Tôi không những không trách chuyện Bàn Tử đem chôn tấm bia đầu rồng , mà quả thật còn muốn nhào tới ôm rồi hôn anh ta mấy cái, đây chính là mặt tốt của việc có một đại sư bên cạnh, tôi còn không dám nghĩ nếu hôm nay không có Bàn Tử ở đây, nếu Mười hai hang quỷ và cỗ quan tài bằng đá đó muốn quậy gì thì sẽ gây ra hậu quả gì nữa.
Trần Thanh Sơn hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống như tôi, ông ấy hỏi Bàn Tử: “Bàn Gia, nếu đã trả tấm bia đầu rồng đó về vị trí cũ, vậy liệu sẽ có ảnh hưởng không tốt gì không?”
Vẻ mặt của Bàn Tử vì câu nói của Trần Thanh Sơn mà lại trở nên u ám, anh ta lắc đầu, nói: “Tuy rằng chưa phải quá muộn để nói mất bò mới lo làm chuồng, nhưng luôn sẽ có chút gì đó khác biệt, nước ở Phục Địa Câu này thật sự quá sâu, Bàn Tử này mà không cẩn thận thì suýt chút nữa đã lật thuyền trong cái rãnh nước nhỏ này rồi. Vua Trộm, sắp xếp thời gian chúng ta phải đi gặp anh trai cậu một chuyến, nói thật đến bây giờ trong lòng Bàn Gia tôi vẫn thấy rất mông lung.”
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 107: Mối Quan Hệ Nhân Quả (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này