Tới tận chiều tâm trạng tôi mới dần dần hồi phục. Trong thôn không ít người đã biết chuyện của chú Trụ tử. Mẹ tôi cũng gọi điện cho tôi bật khóc. Chú Trụ tử đã chiếu cố gia đình tôi suốt hơn hai mươi năm.
Lúc tôi vừa nghe máy của mẹ tôi không lâu thì tới lượt Trần Đông Phương gọi tới. Lúc trước tôi định nói với anh ta việc xảy ra với chú Trụ tử, chủ yếu là vì Trần Đông Phương người thì ở Thượng Hải, nhưng dường như anh ta lại biết rất rõ mọi việc, tôi muốn hỏi rốt cuộc là ai muốn ra tay với chú Trụ tử nhưng điện thoại liên tục trong trạng thái tắt máy. Thấy cuộc gọi tới tôi lập tức bắt máy, đầu dây bên kia nói: “Vừa nãy tôi ở trên máy bay nên tắt máy. Hôm nay không có chuyến bay tới Lạc Dương, tôi vừa mới tới Tân Trịnh. Chuyện chú Trụ tử tôi biết rồi, không nghĩ là có người lại ra tay nhanh đến vậy. Cậu phải chú ý an toàn, bởi vì sau chú Trụ tử mục tiêu tiếp theo rất có thể là cậu.
“Rốt cuộc là ai? Ai làm việc này?” Tôi trực tiếp hỏi. Hiện giờ tôi chỉ muốn lôi cổ hung thủ ra ánh sáng, xem rốt cuộc cái người coi mạng người như cỏ rác này là ai.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 113: Chiến Đấu Kịch Liệt (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này