Chương 2
Thời điểm giao mùa xuân hạ là mùa đẹp nhất hàng năm ở đảo Nam Bảo. Xe chạy qua cây cầu vượt sông dẫn vào đảo, ngước mắt lên là trời xanh mây trắng, không trung trong vắt như vừa được gột rửa, cúi đầu xuống là dòng nước tĩnh lặng chảy sâu, tiếng chim hải âu kêu vang. Người như đang xuyên qua giữa biển và trời, nhìn ra xa tít tắp, hòn đảo được bao bọc bởi nước biển xanh biếc, muôn tía nghìn hồng hệt như thế giới cổ tích.
Trong một chiếc xe cảnh sát đang lao vun vút, nữ cảnh sát Âu Dương Huệ Mẫn ngồi ghế trước hạ cửa kính xe xuống, không khí mang theo sự tươi mới và ẩm ướt ùa vào. Cảm giác sảng khoái đã lâu không gặp dường như đánh thức nam cảnh sát ngồi ghế sau đang trầm mặc lướt điện thoại, ông ta cũng hạ cửa kính xuống, thò đầu ra ngoài.
Trong gương chiếu hậu hiện lên dung nhan của ông ta: tóc húi cua, lông mày dựng ngược, trên mặt lồi lõm gồ ghề như khe rãnh dọc ngang. Ngoài bốn chữ "hung tướng lộ rõ" ra, bạn chẳng thể nghĩ được từ nào hay hơn để hình dung. Ông ta là nhân vật chính của chuyến đi này - Phan Uyên Minh, Trưởng phòng Bảo mật Cục Công an thành phố Tân Hải, kiêm phụ trách công tác Phòng Thanh tra. Cho dù là đồng nghiệp hơn mười năm, Âu Dương Huệ Mẫn khi nhìn thấy dung nhan này vẫn cảm thấy ớn lạnh.
"Còn bao xa nữa?" Phan Uyên Minh buột miệng hỏi, đóng cửa kính xe lại, giọng trầm thấp, có vẻ hơi nặng trĩu tâm sự.
"Sắp tới rồi, còn mười mấy phút nữa." Âu Dương Huệ Mẫn nói.
"Tôi nhớ Trại tạm giam Nam Bảo nằm ngay trên đảo này."
"Đúng vậy, địa điểm tập huấn nằm ngay cạnh trại tạm giam, là một thao trường huấn luyện dùng chung của cảnh sát vũ trang và cảnh sát biển, Cục thành phố đã trưng dụng rồi." Âu Dương Huệ Mẫn đáp lại, không ngờ chẳng nghe thấy tiếng trả lời, dường như không khơi gợi được hứng thú của Xử trưởng Phan. Cô cầm tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn lại nói: "Hay là, ông xem qua hồ sơ cá nhân trước nhé?"
"Xem cái gì mà xem? Một lũ ranh con rỗi hơi kiếm chuyện, thiếu đòn." Phan Uyên Minh bĩu môi khinh thường.
Lần này đến cả tài xế cũng bật cười thành tiếng. Nguyên nhân rất đơn giản, đợt tập huấn ở đây mới bắt đầu được hai tuần mà khiếu nại liên miên, hơn nữa khiếu nại còn gửi thẳng lên Sở Công an tỉnh. Kỳ lạ là Sở tỉnh lại coi trọng chuyện này, chuyển về cho Cục thành phố, thế là hai vị này bị lãnh đạo Cục ra lệnh đi phối hợp thanh tra.
Âu Dương Huệ Mẫn xuất thân từ khối chính trị, biết rõ những cán bộ đi lên từ cơ sở như Xử trưởng Phan tính tình thô kệch thế nào, cô thiện ý nhắc nhở: "Xử trưởng Phan, tôi vẫn phải nói trước nhé. Năm nay tình hình đặc biệt, nhằm đáp ứng nhu cầu về cảnh sát công nghệ cao và lĩnh vực mới, lứa học viên này là đặc tuyển qua kỳ thi công chức quốc gia (Quốc khảo). Nào là công nghệ sinh học, chuyên ngành ngoại ngữ, ứng dụng máy tính và an ninh mạng vân vân, bằng cấp thấp nhất đều là đại học chính quy, còn có cả thạc sĩ tiến sĩ, đa số đều lớn tuổi. Đừng nói Cục thành phố, ngay cả Sở tỉnh cũng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa đấy."
