không có ánh sáng, chỉ là một tiếng xé nhẹ như tờ giấy bị gió cuốn đi. Và ngay sau đó, linh khí của anh bùng lên.
Nó không giống bất cứ điều gì anh từng trải qua.
Nếu linh khí bình thường là một dòng suối chảy đều qua cơ thể, thì linh khí lúc này là một cơn lũ quét — cuồn cuộn, dữ dội, không thể kiểm soát. Nó tràn qua từng thớ cơ, từng mạch máu, từng tế bào — như thể toàn bộ cơ thể anh vừa được cắm vào một ổ điện cao thế. Vầng sáng xanh lục quanh người anh bùng lên mạnh đến mức Nam — người không có linh nhãn — cũng có thể nhìn thấy nó lờ mờ như một lớp sương mỏng phát quang.
"Khôi..." Nam thì thầm, mắt mở to.
"Tao biết." Giọng Khôi căng cứng vì nỗ lực kiểm soát.
"Di chuyển. Ngay bây giờ."
Họ đứng dậy, bước ra hành lang. Kế hoạch của Khôi rất đơn giản: di chuyển liên tục qua các toa tàu, không ở yên một chỗ quá năm phút. Nếu có pháp sư nào đang dò tìm, chúng sẽ phải liên tục điều chỉnh vị trí — và trong một đoàn tàu đông đúc, điều đó không dễ dàng.
Họ đi qua toa số 7, rồi toa số 8 — toa nằm, nơi những hành khách có điều kiện hơn đang ngủ sau những tấm rèm mỏng. Rồi toa số 9 — một toa ngồi mềm, đông đúc hơn. Rồi toa ăn — giờ đây gần như trống không.
Và đó là lúc Khôi cảm nhận được nó.
Một luồng linh khí khác — không phải của anh — đang tiến vào đoàn tàu. Nó đến từ phía sau — từ những toa cuối — và đang di chuyển nhanh về phía trước. Màu của nó... không phải đỏ cam của Lâm gia. Cũng không phải nâu đất của Trương Quốc Bảo.
Mà là màu xanh lục — giống hệt màu của Khôi.
Một pháp sư hệ Mộc.
"Chạy," Khôi nói, và lần này anh không giữ giọng thấp nữa.
"Chạy về phía toa đầu tàu. Ngay!"
Họ lao qua hành lang hẹp, qua những hành khách đang ngái ngủ, qua những đứa trẻ đang khóc, qua những người bán hàng rong đang thu dọn đồ đạc. Tiếng bước chân của họ vang lên trên sàn tàu kim loại — và phía sau họ, một tiếng bước chân khác cũng đang đến gần.
Không vội vàng. Đều đặn. Như một kẻ săn mồi biết rằng con mồi không thể thoát.
Họ đến được toa số 3 thì Khôi dừng lại. Không phải vì anh muốn dừng — mà vì trước mặt anh, ở đầu hành lang, một bóng người vừa xuất hiện.
Một người phụ nữ.
Cô ta trạc ba mươi tuổi, mặc áo dài trắng — một trang phục kỳ lạ trên một chuyến tàu đêm. Gương mặt cô thanh tú nhưng lạnh lùng như một pho tượng đá. Và quanh người cô, một vầng sáng xanh lục đang cuộn xoáy — giống hệt màu của Khôi, nhưng đậm hơn, dày hơn, và nguy hiểm hơn nhiều.
"Trần Minh Khôi," cô ta nói, giọng nhẹ như gió nhưng sắc như dao.
"Ta là Vũ Thanh Tuyền — giám sát viên cấp hai của Hội Gìn Giữ. Theo lệnh của Trọng Tài Hoàng Văn Quyết, ngươi đang bị tạm giữ để thẩm vấn về việc sử dụng pháp thuật trái phép trong khu vực dân cư tại Hà Nội đêm qua."
Khôi lùi lại một bước. Phía sau anh, tiếng bước chân kia cũng đã dừng lại — chặn đường rút lui.
"Bà Năm nói Hội Gìn Giữ không phải kẻ thù của cháu," Khôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Bà Năm đã chết rồi." Giọng Vũ Thanh Tuyền không hề lay động.
"Và những gì bà ấy nói — dù có đúng hay không — không còn giá trị pháp lý trong thế giới ngầm nữa. Giờ thì... đi theo ta. Nếu ngươi không chống cự, ta hứa sẽ không làm tổn thương người bạn của ngươi."
