Chương 433: Người (1)
Kim quang tụ vào bên trong đường hầm, trên đỉnh đầu chúng tôi, đột nhiên vang lên tiếng va đập rất lớn, hơn nữa còn có tiếng kêu thảm thiết của phụ nữ, nghe rất xé ruột xé gan, cái này có cảm giác giống như có một nữ quỷ đang giãy dụa trong tiếng tụng kinh của hòa thượng, tuy tôi hoàn toàn không hiểu gì về kinh văn này, lúc này Bàn Tử nói: “Cái kinh đang niệm này là kinh gì thế?”
“Đến anh còn không biết thì hỏi tôi làm gì?” Tôi nói với Bàn Tử.
Nói xong câu nói này, tôi đột nhiên nhớ đến, anh trai đã dặn dò bảo tôi là phải rời đi ngay, không được quay đầu lại, vốn dĩ tôi đang muốn nói với Bàn Tử, nhưng mà sau đó tôi lại không muốn nói nữa, bởi vì tôi không muốn đi, lao tâm khổ tứ trăm cay nghìn đắng mới đến được đây, kịch hay vừa mới bắt đầu mà đã phải đi rồi sao? Sau khi máu của tôi được bôi lên khúc xương màu vàng đó thì cũng bị biến thành màu vàng, điều này đã đủ chứng minh rằng khúc xương màu vàng này có mối liên hệ với tôi, điều này càng khiến tôi không muốn rời khỏi nơi này.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 433: Người (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này