Tôi châm một điếu thuốc. Lúc này trong đầu tôi vẫn còn rất nhiều vấn đề, nhưng dựa vào năng lực của tôi thì không thể nào giải đáp hết được những câu hỏi này. Lý Thanh thấy tôi cau mày nhăn mặt thì bước tới bên tôi cười nói: “Cái này thì làm gì phải nghĩ? Hoàng bì tử vốn đã là thứ xảo trá quỷ quyệt, trước mặt cậu nó tỏ ra dễ thương đáng yêu là để lừa cậu tin nó. Loại kinh văn này có lẽ là một loại kinh câu hồn, mục đích là muốn cậu bỏ mạng.”
Tôi không phản bác Lý Thanh, cũng chẳng có lý do căn cứ gì để phản bác, nhưng tôi không tin con chồn đáng yêu đó lại muốn lấy mạng tôi bởi tôi từng nghe Bàn tử nói hoàng bì tử là loại có ân báo ân có oán báo oán. Vừa rồi tôi cũng coi như đã có ơn cứu mạng nó, sao nó có thể vừa quay đầu đã muốn lấy mạng tôi?
Bây giờ mà bảo tôi lại thắp cái đèn kia lên thì tôi quả thực không dám. Con hoàng bì tử nhỏ hóa thành dầu kia cũng không hiện thân nữa, giờ những gì chúng tôi có thể làm chỉ là ngồi đợi, không thử gì nữa cả. Tôi và Lý Thanh ăn chút đồ, tôi nhìn điện thoại bây giờ đã là sáu giờ sáng. Đã sáu tiếng trôi qua từ lúc chúng tôi rơi vào cái động này vậy mà bên ngoài vẫn không có chút động tĩnh nào. Tôi cứ ngồi im như vậy, Lý Thanh móc điện thoại của mình ra chơi trò Tetris, sau vì chán quá tôi cũng tới gần xem anh ta chơi, xem mãi xem mãi cuối cùng không biết ngủ gật từ lúc nào. Trong giấc mơ con hoàng bì tử nhỏ đó trở thành thú cưng của tôi, nằm trong lòng tôi với Hàn Tuyết mà nũng nịu như con cún nhỏ vậy, rồi bỗng đột nhiên từ trong miệng nó nhe ra những cái răng sắc nhọn cắn phập vào cổ Hàn Tuyết.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 194: Tụng Kinh (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này