"Nói trắng ra là một đám gà mờ vô kỷ luật chứ gì. Cô xem khiếu nại có nhảm nhí không? Khiếu nại chất lượng cơm nước không ngon, khiếu nại giáo quan ngôn ngữ thiếu văn minh, tác phong thô bạo. Còn khiếu nại điều kiện chỗ ở kém, sao? Phải cung cấp cho chúng nó điều hòa và nước nóng 24/24 à? Còn khiếu nại không tôn trọng phụ nữ nữa, tôi không tin đâu, đều là những cán bộ nòng cốt được rút từ các đồn lên, giữa sân huấn luyện rộng lớn thế này họ dám làm gì học viên nữ?" Phan Uyên Minh nói.
Tài xế lại cười, Âu Dương Huệ Mẫn cười gượng: "Dù sao chúng ta cũng phải làm bộ làm tịch một chút chứ."
"Ba đội tập huấn kia thế nào?" Phan Uyên Minh hỏi.
"Bên đó khác, ba đội kia đều có nền tảng trường cảnh sát hoặc Đại học Công an, thậm chí trong đó có rất nhiều người từng làm công an viên, không có vấn đề gì." Âu Dương Huệ Mẫn đáp.
"Thế chẳng phải rõ rồi sao, đây chính là vấn đề được nuông chiều sinh hư, con nhà ai mà chẳng được chiều chuộng thì lắm tật xấu, tóm lại vẫn là thiếu đòn." Phan Uyên Minh nói một hồi, lại quay về điểm xuất phát.
Lần này đến Âu Dương Huệ Mẫn cũng không nhịn được cười khổ. Cô nghi ngờ nghiêm trọng rằng, Xử trưởng Phan có thể không quan tâm đến nội dung khiếu nại, mà là đang nghĩ cách xử lý người khiếu nại.
Đang nói chuyện thì xe đã đến gần, ở khu vực tiếp giáp với tường rào điện cao thế, tường bao thấp hơn một chút, có trạm gác nhưng không có biển hiệu, chính là nơi đó. Khi xe qua trạm gác đã nghe thấy tiếng hô hào tập luyện trên thao trường. Xe chạy vào trong sân đỗ lại, vừa xuống xe đã nhìn thấy mấy chiếc xe con hoa hòe hoa sói: Audi, Mercedes, Acura, thậm chí còn có một chiếc Maserati màu sắc lòe loẹt. Lại quay đầu nhìn đám học viên đang xếp hàng kia, không cần đoán, chủ xe chắc chắn nằm trong số những người này. Chuyện này khiến vẻ mặt kinh ngạc của Phan Uyên Minh đông cứng lại.
"Cuối cùng cũng có thứ khiến ông ngạc nhiên rồi." Âu Dương Huệ Mẫn cười nói.
"Khoe của khoe đến tận sân huấn luyện mà cũng không ai quản, giáo quan này có vấn đề." Mặt Phan Uyên Minh sa sầm xuống.
Điểm bắt sóng hoàn toàn khác nhau, Âu Dương Huệ Mẫn ngẩn ra một chút, buột miệng nói: "Ông không đến mức cũng có tâm lý thù giàu đấy chứ?"
"Tôi không thù giàu, nhưng tôi sầu giàu... Bây giờ người mới tuyển vào làm được cái gì? Chơi game? Cày phim? Nghịch điện thoại? Quá ưu việt sẽ tạo ra phản lực đối với sự cầu tiến của một con người." Phan Uyên Minh vừa nói, vừa chắp tay sau lưng, đi về phía thao trường.
