Chương 547: Hồ Nước (1)
“Anh đừng có nói mấy chuyện nhảm nữa được không?” Tôi nắm lấy một cục tuyết ném vào anh ta và mắng.
"Được rồi, để tôi trực tiếp nói cho các cậu biết. Nếu thật sự có một ngôi đền do các Lạt Ma xây dựng cho chân thần ở sâu trong núi tuyết, dựa vào thực lực của các Lạt Ma, mặc dù bọn họ có thể không hiểu phong thủy của trung thổ, nhưng tu sĩ là người nhạy cảm nhất với khí, họ sẽ dùng khí để tìm ra mắt phong thủy trong hang rồng. Vì vậy, nếu muốn tìm lại ngôi đền bị thất lạc thì vẫn phải dựa vào phong thủy, được rồi, ông đây không vòng vo nữa, các người đã nhìn thấy núi chưa? Hãy nhìn vào hướng đi của dãy núi sự lên lên xuống xuống nhẹ nhàng này. Đó là nơi tập hợp năng lượng rồng tốt nhất, nhìn hẻm núi dưới chân chúng ta, tuy hẻm núi không lớn, nhưng có uy lực của long môn, núi là rồng, rồng đi qua long môn, cho nên đi qua hẻm núi trước mặt là con đường chính xác để chúng ta đi tiếp. Nếu Bàn gia đây nói không sai, bên ngoài hẻm núi chắc là có một con sông, rồng vượt Long Môn rồi băng qua sông, đây mới là nơi tụ tập của những con rồng thực sự.” Bàn Tử nói.
Những gì Bàn Tử nói tôi nhắm chừng không mấy ai hiểu lắm, vì vậy sau khi anh ấy nói xong tất cả chúng tôi đều bối rối nhìn nhau. Ý tôi là, tuy chúng tôi không hiểu nhưng ít nhất anh ấy cũng đưa ra được con đường và nói ra đạo lý. Điều này tốt hơn so với sự chọn đại của tôi. Cho nên chuẩn bị làm theo ý anh ta, ai biết lúc này, sau khi Liễu Thanh Từ dịch lại những gì Bàn Tử đã nói với các Lạt Ma, một Lạt Ma đột nhiên nói câu gì đó với Bàn Tử.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 547: Hồ Nước (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này