“Chuyện này tôi sẽ không hỏi mẹ tôi đâu, cũng sẽ không lôi người nhà vào.” Tôi nói chắc chắn như đinh đóng cột với Bàn tử. Thật ra ngay từ lúc mẹ tôi nói với tôi chính bà là người nhờ chú Trụ tử khuyên can tôi dừng tay tôi đã biết trong chuyện này mẹ tôi biết ít nhiều. Cũng không có gì lạ ở đây, năm đó khi cảnh sát điều t·r·a cái chết của cha tôi thì người bị hỏi nhiều nhất chính là mẹ tôi, chỉ là lúc đó mẹ tôi nói không biết gì hết khiến cảnh sát cũng phải bỏ cuộc. Lúc đó suy nghĩ của cảnh sát cũng giống như chúng tôi bây giờ, đó là mẹ tôi không thể không biết bất cứ chuyện gì.
Nhưng tôi cũng không hề muốn nói chuyện với mẹ tôi về chuyện này, thứ nhất là vì tôi không muốn mẹ tôi nhớ lại sự mất mát bi thương năm đó. Thứ hai là vì gần đây những việc tôi làm đều giấu Hàn Tuyết, chú Trụ tử xảy ra chuyện khiến tôi không muốn lôi bất cứ người thân nào vào chuyện này, bởi tôi không có khả năng bảo vệ họ.
Bàn tử rất thông minh, tôi có cảm giác trải qua những ngày này cùng nhau khiến đôi bên đều nảy sinh cảm giác hiểu ngầm, tôi vừa nói vậy anh ta đã biết ý tứ, nói: “Như vậy cũng đúng, giờ quỷ hạn hán đã bị diệt, tiếp theo chỉ chờ xem phía Đường Nhân Kiệt sẽ ra chiêu gì, gặp gì đối phó đó vậy.”
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 157: Số Mệnh Đặc Biệt (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này