Chương 6
Kể từ ngày biết mình chỉ là nữ phụ, tôi đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để thuê hẳn một đội điều tra tư nhân, bí mật theo dõi và thu thập mọi thông tin về Bạch Nghiên Hòa.
Suốt quãng thời gian qua, cuối cùng họ cũng gửi cho tôi tập hồ sơ hoàn chỉnh.
Theo tài liệu điều tra, thời còn học đại học, tôi và Bạch Nghiên Hòa đã từng gặp nhau.
Năm đó, tôi theo một đoàn từ thiện đến vùng núi để hỗ trợ trẻ em mồ côi nghèo khó. Chỉ nhìn một lần, tôi đã chú ý đến Hứa Ninh, cô bé kiên cường và lạc quan trong lớp học. Khi ấy, Bạch Nghiên Hòa ngồi ngay cạnh Hứa Ninh, nhưng trong mắt tôi hoàn toàn không có sự tồn tại của cô ta.
Vì thế, Hứa Ninh trở thành người được tôi chỉ định tài trợ đặc biệt, hiện giờ vẫn đang học tiến sĩ ở Đức.
Tôi cố gắng nhớ lại ngày hôm đó, trong lòng không khỏi thắc mắc.
Sao tôi lại chẳng có chút ấn tượng nào về Bạch Nghiên Hòa nhỉ?
Rõ ràng cô ta rất xinh đẹp.
Nhưng sau khi tôi rời đi, tập đoàn Bùi gia lại đến ngôi trường vùng núi ấy.
Lần này, người được tài trợ là Bạch Nghiên Hòa.
Trong một cuộc phỏng vấn, cô ta nhìn thấy gương mặt của người thừa kế tập đoàn Bùi - Bùi Tây Lăng.
Từ đó, cô ta đem lòng si mê anh.
Thậm chí còn trở thành fan cuồng số một của anh.
Ngay từ đầu, mục tiêu của cô ta đã rất rõ ràng.
Trở thành người phụ nữ ngủ bên cạnh Bùi Tây Lăng.
Chỉ là cô ta không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
Cũng không ngờ Bùi Tây Lăng lại mê đắm cơ thể cô ta đến thế.
Trong suy nghĩ của Bạch Nghiên Hòa, câu chuyện tình yêu của hai người chắc chắn sẽ là một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào.
Ly rượu hôm đó, chính cô ta đã bỏ thuốc.
Lượng thuốc đủ để khiến Bùi Tây Lăng rung động, nhưng chưa đủ để anh mất lý trí.
Từ đó, cô ta càng tin chắc rằng Bùi Tây Lăng yêu mình.
Chỉ là anh không chịu nói ra mà thôi.
Đã như vậy, cô ta muốn ở bên anh mãi mãi.
Muốn trở thành người duy nhất của anh.
...
Kể từ khi tôi nuôi chó, Bùi Tây Lăng dứt khoát không về nhà nữa.
Chúng tôi rơi vào chiến tranh lạnh.
Mẹ của Bùi Tây Lăng gọi điện cho tôi.
“Vy Vy à, Tây Lăng làm sai, ba mẹ đều đã mắng nó rồi. Ba nó tức đến mức tối nào cũng mất ngủ.”
“Loại phụ nữ như vậy mẹ gặp nhiều rồi. Đứng ở vị trí của Tây Lăng, sau này chỉ càng có thêm nhiều ong bướm vây quanh. Vì hạng người đó mà làm tổn thương tình cảm vợ chồng thì không đáng.”
“Mẹ sẽ không để cô ta sinh con cho Bùi gia đâu. Chỉ có đứa trẻ do con sinh ra mới xứng làm người thừa kế của Bùi gia.”
“Đợi đến khi Tây Lăng chơi chán cô ta, mẹ sẽ cho người đưa cô ta đi thật xa, bảo đảm cả đời không xuất hiện trước mặt con nữa.”
Không đưa đi được đâu.
Bùi Tây Lăng sẽ không cho bọn họ làm vậy.
Tôi qua loa vài câu với mẹ chồng rồi xem chuyện đó như một trò cười, kể lại cho mẹ mình nghe.
“Con thật sự không hiểu họ nghĩ gì.”
“Con không bao giờ sinh con cho Bùi Tây Lăng.”
Bà ngoại chen nửa khuôn mặt vào màn hình video.
“Theo kinh nghiệm của bà, cô thư ký nhỏ đó chẳng bao lâu nữa sẽ mang thai.”
“Sau đó sẽ ép người đàn ông phải lựa chọn. Ban đầu chắc chắn anh ta sẽ chọn vợ chính thức, rồi hai người yêu nhau hận nhau, dây dưa hàng trăm lượt.”
“Cuối cùng cô gái ôm bụng bầu bỏ đi, người đàn ông mới tỉnh ngộ, vì cô ấy mà có thể từ bỏ tất cả.”
“Rồi hai đứa ly hôn, bọn họ có cái kết viên mãn.”
Tôi nghe mà sững sờ.
“Vậy mẹ mau bảo luật sư chuẩn bị hợp đồng đi.”
“Người có lỗi là Bùi Tây Lăng, chúng ta phải tranh thủ kiếm được thật nhiều lợi ích.”
Thật ra, trong lòng tôi không tin Bùi Tây Lăng sẽ để Bạch Nghiên Hòa mang thai.
Sai lầm lớn như vậy, nếu sau này tôi khởi kiện, tổn thất của anh sẽ rất nặng.
Nhưng trong những câu chuyện tình yêu ngọt ngào...
Chuyện gì mà chẳng thể xảy ra?
Tôi lập tức cho người theo dõi nhất cử nhất động của Bạch Nghiên Hòa.
Một tháng sau, có người báo với tôi rằng cô ta vừa bước ra khỏi bệnh viện phụ sản với vẻ mặt vô cùng vui mừng.
Tôi nhờ quan hệ lấy được kết quả kiểm tra.
Đúng như dự đoán.
Mang thai trong tử cung, giai đoạn đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy buồn nôn.
Lại nhớ đến chính mình hồi đầu năm.
Nhưng rất nhanh tôi đã điều chỉnh tâm trạng.
Chỉ không biết...
Tiếp theo, Bạch Nghiên Hòa sẽ ra chiêu gì.