Lúc này, bốn hàng học viên đang diễn tập Cảnh Thể Quyền, trên dãy bàn dài của phương trận bày đủ loại cảnh giới (dụng cụ cảnh sát). Có vẻ đây là buổi huấn luyện thường nhật, giáo quan đang đi lại giữa các hàng hô tên các chiêu thức diễn tập: Bão Thối Đỉnh Suất (ôm chân húc ngã), Hiên Thối Áp Cảnh (vác chân đè cổ), Trắc Sủy Hoành Thích (đạp ngang đá tạt)... Các học viên tại hiện trường nghe lệnh làm theo, tiếng hô "hây a" vang lên đồng thanh, trông cũng ra dáng ra hình. Mỗi động tác dừng lại vài giây, giáo quan kiểm tra tư thế sai của học viên. Khi diễn tập đến "Tiền Đặng Đạn Thối" (đạp trước đá bật), giáo quan chỉ vào một nữ sinh cao kều nhắc nhở: "Chân đạp thẳng không đạp cao, ngực phải ưỡn... Trần Vi Vũ, nói cô đấy."
Nữ sinh kia ưỡn ngực lên một chút, không ngờ trò đùa quái ác ập đến, có người trêu chọc: "Giáo quan, cô ấy không có ngực."
Đám học viên đang gồng mình giữ tư thế bị câu này chọc cho phì cười, đội hình tan rã, cười hi hi ha ha thành một đoàn. Nữ sinh tên Trần Vi Vũ tức giận lao lên định đá nam sinh vừa nói, nam sinh kia lách người một cái, trốn ra sau lưng người khác.
"Đừng cười nữa, cười cái gì? Mã Nhất Minh, cậu cố ý phải không?" Giáo quan gầm lên một câu, lúc này vừa khéo nhìn thấy hai người mới đến. Anh ta thu gom đội ngũ, sau khi xếp hàng lại, anh ta chạy về phía Âu Dương Huệ Mẫn và Phan Uyên Minh đang đi tới, giơ tay chào, định nói gì đó thì bị ánh mắt nghiêm khắc của Phan Uyên Minh dọa cho giật mình, cứng họng ngay lập tức.
"Xem ra cậu không trấn áp được cái sân này rồi." Phan Uyên Minh quan sát vài lần rồi nói. Trong đám học viên kia, ánh mắt kinh ngạc, tò mò, cợt nhả, đủ loại sắc thái không đồng nhất, hoàn toàn không giống sự thống nhất cần có của một đội ngũ kỷ luật.
"Cái này..." Giáo quan ấp úng, khó xử, muốn nói lại thôi.
Phan Uyên Minh không để ý, đi đến trước hàng quân, dọc theo hàng lối đi dạo, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt một, đi đến cuối hàng rồi quay lại, nhìn thấy cảnh giới trên bàn, tùy tiện chỉ một người nói: "Cậu, bước ra khỏi hàng."
Là nữ sinh vừa bị trêu chọc lúc nãy. Dáng cô ấy rất cao, cao hơn Phan Uyên Minh nửa cái đầu, có cảm giác hạc giữa bầy gà.
Cô ấy trịnh trọng chào: "Báo cáo, học viên đội tập huấn số 4 khóa 2021 Trần Vi Vũ, xin chỉ thị."
"Tôi hỏi cô, cảnh giới hiện dùng được phân loại như thế nào?" Phan Uyên Minh hỏi.
"Chia làm bốn loại lớn, lần lượt là loại xua đuổi, loại khống chế, loại răn đe và loại tự vệ."
"Nguyên tắc sử dụng cảnh giới là gì?"
"Cảnh sát nhân dân sử dụng cảnh giới và vũ khí, phải lấy việc ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật phạm tội, cố gắng giảm thiểu thương vong về người, thiệt hại về tài sản làm nguyên tắc."
"Tốt, hoàn toàn chính xác, về hàng." Phan Uyên Minh khen ngợi một tiếng, nữ sinh kia vui vẻ trở về hàng.
Phan Uyên Minh lập tức lại chỉ một nam sinh hỏi kiến thức thường thức đơn giản, cũng may, dùi cui điện, lựu đạn choáng trên mặt bàn, từng cái một đều gọi được tên. Khi chỉ đến một nam sinh, nhìn thấy Phan Uyên Minh cầm còng số 8 lên, nam sinh kia trợn mắt, dường như cảm thấy chỉ số thông minh bị sỉ nhục.
"Đây là còng tay mà." Nam sinh kia nói.
"Cách dùng thì sao?" Phan Uyên Minh hỏi.
"Thì chẳng phải hai cái vòng, tròng vào cổ tay là xong sao?" Nam sinh kia nói, khiến đám học viên cười ồ lên, nhưng cười xong lại thấy cũng chẳng có gì sai, đây là loại cảnh giới phổ biến nhất, ai mà chẳng biết.
"Về hàng... Tôi đi tuần tra qua các đội, phát hiện các đội đã bỏ sót một thứ đơn giản nhất, cũng là quan trọng nhất, chính là còng tay. Đừng coi thường nó, đa số thời điểm không mang súng, thậm chí không mặc cảnh phục, có thể loại cảnh giới duy nhất cậu mang theo trên người chính là nó. Biết dùng, tác dụng của nó có thể là vô hạn; nếu không biết dùng, tác dụng của nó có thể cực kỳ hạn chế. Đa số thời điểm, bắt nghi phạm ngồi xuống, hai tay ôm đầu, cậu nhẹ nhàng còng tay người ta đương nhiên không vấn đề gì, nhưng giả sử nghi phạm không phối hợp thì sao?" Phan Uyên Minh cầm còng tay hỏi đám học viên.
"Đè xuống, còng lại."
"Làm cú vác chân đè cổ, bẻ quặt tay còng lại."
"Không đúng không đúng, nhỡ đối phương có vũ khí thì sao?"
"Thì mình cũng phải có chứ, giáo quan chẳng bảo rồi sao, quát to không được cử động."
"Cậu tưởng người xấu cũng giống chúng ta, cũng phục tùng mệnh lệnh à?"
"..."
Các học viên nhao nhao bàn tán, chưa trải qua thực tế thì đúng là không tưởng tượng ra được. Có lẽ đây chính là hiệu quả mà Phan Uyên Minh muốn. Ông ta giơ còng tay lên cười nói: "Nào, chúng ta diễn tập một chút. Tôi chính là tên người xấu đó, theo tình báo chính xác, tôi không có vũ khí, nhưng tôi là tội phạm chuyên nghiệp, tuyệt đối sẽ không phối hợp để cảnh sát bắt tôi, có thể giãy giụa, có thể bỏ chạy, cũng có thể đánh lại, ai trong các cậu bước ra... giống như bạn học kia nói, tròng hai cái vòng này vào cổ tay tôi?"
Hả, tình huống gì đây? Lúc này các học viên quan sát kỹ lại, gã đàn ông trung niên trước mặt ngoại trừ hơi xấu ra, thật sự tướng mạo tầm thường, thế mà lại tự tin như vậy, ánh mắt đó tuyệt đối là sự khiêu khích trần trụi.
"Còng được một tay của tôi coi như đạt yêu cầu. Tôi nghe nói lớp này là đặc tuyển, ai nấy đều mắt cao hơn đầu, sao nhìn thế này, có phải là mắt cao tay thấp không? Đã hai tuần rồi, còng tay dùng thế nào vẫn chưa học được à?" Vẻ mặt Phan Uyên Minh khinh khỉnh, châm chọc đám học viên hết mức.
Có người không chịu nổi, quát lên một tiếng: "Tôi lên!"