Khôi siết chặt nắm tay. Anh có thể cảm nhận linh khí đang sôi sục trong huyết quản — sẵn sàng bùng ra bất cứ lúc nào. Nhưng anh cũng biết rằng mình không thể thắng. Chưa thể. Không phải trước một giám sát viên cấp hai của Hội Gìn Giữ.
Nhưng trước khi anh kịp quyết định, một giọng nói khác vang lên — từ phía sau Vũ Thanh Tuyền.
"Chị Tuyền."
Một bóng người thứ hai bước ra từ khoang tối — và tim Khôi như ngừng đập.
Vũ Thanh Mai.
Cô mặc một chiếc áo khoác đen đơn giản, tóc buộc thấp, trông không khác gì một sinh viên bình thường. Nhưng trong mắt cô — khi nhìn Khôi — có một thứ gì đó mà anh chưa từng thấy trước đây. Không phải sự lạnh lùng của một giám sát viên. Cũng không phải sự tò mò của một người quan sát.
Mà là... một lời xin lỗi.
"Để em xử lý chuyện này," Mai nói.
Và rồi cô bước về phía trước — đứng chắn giữa Khôi và người phụ nữ tên Tuyền.
---
Chín giờ tối. Đoàn tàu SE1 tiến vào ga Đà Nẵng trong tiếng còi rúc lên từng hồi, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray, và tiếng loa phát thanh vang vọng khắp sân ga.
Nhưng với Khôi, tất cả những âm thanh đó như đến từ một thế giới khác.
Anh đứng trên sân ga — vẫn còn run rẩy sau những gì vừa xảy ra trên tàu. Nam đứng bên cạnh, mặt tái mét nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Họ đã sống sót.
Vũ Thanh Mai đã làm một điều mà Khôi không ngờ tới: cô đã thuyết phục Vũ Thanh Tuyền rời đi — với lý do rằng cô, với tư cách là giám sát viên được phân công theo dõi Khôi từ đầu, sẽ chịu trách nhiệm về anh. Đó là một lời nói dối — hay ít nhất là một sự bẻ cong sự thật — và Khôi không hiểu tại sao cô lại làm vậy.
Nhưng anh không có thời gian để hỏi. Ngay khi tàu dừng, Mai đã biến mất vào đám đông trên sân ga — để lại một câu nói duy nhất:
"Đến Mỹ Sơn. Nhanh lên. Họ đang đợi anh ở đó."
"Ai đang đợi?" Khôi hỏi, nhưng cô đã đi rồi.
Và giờ đây, khi đứng trên sân ga Đà Nẵng, nhìn những hành khách đang đổ ra từ các toa tàu như nước vỡ bờ, Khôi biết rằng cuộc hành trình của họ vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu.
"Đi thôi," anh nói với Nam.
"Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi..."
Nhưng anh không kịp nói hết câu.
Bởi vì ở phía cuối sân ga, dưới ánh đèn cao áp vàng vọt, một bóng người cao gầy vừa bước ra từ phòng chờ VIP. Hắn mặc áo khoác dài màu đen, tóc buộc thấp sau gáy, và quanh người hắn — một vầng sáng đỏ cam cuồn cuộn như lửa địa ngục.
Lâm Thiếu Phong.
Hắn đã đến trước họ.
Và hắn đang mỉm cười — nụ cười mỏng như lưỡi dao cạo, không hề chạm đến mắt.
"Trần Minh Khôi," hắn nói, giọng vang vọng khắp sân ga vắng người.
"Chuyến đi vui vẻ chứ?"
Xa xa, trên một ngọn đồi nhỏ phía tây thành phố Đà Nẵng, Vũ Thanh Mai đứng lặng trong bóng tối, nhìn xuống sân ga qua Thiên Cơ Bàn. Cô thấy Khôi và Nam đứng đối diện với Lâm Thiếu Phong. Cô thấy ngọn lửa đỏ cam bùng lên từ tay hắn. Và cô thấy khoảnh khắc mà mọi thứ sắp thay đổi.
Nhưng cô không can thiệp.
Nhiệm vụ của cô là quan sát. Và cô sẽ làm đúng nhiệm vụ.
Ít nhất là lúc này.
Đêm Đà Nẵng ấm áp hơn Hà Nội rất nhiều, và trong bóng tối của những rặng núi đá vôi bao quanh thành phố, một cuộc săn đuổi mới sắp bắt đầu.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất