Chương 8: Mảnh Vỡ Thứ Hai
Khoảnh khắc ngón tay Khôi chạm vào viên ngọc đen, thế giới quanh anh nứt ra như một tấm gương bị đập vỡ.
Anh không còn đứng trong tháp Chăm thứ ba nữa. Không còn mùi máu khô và sắt rỉ. Không còn bóng tối tuyệt đối của căn phòng đá nghìn năm tuổi. Tất cả những thứ đó biến mất — và thay vào đó là tiếng thét.
Tiếng thét của hàng nghìn người.
Anh đang đứng trên một cánh đồng. Dưới chân anh, bùn trộn lẫn máu tạo thành một thứ chất lỏng sền sệt màu nâu đỏ, ngập đến mắt cá chân. Xung quanh anh — xác người. Hàng trăm, hàng nghìn xác người nằm chồng chất lên nhau như những con rối bị vứt bỏ. Đàn ông Chăm mặc khố vải, những vết chém dài trên ngực và cổ. Đàn bà với vòng bạc trên cổ tay, tay vẫn còn nắm chặt tay con. Trẻ em — những đứa trẻ chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, nằm gục trên lưng mẹ như đang ngủ.
Và đứng giữa biển xác chết đó — là Trần Nguyên Hạo.
Hắn trẻ hơn nhiều so với giọng nói trong đầu Khôi. Có lẽ mới đôi mươi — độ tuổi của chính Khôi bây giờ. Áo bào đỏ của một pháp sư triều Trần dính đầy bùn và máu, nhưng hắn không để ý. Tay phải hắn cầm một thanh kiếm gỗ mun dài — thứ vũ khí vừa là kiếm vừa là pháp trượng — và quanh lưỡi kiếm, một vầng sáng đen cuồn cuộn như khói từ hỏa ngục.
Nhưng điều khiến Khôi lạnh sống lưng không phải là cảnh tượng xung quanh hắn. Mà là gương mặt hắn.
Gương mặt của Trần Nguyên Hạo thời trẻ không biểu lộ gì cả. Không giận dữ. Không thỏa mãn. Không hối hận. Nó trống rỗng — một sự trống rỗng tuyệt đối, như thể linh hồn hắn đã rời bỏ xác từ lâu và thứ còn lại chỉ là một cỗ máy giết người.
"Đây là trận Đồ Bàn," giọng của Trần Nguyên Hạo vang lên trong đầu Khôi — nhưng lần này, nó không đến từ bên trong anh nữa, mà từ chính người đàn ông trước mặt.
"Năm 1283. Ta dẫn ba nghìn quân vào đất Cham-pa. Vua Trần Nhân Tông ra lệnh phải chặn quân Chiêm trước khi chúng tiến ra Thăng Long. Và ta... ta đã hoàn thành nhiệm vụ."
Hắn giơ tay lên — và Khôi nhìn thấy. Những luồng khói đen từ những xác chết xung quanh bắt đầu bốc lên, cuộn xoáy về phía thanh kiếm gỗ mun như những linh hồn bị kéo vào vòng xoáy. Mỗi luồng khói chạm vào lưỡi kiếm, vầng sáng đen lại lớn thêm một chút.
"Ba nghìn quân của ta — và mười hai nghìn người Chăm. Đàn ông, đàn bà, trẻ con. Ta giết tất cả. Không phải vì ta muốn. Mà vì ta có thể."
Hắn quay lại, nhìn thẳng vào Khôi. Đôi mắt của một kẻ đã giết mười hai nghìn người — và không còn nhớ nổi khuôn mặt của bất kỳ ai trong số họ.
"Mày nghĩ mày có thể lấy sức mạnh này mà không trả giá ư? Mày nghĩ mày có thể thừa hưởng quyền năng của ta mà không gánh lấy tội lỗi?"
Một cơn gió lạnh quét qua cánh đồng. Những xác chết bắt đầu cử động — không phải sống lại, mà là tan ra thành khói đen, hòa vào vầng sáng quanh thanh kiếm. Cả cánh đồng rộng lớn đang tan biến thành một biển khói đen cuồn cuộn, và tất cả đang đổ dồn về phía Khôi.
"Nếu mày muốn Mảnh Hồn Vỡ này... mày sẽ phải sống qua từng cái chết đó. Từng nhát kiếm. Từng tiếng thét cuối cùng. Và khi mày tỉnh lại — mày sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa."
Cơn lốc khói đen ập vào Khôi — và anh bắt đầu chết.
Không phải cái chết của chính mình. Mà là cái chết của mười hai nghìn người — từng người một, theo từng cách khác nhau. Anh cảm nhận lưỡi kiếm gỗ mun xuyên qua ngực một người đàn ông Chăm đang cố bảo vệ gia đình. Anh cảm nhận hơi thở tắt dần trong phổi một người đàn bà bị pháp thuật thiêu rụi. Anh cảm nhận sự hoang mang của một đứa trẻ không hiểu tại sao mẹ nó không dậy nữa.
Và qua tất cả những cái chết đó — anh cảm nhận được thứ cảm xúc của kẻ giết người.
