Lúc này tôi mới cúi đầu dùng đèn pin rọi đến thì thấy hai hàng chồn đang đứng trên mặt đất không giống bình thường, lông khô khốc, đặc biệt là mắt, không giống với mắt chồn tròn xoe, thậm chí là còn bị teo tóp, hai hàng tám con chồn này thực chất là xác của tụi nó!
Tôi muốn hỏi lão già một mắt đây là ý gì, ai ngờ khi tôi quay lại dùng đèn pin rọi đến, phát hiện chỗ ông ta đứng vừa rồi trống rỗng. Lập tức có một loại dự cảm không lành, tôi nói với Lý Thanh: “Lão già một mắt chơi chúng ta, mau rút thôi.”
Vừa dứt lời, chân tôi chợt loạng choạng, sau đó tôi cảm thấy như chân mình đã đạp phải thứ gì đó và ngã ngay lập tức, sau đó cảm thấy cơ thể mình đập vào b·ứ·c tường trên mặt đất, cuối cùng nặng nề ngã xuống đất, lần ngã này tôi thực sự như bị ném ra từng mảnh, cảm giác đau nhức khắp người, nhưng hiện tại tôi không quan tâm đến điều này, nhanh chóng lấy lại đèn pin và hét lên: "Lý Thanh?!"
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 187: Bẫy (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này