Chỉ thấy một nữ sinh tóc ngắn mặt đen bước ra. Thật không ngờ người đầu tiên đứng ra lại là nữ sinh, Phan Uyên Minh giơ ngón cái tán thưởng cô ấy, ném cái còng ra, nữ sinh kia bắt lấy, chập lại, nhét vào thắt lưng. Tiếp đó nữ sinh làm tư thế thủ thế, là tư thế huấn luyện tiêu chuẩn, Phan Uyên Minh lại lơ đễnh nghiêng người sang một bên.
"Tiêu Yến, cố lên." Các nữ sinh kích động một cách khó hiểu, còn căng thẳng hơn cả người trên sân.
Đám nam sinh mắt tròn mắt dẹt. Lúc này, có một giọng nói lạc quẻ vang lên than thở: "Ây da, Nhị Chùy manh động quá."
Có người quay đầu lại, kẻ nói lời quái gở lại là Mã Nhất Minh, cái biệt danh "Nhị Chùy" này cũng là do cậu ta đặt cho người ta. Có người châm chọc: "Mày giỏi thì mày lên đi!"
"Thế tao chẳng thành Nhị Chùy à." Mã Nhất Minh hừ mũi, khinh thường nói.
Trước hàng quân, nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, Thẩm Tiêu Yến nhân lúc Phan Uyên Minh nghiêng người đã thả lỏng trong tích tắc, sải một bước dài lao lên, thế đi đó là đòn kéo khuỷu tay bẻ cánh tay tiêu chuẩn, nếu bị kéo trúng, đối thủ sẽ bị khống chế quỳ một chân xuống đất ngay tức khắc, nếu gặp phải sự phản kháng, tiếp theo chắc chắn sẽ là liên hoàn cùi chỏ đầu gối hoặc ôm tay quật ngã qua vai.
Phản ứng của Phan Uyên Minh dường như chậm hơn một chút, Thẩm Tiêu Yến cảm thấy nắm chắc phần thắng quát lên, tay đã chạm vào tay áo Phan Uyên Minh, nhưng không ngờ Phan Uyên Minh nghiêng người một cái né được, khoảng cách trượt qua chỉ gang tấc nửa cánh tay. Thẩm Tiêu Yến biến chiêu cũng nhanh, xoay người, tung một cú đá xoay đẹp mắt, các nữ sinh ồ lên khen hay, tiếng còn chưa dứt đã thấy chiêu này lại đánh vào không khí. Có người nhìn thấy Phan Uyên Minh đưa tay ra, chặn chính xác cú đá của Thẩm Tiêu Yến, cô ấy lại lùi về sau hai bước.
Tiếp theo dường như trật đường ray rồi, Thẩm Tiêu Yến quát tháo liên hồi, đạp, đá bật, quyền dài, chỏ quyền, đuổi theo Phan Uyên Minh đánh tới tấp, mà lão già này giống như đang chơi bóng tốc độ, hai bàn tay to như cái quạt hương bồ luôn chặn chính xác điểm tấn công của Thẩm Tiêu Yến. Người xem thấy quyền bay cước lượn náo nhiệt vô cùng, thực ra chẳng có tác dụng gì, lão già kia mới xoay hai vòng vẫn đứng nguyên tại chỗ, Thẩm Tiêu Yến ngược lại có chút đuối sức rồi.
"Dừng!" Phan Uyên Minh hô một tiếng, Thẩm Tiêu Yến liền dừng lại. Phan Uyên Minh chỉ vào cô ấy nói: "Cô quên mất mình phải làm gì rồi à?"
A đúng rồi, phải còng người ta mà, sao lại đánh nhau rồi? Thẩm Tiêu Yến sờ cái còng, xấu hổ.
"Nếu mục tiêu của cô rõ ràng, chuyên nhất, nói không chừng đã còng được tôi rồi. Chú ý trong thực chiến, cơ hội có thể chỉ có một lần, hơn nữa thoáng qua là mất. Nghi phạm và cảnh sát vừa chạm mặt, phản ứng theo bản năng là chạy, nếu trong khoảnh khắc cô không thể khống chế hắn, thì hắn đã chạy thoát thành công rồi... Xin lỗi, tôi chạy thoát rồi." Phan Uyên Minh cười nói.