Trần Nguyên Hạo thời trẻ. Sự trống rỗng của hắn. Đó không phải là sự tàn nhẫn bẩm sinh. Đó là thứ sinh ra khi một con người đã giết quá nhiều đến mức linh hồn hắn tự đóng lại để tự bảo vệ. Một cơ chế sinh tồn của tâm trí — ngừng cảm nhận để ngừng đau đớn. Và khi đã ngừng cảm nhận, hắn có thể giết thêm. Và thêm nữa. Và thêm nữa.
Cho đến khi không còn ai để giết — và hắn nhận ra mình đã trở thành một thứ gì đó không còn là người.
"Đây là tội lỗi của ta," giọng của Trần Nguyên Hạo thì thầm — và lần đầu tiên, Khôi nghe thấy một thứ gì đó giống như nỗi đau trong giọng ông.
"Không phải tội ác của một con quái vật. Mà là tội ác của một con người — một con người đã chọn ngừng làm người. Đó mới là điều không thể tha thứ."
Và rồi — tất cả dừng lại.
---
Khôi mở mắt.
Anh vẫn đang ở trong tháp Chăm thứ ba. Ba nén Hàng Dương Hương đã cháy hết, chỉ còn lại tro trên bệ thờ. Viên ngọc đen không còn lơ lửng nữa — nó đã vỡ thành hàng nghìn mảnh vụn li ti, rải rác trên nền đá như những giọt máu đông.
Và trong lồng ngực anh, một thứ gì đó đã thay đổi.
Đó không phải là cảm giác của sức mạnh mới — mặc dù anh có thể cảm nhận linh khí của mình đã tăng vọt, mạnh gấp ba lần trước đây. Đó cũng không phải là cảm giác của ký ức mới — mặc dù trong đầu anh giờ đây có thêm mười hai nghìn cái chết, từng cái một, rõ ràng như vừa xảy ra hôm qua.
Mà là một thứ khác. Một thứ gì đó... lạ.
Như có một sợi chỉ vô hình vừa được buộc vào tâm trí anh — một sợi chỉ mà anh không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được, kéo nhẹ về một hướng nào đó. Và ở đầu kia của sợi chỉ, một thứ gì đó đang chờ. Đang quan sát. Đang "thì thầm".
"Cháu cảm thấy nó rồi phải không?"
Giọng của Trần Nguyên Hạo — nhưng lần này, nó yếu hơn. Như thể ông vừa trải qua một trận chiến khủng khiếp và đang kiệt sức.
"Lâm gia. Chúng đã can thiệp vào Mảnh Hồn Vỡ này từ năm mươi năm trước. Cấy vào đó một đoạn mã pháp thuật — một thứ giống như ấn ký nô lệ. Khi cháu hấp thụ Mảnh... cháu cũng hấp thụ luôn ấn ký đó."
"Ấn ký nô lệ?" Giọng Khôi khàn đặc, như thể anh vừa hét suốt mấy tiếng đồng hồ. Có lẽ anh đã hét thật — cổ họng anh rát buốt.
"Không hoàn toàn. Nó phức tạp hơn. Lâm gia không muốn biến cháu thành nô lệ — chúng muốn biến cháu thành... công cụ. Một vũ khí biết tuân lệnh. Ấn ký này sẽ cố gắng tạo ra một nhân cách thứ ba trong tâm trí cháu — một nhân cách trung thành với Lâm gia."
Một nhân cách thứ ba. Trong tâm trí đã có hai nhân cách — Khôi và Trần Nguyên Hạo. Và giờ... thêm một cái nữa.
"Làm sao để phá bỏ nó?" Khôi hỏi.
"...Ta chưa biết."
Đó là lần đầu tiên Khôi nghe thấy Trần Nguyên Hạo thừa nhận mình không biết điều gì đó. Và điều đó đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.
---
Bên ngoài tháp, Nam nghe thấy tiếng bước chân.
Cậu quay lại — và thấy Lâm Thiếu Phong đang bước vào thung lũng Mỹ Sơn.
Hắn không chạy. Không vội vàng. Hắn bước từng bước chậm rãi trên con đường đất dẫn vào khu tháp cổ, như một vị khách du lịch đến thăm di tích vào sáng sớm. Nhưng trong tay hắn — một lá bùa cổ đang phát sáng màu đỏ rực, với những ký tự Việt cổ nhảy múa trên mặt giấy như những con đỉa lửa.
"Thằng béo," hắn nói, giọng bình thản như đang hỏi đường.
"Bạn mày đang ở trong tháp phải không? Nó vừa chạm vào Mảnh Hồn Vỡ? Tốt. Rất tốt."
Nam siết chặt cây gậy bóng chày.
"Mày không được vào."
"Thật à?" Lâm Thiếu Phong nhếch mép.
"Mày định ngăn tao bằng thứ đó sao? Một cây gậy gỗ?" Hắn giơ lá bùa lên.
"Mày có biết đây là gì không? Đây là huyết mạch pháp thuật của ba đời tộc trưởng Lâm gia. Năm mươi năm trước, ông nội tao đã dùng nó để can thiệp vào Mảnh Hồn Vỡ này — cấy vào đó một Ấn Ký Thuần Phục. Và khi bạn mày hấp thụ Mảnh... Ấn Ký đó cũng sẽ đi vào tâm trí nó."
Hắn dừng lại, ánh mắt sáng lên đầy thèm khát.
