Động tác của Trương mù khiến tôi sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, tôi chỉ cảm thấy bên tai có những tiếng gió ‘vù vù’ vang lên không ngừng, hơn nữa, gió này còn không phải là gió lạnh mùa hè khiến toàn thân dễ chịu như bình thường, gió này thổi lên cơ thể người --- không đúng, phải nói là ‘quật’ lên cơ thể người, khiến người ta có cảm giác lạnh thấu xương.
Sau một trận gió, tôi rõ ràng cảm giác được cơ thể mình dừng lại, tôi tưởng đã chạm đất, vì thế mở to mắt nhìn, nhưng lại là một màn khiến tôi ngừng thở --- tôi và Trương mù đứng trên cái cối người giấy ôm trước ngực, cả bốn phía, đều là bóng tối u ám, vô biên vô hạn, không nhìn thấy bất cứ ai, cũng không nhìn thấy bất cứ kiến trúc gì, ngoài tối đen, vẫn chỉ có tối đen.
Nếu không phải có Trương mù đứng bên cạnh tôi lẩm bẩm một câu ‘sáu’, tôi nghĩ tôi sẽ bị hình ảnh trước mắt dọa chết, con người luôn có một nỗi sợ hãi bẩm sinh với bóng tối, không hề khoa trương, nếu bạn không tin, bạn có thể nhốt mình trong phòng tối, không đi ngủ, cứ im lặng ngồi bên góc tường, nếu bạn có thể kiên trì được vài phút, vậy thì coi như bạn lợi hại.
Truyện "Người Trông Giữ Giấc Mơ Chương 168 Sai ma đẩy cối" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này