Thẩm Tiêu Yến ngượng ngùng trả lại còng tay cho Phan Uyên Minh. Phan Uyên Minh như muốn khen ngợi lại bổ sung: "Đã rất khá rồi đấy, trình độ này cơ bản có thể 'bón hành' cho đám nam sinh lớp các cô rồi chứ nhỉ?"
Vừa khen vừa chê, kích động đám nam học viên không nhẹ, nhưng mọi người vừa nghĩ đến cái dáng vẻ liều mạng khi đánh nhau của cô nàng Nhị Chùy kia, lập tức lại xìu xuống.
"Nam sinh đâu? Không ai muốn lên thử à? Ngay cả 'nghi phạm' lớn tuổi như tôi cũng không còng được, tương lai làm cảnh sát kiểu gì? Hay là, các cậu đồng thanh hô một câu 'Tôi không phải đàn ông, tôi không làm được', rồi giải tán cho xong?" Phan Uyên Minh khiêu khích, lời nói có chút độc địa, đám nữ sinh hùa theo ồn ào.
Cuối cùng cũng có người đứng ra, dáng người rất cao, rất vạm vỡ, giống như dân tập gym, xắn tay áo lên, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn từng khối.
"Tốt, đủ đẹp trai, lên." Phan Uyên Minh không nói hai lời, ném còng tay ra.
Gã đẹp trai kia bắt lấy, chẳng thèm hé răng, lao thẳng vào, một tay cầm còng, một tay định tóm Phan Uyên Minh. Trên mặt cậu ta nở nụ cười xấu xa, chơi chính là đòn bất ngờ không kịp đề phòng này. Tốc độ cực nhanh này khiến nữ sinh cũng phải hét lên một tiếng, nhưng không ngờ vẫn hét sớm quá. Phan Uyên Minh hạ thấp người, tung chiêu ngáng chân hiểm hóc, nam sinh kia lập tức không thu thế kịp, bị ngáng lảo đảo lao về phía trước vài bước. Ngay sau đó Phan Uyên Minh đuổi theo, giáng một cú chỏ vào lưng, nam sinh kia ngã "bẹp" xuống đất. Lần này thì đơn giản rồi, cậu ta bị Phan Uyên Minh vặn tay còng ngược ra sau lưng.
Màn công thủ đảo ngược khiến người ta không kịp nhìn, chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã kết thúc. Nam sinh kia đỏ mặt được giáo quan mở còng, Phan Uyên Minh giơ ngón cái khen: "Dũng khí đáng khen, nhưng đối phó người xấu cần không chỉ là dũng khí, còn phải có kỹ thuật và chiến thuật... Về hàng. Tiếp tục, còn ai muốn thử... Thế này đi, hai đánh một, các cậu ra hai người, tôi đặc biệt cho phép các cậu sử dụng mọi thủ đoạn để còng tay nghi phạm như tôi."
Sự cợt nhả cộng thêm khiêu khích của Phan Uyên Minh khiến đám nam sinh máu nóng dồn lên não, đúng thế mà, một người không được thì lên hai, một đôi không được thì lên hai đôi. Thế là trên sân tập diễn ra mấy màn kịch hay đối chiến, không phải chưa đến gần Phan Uyên Minh đã bị ngáng chân, thì là vừa đến gần bị ông ta quật ngã qua vai, hoặc là vặn được cánh tay Phan Uyên Minh rồi mà chưa kịp còng, ơ kìa, bị người ta vặn ngược lại không biết thế nào lại còng vào tay mình. Còn có kẻ ác hơn, một người tấn công thượng bộ, một người lao thẳng vào ôm hai chân Phan Uyên Minh, nhưng không ngờ người ta không hoảng không vội, nghiêng người tung một cú đá tạt đẹp mắt, khiến kẻ bên dưới vồ hụt, đá lật kẻ bên trên, ngay sau đó vặn kẻ bị đá lật, xếp chồng lên kẻ vồ hụt, rắc rắc hai cái, thế là còng cả hai lại.