"Chỉ cần tao kích hoạt lá bùa này... nhân cách mới trong đầu bạn mày sẽ thức tỉnh. Và mày biết điều gì sẽ xảy ra không? Nó sẽ không giết bạn mày. Nó sẽ "thay thế" bạn mày. Từng chút một. Từng ký ức một. Cho đến khi Trần Minh Khôi chỉ còn là một cái vỏ — và thứ bên trong là một con rối của Lâm gia."
Nam lao lên.
Cậu không nghĩ. Không tính toán. Không sợ hãi. Cậu chỉ biết rằng nếu để Lâm Thiếu Phong kích hoạt lá bùa đó, Khôi sẽ không bao giờ trở lại. Và thế là đủ.
Cây gậy bóng chày vung lên trong ánh bình minh — nhưng nó không bao giờ chạm đến Lâm Thiếu Phong. Một bức tường lửa bùng lên giữa họ, và Nam bị hất ngược trở lại, lưng đập mạnh vào một tảng đá Chăm cổ.
"Dũng cảm đấy," Lâm Thiếu Phong nói.
"Nhưng ngu ngốc."
Hắn giơ lá bùa lên cao — và bắt đầu niệm.
---
Trong tháp, Khôi đột ngột gục xuống.
Cơn đau không đến từ cơ thể. Nó đến từ bên trong — từ chính tâm trí anh. Như thể có một bàn tay vô hình vừa thọc vào hộp sọ và bắt đầu...
"viết". Từng ký tự pháp thuật cháy đỏ xuất hiện trong tâm trí anh, xếp chồng lên nhau, tạo thành những chuỗi mệnh lệnh bằng một thứ ngôn ngữ mà anh không hiểu nhưng cơ thể anh bắt đầu tuân theo.
"Chống lại nó!" Trần Nguyên Hạo gào lên.
"Đừng để nó viết vào tâm trí cháu!"
Nhưng Khôi không biết cách. Anh là một sinh viên kiến trúc mới biết đến thế giới ngầm chưa đầy một tháng — làm sao anh có thể chống lại một pháp thuật được tạo ra bởi ba đời tộc trưởng của một trong Ngũ Đại Dòng Tộc?
Anh cảm nhận cơ thể mình bắt đầu đứng dậy — không phải do anh điều khiển. Chân anh bước về phía cửa tháp, từng bước một, như một con rối bị giật dây. Tay anh đưa lên, các ngón tay co lại thành một ấn quyết mà anh chưa từng học.
Và trong tâm trí anh, một giọng nói thứ ba bắt đầu cất lên.
Nó không giống Trần Nguyên Hạo. Giọng của Hạo cổ xưa, trầm, đầy đau đớn và kiêu hãnh. Giọng này... lạnh. Vô cảm. Như giọng của một cỗ máy vừa được bật lên.
"Đơn vị Kiểm Soát số 7 đã kích hoạt. Đang đồng bộ với Ấn Ký Thuần Phục. Mục tiêu: Trần Minh Khôi. Trạng thái: đang tiếp quản."
Đó không phải là một nhân cách. Đó là một chương trình.
"NÓ ĐANG CHIẾM QUYỀN ĐIỀU KHIỂN!" Trần Nguyên Hạo gầm lên.
"Cháu phải..."
Nhưng giọng ông bị cắt ngang. Không phải bởi giọng nói thứ ba. Mà bởi một tiếng động từ bên ngoài tháp.
Một tiếng gầm — không phải của người. Cũng không phải của thú. Mà là của một thứ gì đó "khác".
Nê-ô.
---
Con mèo tiên ba trăm tuổi lao ra từ bụi cây như một mũi tên đen. Nhưng đây không phải là con mèo lười biếng thường nằm cuộn tròn dưới chân bà Năm. Đây là một sinh vật đã sống qua ba thế kỷ, từng chứng kiến những trận chiến giữa pháp sư và yêu quái, từng phục vụ Trần Nguyên Hạo từ khi ông còn là quốc sư triều Trần.
Và nó vừa nhảy thẳng vào mặt Lâm Thiếu Phong.
Móng vuốt của nó — những móng vuốt đã từng cào rách yêu quái cấp bốn — xé qua lớp kết giới lửa của Lâm Thiếu Phong như xé giấy. Hắn hét lên, loạng choạng lùi lại, và lá bùa trong tay hắn tuột khỏi tầm kiểm soát trong một khoảnh khắc.
Khoảnh khắc đó là đủ.
Bên trong tháp, áp lực trong tâm trí Khôi đột ngột giảm đi. Giọng nói thứ ba — "Đơn vị Kiểm Soát số 7" — ngừng nói giữa chừng. Những ký tự pháp thuật đang được viết vào tâm trí anh mờ đi, như mực bị nước rửa trôi.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Trần Nguyên Hạo hành động.
"Mượn cơ thể cháu một lát."
Trước khi Khôi kịp phản ứng, anh cảm nhận một sức mạnh khác chiếm lấy tay phải của mình. Không phải sự chiếm quyền thô bạo của Ấn Ký Thuần Phục — mà là một sự chuyển giao nhẹ nhàng, như một người thợ lành nghề nhận lại dụng cụ quen thuộc.
