Chương 4
“Mẹ thì khác. Tình cảm thanh mai trúc mã đúng là khắc cốt ghi tâm, mẹ cũng từng nghĩ sẽ cùng người ấy đi hết một đời. Nhưng thua người đến sau thì vẫn là thua. Mẹ chấp nhận được, chịu được. Cũng chính chuyện đó khiến mẹ tỉnh ngộ, hiểu rõ điều gì mới là quan trọng nhất. Sau này mẹ kén rể ở rể, gặp được ba con. Bao nhiêu năm qua, vợ chồng mẹ chưa từng đỏ mặt cãi nhau.”
“Con gái, khi còn mắc kẹt trong chuyện tình cảm, con sẽ đau khổ và bất lực. Nhưng đến một ngày con tự mình bước ra được, hãy tin mẹ, con sẽ nhận ra thế giới của mình rộng lớn biết bao.”
Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống khóe mi.
Thật ra tôi đâu phải không đau lòng. Chỉ là từ nhỏ đã quen giữ thể diện, ở bên ngoài chưa bao giờ để ai nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối hay tổn thương của mình.
Nhưng trong vòng tay mẹ thì khác.
Tôi mãi mãi vẫn là cô con gái bé bỏng của mẹ.
“Mối hôn sự giữa nhà họ Phạm và nhà họ Bùi rất quan trọng với cả hai bên. Nhưng quan trọng đến đâu cũng không bằng con gái của mẹ. Vì thế, sau nhiều cuộc họp cổ đông, mọi người đã thống nhất sẽ cắt đứt hợp tác với nhà họ Bùi. Đến lúc đó, con có thể hoàn toàn buông bỏ bọn họ, không cần phải chịu ấm ức nữa.”
Nghe vậy, tôi vội vàng ngẩng đầu, lau sạch nước mắt.
“Mẹ, con không thấy ấm ức. Nếu bây giờ cắt đứt quan hệ hợp tác, tập đoàn Phạm thị sẽ chịu tổn thất rất lớn. Hiện tại vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.”
Tôi không phải đóa hoa được nuôi trong nhà kính.
Từ nhỏ, mẹ đã đào tạo tôi như người thừa kế. Cuộc hôn nhân này vốn cũng là liên hôn giữa hai người thừa kế của hai tập đoàn, thực lực ngang nhau.
Tôi hiểu rõ đây đang là giai đoạn phát triển mạnh của cả hai doanh nghiệp, tuyệt đối không thể làm chuyện hại người một ngàn mà mình cũng mất tám trăm.
Sợ mẹ vì quá thương con mà hành động theo cảm tính, tôi cuống quýt dậm chân:
“Ôi mẹ à, con chỉ về nhà làm nũng với mẹ thôi mà. Mẹ xem kìa...”
Bà ngoại bật cười thành tiếng, cũng chẳng biết đã đứng nghe lén từ bao giờ.
Tôi ở nhà họ Phạm vài ngày.
Bùi Tây Lăng tưởng tôi đang giận dỗi nên sai người mang đến một đống quà tặng đắt đỏ.
Tôi lập tức cho người đem bán hết, dùng số tiền đó tài trợ cho những đứa trẻ mồ côi ở vùng núi mà Phạm thị đang bảo trợ.
Bùi Tây Lăng cũng không tức giận, ngược lại còn cho người đưa tới nhiều châu báu quý giá hơn.
Người phụ trách mua quà cho tôi lại chính là Bạch Nghiên Hòa.
Cô ta ghé nhà họ Phạm mấy lần, nhưng tôi đều để quản gia tiếp đón, ngay cả mặt cũng chẳng buồn lộ diện.
Sau khi trở về, cô ta làm nũng với Bùi Tây Lăng:
“Tây Lăng, cô Phạm vẫn còn giận em thì phải làm sao đây? Cô ấy đến gặp em cũng không chịu, chẳng lẽ nhất định phải bắt em quỳ xuống xin lỗi sao?”
Bùi Tây Lăng ngẩng đầu khỏi tập tài liệu, nhìn cô ta.
“Em nghĩ mình đã làm gì sai khiến cô ấy tức giận?”
Bạch Nghiên Hòa nghẹn lời.
Gương mặt cô ta đỏ bừng, cúi đầu nức nở:
“Điều sai nhất của em là không nên đến Bùi thị làm việc, không nên gặp anh rồi yêu anh. Nhưng em cũng không khống chế được bản thân mình. Tình yêu nào có phân trước sau, vốn dĩ nó chẳng hề có lý lẽ.”
Bùi Tây Lăng bình thản đáp:
“Em là sinh viên được Bùi thị tài trợ theo diện định hướng, nhất định sẽ vào Bùi thị làm việc.”
Bạch Nghiên Hòa: “...”
Nếu là người khác nói như vậy, cô ta chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng.
Nhưng lời của Bùi Tây Lăng thì khác, cô ta luôn có thể tự diễn giải thành một ý nghĩa khác.
“Cho nên chúng ta nhất định sẽ gặp nhau. Đây là sự sắp đặt của số phận. Cô Phạm không nên trách em, muốn trách thì hãy trách số phận.”
Bùi Tây Lăng nhìn cô ta bằng ánh mắt kỳ lạ, không nói thêm gì.
Thật ra từ trước đến nay, giữa họ vốn chẳng có nhiều chuyện để nói. Phần lớn thời gian ở cạnh nhau đều là trên giường.
Anh buộc phải thừa nhận mình có chút mê đắm điều đó.
Cũng vì vậy mà anh có thể bỏ qua sự thô lỗ, vô lễ và cả tính tự cao tự đại của cô ta.
“Nếu cô ấy một ngày chưa về nhà họ Bùi, em cứ tiếp tục mang quà đến một ngày. Chuyện nhỏ như vậy mà cũng làm không xong thì nghỉ việc đi.”