Lão già này tuy người hơi xấu, nhưng động tác thực sự quá ngầu, hơn nữa cũng là động tác Cảnh Thể Quyền, có thể chơi "chất" đến thế, ngay cả nam sinh bị ngã sấp mặt mày cũng không nhịn được vỗ tay khen hay. Mắt thấy hơn hai mươi nam sinh bị quật ngã lả tả năm sáu cặp, chẳng còn ai dám lên sân nữa. Lúc này, trong mắt giáo quan và Âu Dương Huệ Mẫn đều ánh lên nụ cười cợt nhả, có lẽ suy nghĩ của hai người đều thống nhất, không có cách giáo dục nào thích hợp hơn cách này, lần này chịu thiệt thòi thì ngoan hơn nhiều rồi. Trong mắt những học viên mắt cao hơn đầu này có thể nhìn thấy ánh mắt căng thẳng và sùng bái, điều đó thật không dễ dàng.
"Còn ai nữa?" Phan Uyên Minh cầm còng tay hỏi. Cái còng như có linh tính, kêu leng keng xoay vòng trong tay ông ta, tốc độ rất nhanh, như đang múa một đóa hoa bạc, đột ngột thu lại, dừng vững vàng trên đầu ngón tay ông ta.
Lúc này có người đang động đậy, là cô gái cao nhất kia, hình như tên là Trần Vi Vũ thì phải. Cô ấy dùng hai tay kéo đồng đội bên trái bên phải, lùi lại phía sau, khi hai đồng đội kia nhìn cô ấy, mắt cô ấy liếc sang chỗ khác, sau đó hai người kia hiểu ý cười một cái, kéo những người khác cũng lùi lại, giống như rút dây động rừng, cả đội ngũ đồng loạt lùi về sau. Phan Uyên Minh ngẩn ra, nhưng khi ông ta nhìn rõ kết quả, ông ta cười.
Có một người bị cô lập ra ngoài, tên đó cũng đang cười, cảm thấy không ổn nhìn sang trái phải, hỏng rồi, vội vàng lùi lại, nhưng không ngờ bị các bạn học đồng loạt đẩy một cái, lại bị đẩy ra ngoài.
Cậu ta dáng người trung bình, hơi gầy, thuộc loại bình thường đến mức thoạt nhìn không nói ra được đặc điểm nhận dạng, ấn tượng ban đầu đối với Phan Uyên Minh là bình thường.
Phan Uyên Minh cười hỏi: "Cậu là người nói người ta không có ngực đấy hả? Hóa ra cậu không có gan à?"
Mã Nhất Minh bĩu môi: "Cái này không cần báo cáo với tổ chức chứ?"
"Không cần, cậu tên gì?" Phan Uyên Minh cười hỏi. Dám nói chuyện kiểu này, không phải không có gan, mà là gan to bằng trời rồi.
"Họ Mã, tên Nhất Minh, Nhất Minh trong 'nhất minh kinh nhân' (một tiếng hót làm kinh động lòng người), cũng là cái người làm kinh động lòng người đó." Mã Nhất Minh nói, khiến các học viên cười ồ lên. Tên này ngông cuồng hết thuốc chữa rồi.
Phan Uyên Minh cười, bất ngờ ném còng tay ra, Mã Nhất Minh đưa tay bắt lấy, rắc một tiếng chập lại, tay đút sau lưng, giữ nguyên tư thế này nói: "Tôi là bị ép đấy nhé, ông nói rồi đấy, đối phó nghi phạm có thể sử dụng mọi thủ đoạn?"
"Lên! Còng được tôi, tôi nhận cậu làm đệ tử." Phan Uyên Minh ngoắc ngón trỏ, ánh mắt liếc xéo.
"Nằm mơ đi."
Mã Nhất Minh hừ mũi khinh thường, sải một bước lao lên, Phan Uyên Minh thấy thế đến dữ dội, vội vàng lùi lại hai bước...