Ngón tay anh bắt đầu vẽ trong không trung — một ấn quyết cổ xưa mà chính Khôi chưa từng thấy. Những đường nét pháp thuật xuất hiện trong không khí, phát sáng màu vàng nhạt — không phải màu đen của Mảnh Hồn Vỡ, không phải màu đỏ của Lâm gia, mà là màu của chính Trần Nguyên Hạo trước khi ông sa vào tà đạo.
Và ông bắt đầu niệm — bằng thứ tiếng Việt cổ từ thế kỷ mười ba, thứ tiếng mà chính Khôi cũng không hiểu nhưng có thể cảm nhận được sức mạnh trong từng âm tiết:
"Nhất tâm phong ấn... nhị tâm trấn tà... tam tâm... PHÁP ẤN!"
Bàn tay anh đập mạnh vào ngực mình — ngay vị trí trái tim. Và một vòng tròn pháp thuật màu vàng bùng lên xung quanh anh, xoáy chậm như một cánh cửa thời gian.
Khi vòng tròn tan đi, giọng nói thứ ba đã biến mất. Nhưng Trần Nguyên Hạo cũng gần như câm lặng — giọng ông chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt:
"Ta đã... phong ấn nó tạm thời. Nhưng đó không phải là giải pháp... chỉ là trì hoãn. Ấn Ký vẫn ở trong cháu. Nó sẽ mạnh lên theo thời gian. Và khi nó đủ mạnh... ta sẽ không thể ngăn nó lần nữa."
Rồi ông im bặt — kiệt sức hoàn toàn.
Và ngay lúc đó, bức tường của ngôi tháp Chăm nổ tung.
---
Lâm Thiếu Phong đứng ở khoảng trống nơi bức tường vừa đổ, tay cầm lá bùa đã vỡ nát. Máu chảy từ một vết cào dài trên má hắn — dấu tích của Nê-ô. Nhưng đôi mắt hắn không còn giận dữ nữa. Chúng sáng lên một cách kỳ lạ.
"Mày còn mạnh hơn tao nghĩ," hắn nói, nhìn Khôi đang quỳ trên nền tháp.
"Vừa hấp thụ Mảnh Hồn Vỡ thứ hai mà vẫn chống lại được Ấn Ký Thuần Phục. Ngay cả cha tao cũng không ngờ tới điều này."
Khôi ngẩng lên. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy vì trận chiến nội tâm, nhưng trong mắt anh — một thứ ánh sáng mới. Không phải ánh sáng của sức mạnh. Mà là ánh sáng của sự giận dữ.
"Mày... đã cố biến tao thành... con rối?" Giọng anh khàn đặc, nhưng mỗi từ đều sắc như dao.
"Không phải 'cố'. Mà là 'đang'. Ấn Ký vẫn còn trong mày. Phong ấn tạm thời của tiền kiếp mày sẽ không giữ được lâu. Vài ngày. Có thể vài tuần. Nhưng sớm hay muộn, nó sẽ phá vỡ phong ấn — và khi đó, mày sẽ thuộc về Lâm gia."
"Vậy thì tao sẽ phá hủy nó trước khi điều đó xảy ra."
Lâm Thiếu Phong cười — một nụ cười không chạm đến mắt.
"Mày? Một thằng sinh viên vừa biết dùng pháp thuật cách đây ba ngày? Mày định phá hủy một pháp thuật được tạo ra bởi ba đời tộc trưởng Lâm gia?"
Hắn lắc đầu.
"Đừng ảo tưởng nữa. Giao Mảnh Hồn Vỡ ra — cả hai Mảnh. Tao sẽ nói với cha tao cho mày sống. Biến mày thành một thuộc hạ thay vì một con rối. Đó là lựa chọn tốt nhất mày có thể có."
Khôi đứng dậy.
Chậm rãi.
Và khi anh đứng thẳng, linh khí quanh người anh bùng lên — không phải một cách hỗn loạn như trước đây, mà là một cách có kiểm soát. Hai màu sắc đan xen vào nhau: xanh lam của Mảnh Hồn Vỡ thứ nhất (ký ức về tình yêu) và đen của Mảnh thứ hai (ký ức về chiến tranh). Chúng xoắn vào nhau như hai con rắn, tạo thành một vầng sáng kỳ dị.
"Tao có một lựa chọn khác," Khôi nói — và lần đầu tiên, giọng anh không còn run rẩy.
"Tao sẽ đánh bại mày. Ở đây. Ngay bây giờ."
Lâm Thiếu Phong nheo mắt.
"Mày tự tin quá đấy."
"Không phải tự tin. Mà là..." Khôi giơ tay lên, và một quả cầu nước bắt đầu hình thành trong lòng bàn tay anh — nhưng khác với lần ở Hồ Hoàn Kiếm, quả cầu này không trong suốt, mà đen như mực, với những tia lửa đỏ chạy bên trong.
"...tao không còn gì để mất nữa."
---
Trận chiến bắt đầu.
Lâm Thiếu Phong tấn công trước. Hắn vung tay, và ba ngọn hỏa cầu lao về phía Khôi với tốc độ kinh hoàng. Lần trước, ở con ngõ Hà Nội, Khôi chỉ có thể né tránh. Lần này, anh không né.
Anh giơ tay lên — và bức tường nước đen bùng lên trước mặt, nuốt chửng cả ba ngọn hỏa cầu. Lửa của Lâm Thiếu Phong gặp nước của Khôi, bốc hơi thành những đám khói trắng dày đặc, che khuất tầm nhìn của cả hai.
Nhưng Khôi không cần nhìn. Anh đã học được một điều từ mười hai nghìn cái chết mà anh vừa trải qua: trong chiến tranh, đôi khi thứ nguy hiểm nhất không phải là thứ bạn thấy — mà là thứ bạn không thấy.
Anh ấn mạnh chân xuống đất. Một kỹ thuật hệ Thổ mà Trương Quốc Bảo đã dùng ở ga Đà Nẵng — nhưng Khôi không dùng đất, mà dùng chính những viên gạch cổ của tháp Chăm. Chúng bắn lên từ nền tháp như những mũi tên, lao về phía Lâm Thiếu Phong từ mọi hướng.
Hắn xoay người, tạo một vòng xoáy lửa để đỡ — nhưng trong lúc hắn mất tập trung, Khôi đã áp sát.
Cú đấm đầu tiên — thấm đẫm linh khí xanh đen — đập thẳng vào kết giới lửa của Lâm Thiếu Phong. Kết giới nứt ra. Cú đấm thứ hai — mạnh hơn, nhanh hơn — xuyên qua vết nứt và đập vào ngực hắn.
Lâm Thiếu Phong loạng choạng lùi lại ba bước. Máu từ khóe miệng hắn chảy ra. Nhưng thay vì giận dữ, hắn nhìn Khôi với một vẻ mặt kỳ lạ.
"Thú vị đấy," hắn nói, lau máu trên môi.
"Mày thực sự đã mạnh lên. Nhưng mày có biết vấn đề của sức mạnh mới là gì không?" Hắn đứng thẳng dậy, và linh khí quanh hắn bắt đầu thay đổi — từ đỏ cam sang một màu trắng chói mắt.
"Nó không ổn định. Và khi nó mất kiểm soát... nó sẽ giết chính mày trước khi giết được tao."
Hắn giơ cả hai tay lên — và từ lòng đất dưới chân hắn, một cột lửa bùng lên, cao đến mức nuốt chửng cả nửa ngôi tháp.
Đây không còn là pháp thuật thăm dò nữa. Đây là toàn lực của một pháp sư Định Hành hệ Hỏa.
Và Khôi — với tất cả sức mạnh mới của mình — vẫn chưa phải là đối thủ.
---
Nam không biết mình đã đứng dậy bằng cách nào.
Lưng cậu đau như bị gãy. Đầu óc choáng váng. Nhưng cậu vẫn lê từng bước về phía ngôi tháp — nơi Khôi và Lâm Thiếu Phong đang giao đấu trong một vòng xoáy lửa và nước đen.
Cậu không thể giúp gì trong trận chiến này. Cậu biết điều đó. Cậu chỉ là một sinh viên Công nghệ Thông tin, một người bình thường không có linh khí, không có pháp thuật, không có gì ngoài một cây gậy bóng chày đã gãy làm đôi.
Nhưng cậu không thể đứng nhìn bạn mình chết.
"KHÔI!" cậu hét lên, giọng khản đặc.
"CỐ LÊN! MÀY ĐÃ HỨA VỚI TAO! MÀY ĐÃ HỨA LÀ SẼ KHÔNG CHẾT!"
Và rồi — Khôi quay lại nhìn cậu.
Trong khoảnh khắc đó, Nam nhìn thấy đôi mắt của bạn mình — và một nỗi sợ lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Đôi mắt đó... không nhận ra cậu.
"Mày là ai?" Khôi hỏi, giọng lạ lẫm.
"Sao mày biết tên tao?"
Cái giá của Mảnh Hồn Vỡ thứ hai. Nó không lấy đi ký ức về chiến tranh hay đau thương.
Nó lấy đi thứ quý giá nhất mà Khôi có: những người thân yêu của anh.
Mảnh đầu tiên đã xóa ký ức về khuôn mặt bố anh.
Và giờ... Mảnh thứ hai vừa xóa đi hình ảnh của Đặng Hoàng Nam.
Người bạn thân nhất — và Khôi không còn biết cậu là ai.
Nam đứng chết lặng. Một giọt nước mắt lăn xuống má cậu — nhưng cậu không khóc. Không phải bây giờ.
"Tao là bạn mày," cậu nói, giọng run nhưng không gãy.
"Tao là Đặng Hoàng Nam. Tao đã ngủ cùng phòng với mày ba năm. Tao đã ăn cơm tấm với mày mỗi thứ Ba. Tao đã che giấu cho mày khi mày trốn học. Tao đã theo mày từ Hà Nội vào đến tận đây — không phải vì tao muốn trở thành anh hùng, mà vì tao không thể để thằng bạn thân duy nhất của mình chết một mình."
Cậu bước tới gần hơn.
"Và tao sẽ không để mày quên tao. Dù mày có mất trí nhớ bao nhiêu lần đi nữa — tao vẫn sẽ ở đây. Tao vẫn sẽ nhắc mày nhớ. Và tao vẫn sẽ kéo mày về."
Khôi nhìn cậu — và trong một khoảnh khắc, một tia sáng le lói trong đôi mắt trống rỗng đó. Như thể một phần của anh vẫn còn nhớ. Như thể tình bạn ba năm không thể bị xóa sạch chỉ bằng một Mảnh Hồn Vỡ.
