Nói Nhỏ Thôi, Cả Nhà Đều Là Nữ Phụ Có Gì Đáng Tự Hào Đâu

Chương 3

Chương 3
Bùi Tây Lăng chưa bao giờ cảm thấy việc mình ngủ với một cô thư ký đã gây tổn thương cho tôi đến mức nào.
Ban đầu anh có chút áy náy.
Nhưng chút áy náy ấy đã biến mất sau khi tôi cướp khách hàng lớn của tập đoàn Bùi.
Trong mắt tất cả mọi người, Bạch Nghiên Hòa còn không bằng một ngón tay của tôi.
Ai có thể ngờ, sau này cô ta lại thật sự nảy sinh tình cảm với Bùi Tây Lăng.
Và Bùi Tây Lăng cũng vì cô ta mà dùng mọi thủ đoạn đối phó với tôi cùng tập đoàn Phạm.
Chỉ để tôi nhường lại vị trí Bùi phu nhân.
Chúng tôi vừa ngồi ở nhà hàng Lăng Duyệt chưa được bao lâu, Bạch Nghiên Hòa lại lấy cớ mang tài liệu tới.
Tôi mỉm cười mời cô ta:
“Thư ký Bạch, ngồi xuống dùng bữa cùng đi.”
Cô ta lén nhìn Bùi Tây Lăng một cái.
Thấy anh không phản đối, cô ta lập tức ngồi xuống.
Tôi nhìn thấy một tia khó chịu trong mắt Bùi Tây Lăng.
Theo hiểu biết của tôi về anh, anh ghét nhất kiểu người không biết tôn ti.
Nhưng thì sao chứ?
Mọi nguyên tắc của nam chính rồi cũng sẽ vì nữ chính mà thay đổi.
Món ăn lần lượt được mang lên.
Tôi nhìn Bạch Nghiên Hòa giống như một cô giúp việc, tận tình chăm sóc Bùi Tây Lăng dùng bữa.
Còn anh thì thản nhiên hưởng thụ.
Tôi không hiểu vì sao Bùi Tây Lăng lại yêu cô ta.
Là vì vẻ yếu đuối khác biệt trên người cô ấy?
Hay vì tình yêu bất chấp tất cả, dám công khai chống lại thế tục?
Tôi đặt mạnh đôi đũa xuống.
“Thư ký Bạch thân thiết với cấp trên như vậy ở bên ngoài, e là không thích hợp lắm nhỉ?”
Bạch Nghiên Hòa lập tức cứng người.
Cô ta rụt rè nhìn tôi, rồi lặng lẽ rút tay về.
Bùi Tây Lăng nhìn tôi, đôi mắt sắc lạnh mang theo ý vị mà tôi không thể hiểu.
“Vy Vy rất ít khi nổi nóng như vậy. Xem ra thư ký Bạch làm chưa tốt. Quay về tôi sẽ cho người trừ lương cô ấy.”
Đôi mắt Bạch Nghiên Hòa lập tức đỏ hoe.
Cô ta yếu ớt nói với tôi:
“Cô Phạm, đều là lỗi của tôi, cô đừng giận.”
“Tại sao không gọi tôi là Bùi phu nhân? Hay trong lòng thư ký Bạch, tôi không xứng với vị trí ấy?”
Tôi nghĩ hôm nay cốt truyện cũng đi được kha khá rồi.
Phần thời gian còn lại nên để nam nữ chính bồi dưỡng tình cảm.
Thế là tôi đứng dậy, giả vờ tức giận rồi quay người bỏ đi.
Tôi không trở về nhà họ Bùi.
Tôi về nhà họ Phạm.
Nghe tôi kể xong, mẹ gật đầu.
“Chắc cũng nên yên tĩnh một thời gian. Con ép quá cũng không tốt, phải cho nam nữ chính chút thời gian.”
Tôi không nói gì.
Mẹ nhìn sắc mặt tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Con gái ngoan của mẹ tủi thân rồi sao? Con biết đấy, mẹ và bà ngoại đều rất ủng hộ con ly hôn. Nhưng hai nhà Phạm và Bùi hợp tác quá sâu, hiện tại không thể tách ra được. Dù là vì cốt truyện hay vì thực tế, bây giờ hai đứa đều không thể ly hôn.”
Tôi vùi mặt vào lòng mẹ, khẽ hỏi:
“Con chỉ không hiểu... tại sao cả nhà mình đều là nữ phụ? Chúng ta đã làm sai điều gì sao?”
Bà ngoại cũng là vợ chính thất.
Chỉ vì không phải nữ chính mà phải nhường đường cho người phụ nữ làm tình nhân.
Mẹ là vị hôn thê thanh mai trúc mã.
Chỉ vì không phải nữ chính mà phải trở thành chất xúc tác cho tình yêu của người khác.
Mẹ dịu dàng vuốt tóc tôi.
“Ngốc à, trong tiểu thuyết chỉ có một cặp nam nữ chính. Nhưng trong cuộc đời thật, mỗi người chúng ta đều là nam nữ chính của chính mình.”
“Năm xưa bà ngoại con chỉ là công cụ liên hôn của gia tộc. Chồng ngoại tình, bà cũng không dám ly hôn. Thậm chí còn thấy may vì nữ chính xuất hiện, giúp bà có cơ hội rời khỏi nơi địa ngục ấy.”
“Sau này bà gặp ông ngoại con. Hai người cùng nhau gây dựng nên tập đoàn Phạm hùng mạnh như hôm nay. Trải qua biết bao khó khăn sóng gió. Con thử nhìn lại xem, chẳng lẽ bà ngoại con không phải đại nữ chính sao?”
Tôi lập tức lắc đầu.
Nếu không phải chính miệng bà ngoại kể, tôi tuyệt đối không thể ngờ rằng người phụ nữ quyền lực trên thương trường ấy, năm xưa lại từng là một nữ phụ yếu thế trong câu chuyện của người khác.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất