Tôi nhìn lại, phát hiện Bàn Tử cũng sợ hãi, anh ta tiến lại gần, kéo xác chết của con Hoàng Bì Tử và nói: “Tôi nói tại sao đám chồn này lại sợ Bàn Gia đây, hóa ra chúng chỉ là linh hồn mà thôi. Cả chồn tinh cũng vậy?"
Tôi nhìn anh trai tôi, anh ấy là người duy nhất có vẻ mặt bình tĩnh nhất ở đây, nhưng tôi không biết dưới vẻ mặt điềm tĩnh đó, anh ấy đã biết điều gì hay chỉ là giả vờ, nhưng tôi vẫn hỏi: “Anh ơi, có chuyện gì vậy?”
"Nơi này ban đầu được gọi là lăng mộ Hoàng Bì Tử. Chồn tinh trong ngôi miếu cổ là thủ lĩnh của nhóm Hoàng Bì Tử này. Năm đó nó thần phục Quỷ Đạo, vốn dĩ nó chỉ chịu trách nhiệm canh giữ Mười Hai Hang Quỷ mà thôi, nhưng thực ra nó âm mưu cướp đồ trong Mười Hai Hang Quỷ, sau đó trở nên bộ dạng không sống không chết, liên lụy toàn bộ chồn trên ngọn n·ú·i bị chôn vùi theo. Vì vậy linh hồn của đám chồn ở núi Phục Ngưu chỉ là một vong hồn chưa đầu thai, Bàn Tử, hạt dưa lúc nãy có ngon không?" Anh trai nói xong liền nhìn về phía Bàn Tử hỏi.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 208: Cổ Thụ (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này