Nhưng rồi — Lâm Thiếu Phong tấn công.
Cột lửa lao thẳng vào Khôi từ phía sau. Và trong tích tắc cuối cùng, chính Nam là người lao vào đẩy bạn mình ra — để rồi tự mình hứng trọn sức nóng của ngọn lửa.
---
"THẰNG NGU!" Lâm Thiếu Phong gầm lên — không phải vì giận Nam, mà vì cú đẩy đó đã làm hỏng cú kết liễu của hắn.
Nam nằm trên mặt đất, quần áo cháy xém, da thịt bỏng rát. Nhưng cậu vẫn tỉnh. Và cậu vẫn nhìn Khôi.
"Thấy... chưa?" Cậu thều thào.
"Bạn bè... là vậy đó."
Và rồi — điều không thể xảy ra đã xảy ra.
Khôi đứng dậy. Đôi mắt anh giờ đây không còn trống rỗng nữa. Chúng sáng lên với một thứ ánh sáng vừa quen vừa lạ — không phải màu xanh của Mảnh thứ nhất, không phải màu đen của Mảnh thứ hai, mà là một màu vàng nhạt. Màu của chính Trần Nguyên Hạo trước khi sa ngã.
Và anh nhìn Lâm Thiếu Phong.
"Mày vừa làm tổn thương bạn tao," anh nói — và lần này, giọng anh là sự pha trộn hoàn hảo giữa Khôi và Trần Nguyên Hạo. Không phải một nhân cách chiếm quyền điều khiển. Mà là cả hai cùng hành động. Cùng chiến đấu.
"Đó là sai lầm cuối cùng của mày."
Anh giơ tay lên — và từ lòng đất dưới chân Lâm Thiếu Phong, không phải lửa, không phải nước, mà là một thứ khác. Một vòng tròn pháp thuật khổng lồ, với những ký tự Việt cổ xoay quanh như những lưỡi dao. Một phong ấn. Không phải loại phong ấn để giam cầm — mà là loại phong ấn để "xóa bỏ".
"PHÁP ẤN... HỦY DIỆT!" Cả hai giọng nói cùng vang lên — giọng của Khôi và giọng của Trần Nguyên Hạo, hòa làm một.
Vòng tròn pháp thuật xiết chặt quanh Lâm Thiếu Phong. Hắn hét lên — không phải vì đau đớn, mà vì kinh hoàng. Hắn đã nhận ra thứ pháp thuật này. Đây là cấm thuật mà Trần Nguyên Hạo đã tạo ra vào những ngày cuối cùng trước khi bị phong ấn — một pháp thuật chưa từng được sử dụng trong tám trăm năm.
Và nó đang nuốt chửng linh khí của hắn.
Lâm Thiếu Phong giơ lá bùa đã vỡ lên — lá bùa can thiệp của Lâm gia. Những mảnh vỡ của nó phát sáng lần cuối cùng, và một luồng sáng đỏ bắn ra, đập vào vòng tròn pháp thuật. Vòng tròn nứt ra — không hoàn toàn bị phá hủy, nhưng đủ để Lâm Thiếu Phong thoát khỏi sự kìm kẹp.
Hắn loạng choạng lùi lại, quần áo rách nát, cơ thể đầy vết thương. Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, hắn không còn vẻ bình thản của một kẻ săn mồi nữa. Hắn sợ.
"Chuyện này... chưa kết thúc đâu," hắn thì thầm. Rồi hắn rút từ trong áo ra một lá bùa dịch chuyển — một pháp thuật hiếm và đắt giá — và xé nó làm đôi.
Một vòng xoáy không khí mở ra sau lưng hắn, và trong chớp mắt, Lâm Thiếu Phong biến mất — để lại thung lũng Mỹ Sơn chìm trong im lặng.
---
Khôi gục xuống bên cạnh Nam.
Cả hai đều thở hổn hển. Cả hai đều đầy vết thương. Nhưng cả hai đều còn sống.
"Mày... mày nhớ ra tao chưa?" Nam hỏi, giọng yếu ớt.
Khôi nhìn cậu — và lắc đầu.
"...Không. Nhưng... tao biết mày quan trọng. Tao có thể cảm nhận được điều đó. Như một phần của tao... đã bị cắt mất. Nhưng vẫn còn để lại đường viền."
Anh đưa tay lên, chạm vào vai Nam.
"Tao không nhớ mày là ai. Nhưng tao biết tao đã từng... rất quan trọng với mày. Và mày cũng vậy với tao."
Nam cười — một nụ cười đau đớn nhưng chân thật.
"Vậy là đủ. Tao sẽ kể cho mày nghe mọi thứ. Từ đầu. Chúng ta đã từng là bạn như thế nào. Mày đã từng là thằng bạn khốn nạn ra sao. Và tại sao tao vẫn ở đây."
Một tiếng kêu nhẹ vang lên. Nê-ô xuất hiện từ trong bụi cây — bộ lông đen của nó bị cháy xém vài chỗ, nhưng đôi mắt vàng vẫn sáng rực. Nó tha theo một cuộn giấy nhỏ — lá bùa truyền tin của bà Năm.
Khôi cầm lấy cuộn giấy, và giọng của bà Năm thì thầm trong gió:
"Thằng nhỏ... bà biết cháu đã chạm vào Mảnh. Bà biết cháu đã phải trả giá. Nhưng nghe này — có một cách để phá bỏ Ấn Ký của Lâm gia. Nó ở Sài Gòn. Một pháp sư già tên là Trần Văn Lão — hậu duệ của một trong bảy đạo sĩ đã phong ấn tổ tiên cháu. Ông ta biết cách hóa giải Ấn Ký Thuần Phục. Nhưng ông ta... không dễ thuyết phục."
Một khoảng im lặng. Rồi giọng bà Năm trở nên dịu dàng hơn:
"Và Khôi à... bà xin lỗi. Lẽ ra bà không nên để cháu đến Mỹ Sơn một mình. Nhưng có những chuyện... đã xảy ra ở Hà Nội. Những chuyện khiến bà không thể rời đi. Những chuyện liên quan đến Vũ Thanh Mai. Con bé đó... nó đã làm một điều mà Hội Gìn Giữ không thể bỏ qua."
Giọng bà tắt dần. Cuộn giấy tan thành tro trong tay Khôi.
---
Cùng lúc đó, cách Mỹ Sơn hơn sáu trăm cây số về phía bắc, Vũ Thanh Mai đứng trong một căn phòng không có cửa sổ.
Trụ sở của Hội Gìn Giữ không giống như những gì cô tưởng tượng. Không có những bức tường đá cổ hay những ngọn nến huyền bí. Nó nằm ở tầng hầm thứ tư của một tòa nhà văn phòng cũ trên phố Lý Thường Kiệt — một nơi mà hàng nghìn người đi qua mỗi ngày mà không hề biết bên dưới chân họ là trung tâm quyền lực của thế giới ngầm Việt Nam.
Căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc bàn gỗ đơn giản và hai chiếc ghế đối diện nhau. Trên bàn — một ấm trà đã nguội từ lâu.
Và ngồi đối diện với cô — Hoàng Văn Quyết, người đứng đầu Hội Gìn Giữ.
Ông ta không cao. Không to lớn. Không có vầng sáng pháp thuật quanh người. Ông chỉ là một người đàn ông ngoài sáu mươi, gương mặt khó đoán, mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị. Nhưng đôi mắt ông — đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều sự phản bội, quá nhiều cái chết — nhìn cô với một vẻ bình thản khiến cô lạnh sống lưng.
"Vũ Thanh Mai," ông nói, giọng trầm và chậm, như thể mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
"Giám sát viên cấp một, dòng tộc Vũ, hệ Mộc. Được giao nhiệm vụ theo dõi Trần Minh Khôi từ ngày 18 tháng Bảy."
"Vâng." Giọng Mai khô khốc.
"Báo cáo của cháu về sự kiện đêm qua tại ga Đà Nẵng có một số... thiếu sót." Ông Quyết đặt lên bàn một tập tài liệu mỏng.
"Cháu nói rằng mục tiêu trốn thoát nhờ 'sự can thiệp của bên thứ ba chưa xác định'. Nhưng bộ phận Phân Tích Linh Khí của Hội đã ghi nhận một dao động rất đặc trưng vào thời điểm đó. Một dao động hệ Mộc. Ở bước sóng chính xác trùng khớp với Thiên Cơ Bàn của cháu."
Mai im lặng.
"Cháu muốn giải thích không?" Ông Quyết rót trà vào hai chén — một cho mình, một cho cô. Động tác chậm rãi, gần như trìu mến. Nhưng Mai biết — sự trìu mến đó còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào.
"Cháu..." Cô ngập ngừng.
"Cháu đã can thiệp. Cháu đã dùng Thiên Cơ Nhiễu để làm nhiễu loạn linh khí ở sân ga, giúp mục tiêu trốn thoát."
"Tại sao?"
Câu hỏi đơn giản — nhưng là câu hỏi khó trả lời nhất.
"Cháu... không biết."
"Không biết?" Một nếp nhăn nhỏ xuất hiện trên trán ông Quyết — biểu hiện đầu tiên của cảm xúc.
"Cháu đã vi phạm một trong những quy tắc cơ bản nhất của Hội — can thiệp không được phép — và cháu nói mình không biết tại sao?"
"Cháu..." Mai siết chặt tay dưới bàn.
"Khi cháu nhìn thấy anh ta đứng một mình trước bốn pháp sư Lâm gia... cháu đã cảm thấy một thứ gì đó. Một thứ không phải là lý trí. Cũng không phải là nhiệm vụ. Cháu không thể giải thích được. Nhưng cháu biết rằng nếu cháu không hành động — và anh ta chết — cháu sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình."
Ông Quyết nhìn cô một lúc lâu. Rất lâu. Đôi mắt ông dường như đang nhìn xuyên qua cô, vào một nơi nào đó sâu hơn — vào chính linh hồn cô.
"Cháu có biết mình là ai không, Vũ Thanh Mai?" Cuối cùng ông hỏi.
"Cháu là thành viên của dòng tộc Vũ. Giám sát viên cấp một của Hội Gìn Giữ."
"Không." Ông Quyết lắc đầu.
"Đó là những gì cháu được dạy. Nhưng đó không phải là con người thật của cháu." Ông đẩy chén trà về phía cô.
"Uống đi. Rồi ta sẽ kể cho cháu một câu chuyện. Một câu chuyện về kiếp trước của cháu."
Mai nhìn chén trà — và một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Kiếp trước? Ý ông là..."
"Ta nói là uống đi đã."
Cô cầm chén trà lên, uống một ngụm. Trà đã nguội, vị đắng và hơi chát.
"Tám trăm năm trước," ông Quyết bắt đầu, "có một người con gái tên là Thiên Ninh. Công chúa Thiên Ninh — con gái duy nhất của vua Trần Nhân Tông. Nàng yêu một pháp sư tên là Trần Nguyên Hạo. Và khi Hạo phạm đại tội — dùng cấm thuật gây ra đại dịch tà linh — nàng là một trong những nạn nhân đầu tiên. Nàng chết trong vòng tay của hắn, khi hắn đang cố cứu vua cha thay vì cứu nàng."
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Mai.
"Và linh hồn của công chúa Thiên Ninh... đã đầu thai. Nhiều lần. Qua nhiều kiếp. Cho đến kiếp này — với một cái tên mới. Vũ Thanh Mai."
Chén trà trong tay Mai rơi xuống, vỡ tan trên nền đá.
---
Sáng hôm sau, trên chuyến xe đò từ Đà Nẵng vào Sài Gòn, Khôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh đồng lúa miền Trung trải dài dưới ánh mặt trời. Bên cạnh anh, Nam đang ngủ — cơ thể còn đầy vết bỏng đã được băng bó tạm thời, nhưng hơi thở đều đặn và bình yên.
Nê-ô cuộn tròn trong lòng Khôi, đôi mắt vàng lim dim. Nó đã kiệt sức sau trận chiến, nhưng vẫn không rời anh nửa bước.
Trong đầu Khôi, một sự im lặng kỳ lạ. Trần Nguyên Hạo vẫn còn đó — anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của ông, yếu ớt nhưng không biến mất. Và sâu hơn nữa, sau lớp phong ấn tạm thời, "Đơn vị Kiểm Soát số 7" vẫn đang chờ. Đang lớn dần. Đang thì thầm những mệnh lệnh mà anh không thể nghe thấy nhưng vẫn cảm nhận được sức nặng của chúng.
Anh đã mất ký ức về Nam. Anh vẫn chưa nhớ lại khuôn mặt bố mình. Và trong tâm trí anh, một nhân cách thứ ba đang hình thành — một nhân cách không phải là anh, không phải là Trần Nguyên Hạo, mà là thứ do Lâm gia tạo ra.
Nhưng anh vẫn còn sống. Nam vẫn còn sống. Và họ đang trên đường đến Sài Gòn — đến với một pháp sư già có thể giúp anh phá bỏ Ấn Ký Thuần Phục trước khi quá muộn.
Anh nhìn ra cửa sổ. Những ngọn núi đá vôi miền Trung đang lùi dần, nhường chỗ cho những đồng bằng rộng lớn phía Nam. Ở đâu đó trước mặt anh, Sài Gòn — thành phố của những bí mật, của những dòng tộc cổ, của Trần Văn Lão và Mảnh Hồn Vỡ thứ ba.
Và ở đâu đó phía sau anh — Lâm Thiếu Phong, đang chữa lành vết thương và chuẩn bị cho cuộc săn tiếp theo.
Nhưng không chỉ có Lâm Thiếu Phong. Còn có Hội Gìn Giữ — những người vừa tiết lộ cho Vũ Thanh Mai một sự thật sẽ thay đổi mọi thứ. Còn có Vũ Thanh Tuyền — giám sát viên cấp hai đã suýt bắt anh trên tàu. Còn có Trương Quốc Bảo — kẻ buôn thông tin đã phản bội Lâm gia và giờ đang ở đâu đó ngoài kia, chờ thời cơ để đòi món nợ.
Và còn có... Vũ Thanh Mai.
Cô gái đã cứu anh ở ga Đà Nẵng. Cô gái mà anh chưa từng gặp mặt nhưng đã cảm nhận được sự hiện diện của cô qua màn sương màu xanh lục đêm đó. Cô gái mà Trần Nguyên Hạo — trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi kiệt sức — đã thì thầm một cái tên khiến tim anh đau nhói:
"Thiên Ninh..."
Khôi nhắm mắt lại. Hành trình vẫn còn dài. Và anh biết rằng khi đến Sài Gòn, mọi thứ sẽ chỉ trở nên phức tạp hơn.
Nhưng anh cũng biết một điều khác — một điều mà Nam đã dạy anh, ngay cả khi anh không còn nhớ cậu là ai:
Chỉ cần còn một người sẵn sàng chết vì mình — thì mình vẫn còn lý do để sống.
Xe đò lăn bánh trên Quốc lộ 1A, mang theo một sinh viên kiến trúc, một chuyên gia công nghệ, một con mèo tiên ba trăm tuổi, và ba nhân cách trong cùng một tâm trí — tiến về phương Nam, nơi những bí mật lớn hơn đang chờ đợi.
Mảnh Hồn Vỡ thứ ba nằm ở Đèo Hải Vân — ký ức về sự phản bội.
Và ở Sài Gòn, một pháp sư già đang chờ để kể cho Khôi nghe về sự phản bội lớn nhất trong lịch sử dòng máu Thần Ẩn.