Nói Nhỏ Thôi, Cả Nhà Đều Là Nữ Phụ Có Gì Đáng Tự Hào Đâu

Chương 7

Chương 7
“Cô Phạm, xin cô thương tôi, cũng thương đứa bé trong bụng tôi.”
“Bác sĩ nói thể chất của tôi rất đặc biệt. Nếu bỏ đứa bé này, cả đời tôi sẽ không thể làm mẹ nữa.”
Bạch Nghiên Hòa mặc váy trắng, dáng vẻ đáng thương đứng trước mặt tôi cầu xin.
Mười nữ chính trong tiểu thuyết thì có đến tám người sở hữu thể chất đặc biệt.
Mẹ tôi cũng từng nói như vậy.
Tôi cầm tờ kết quả khám của cô ta lên.
Cô ta không nói dối.
Nhưng mà...
“Tôi đâu có bắt cô bỏ đứa bé?”
“Cô tìm tôi làm gì?”
Hôm nay tôi đưa bé Golden của mình đi gặp mặt hội yêu chó.
Không ngờ một phụ nữ mang thai như Bạch Nghiên Hòa cũng dám tìm đến đây.
Bên ngoài ít nhất cũng có hơn trăm con chó cỡ lớn.
“Cô Phạm, cô đừng giả vờ nữa.”
“Nếu không phải cô lên tiếng, Tây Lăng sẽ không nỡ bắt tôi phá thai.”
“Tôi biết gia thế của cô rất lớn, cũng biết Phạm gia và Bùi gia có rất nhiều hợp tác. Trong nhiều chuyện, Tây Lăng đều phải nhìn sắc mặt cô mà sống.”
“Nhưng tôi thật sự cầu xin cô.”
“Có lẽ đây là đứa con duy nhất trong đời tôi.”
“Tôi không thể mất nó.”
“Xin cô, cho con tôi một cơ hội được sống.”
Bạch Nghiên Hòa vừa khóc vừa lau nước mắt, ánh mắt vẫn đầy quật cường nhìn tôi.
Khoan đã...
Bùi Tây Lăng phải nhìn sắc mặt tôi mà sống từ khi nào vậy?
Tôi cạn lời nhìn màn trình diễn của cô ta.
Mấy người chủ chó bên cạnh cũng không nhịn nổi.
“Cô là kẻ thứ ba mà cũng dám đến gây chuyện trước mặt vợ chính thức à?”
“Xã hội này hiếm lắm mới có người trơ trẽn như cô.”
“Người bắt cô phá thai là đàn ông của cô, đâu phải bạn tôi.”
“Không đi cầu xin đàn ông, lại chạy đến đây diễn trò trước mặt bạn tôi. Cô đúng là khiến người khác thấy ghê tởm.”
“Biến ngay đi, không tôi quay video bóc phốt cô đấy!”
Tiếng cãi vã bên này thu hút sự chú ý của khu vui chơi.
Có lẽ cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, mấy chú Golden lớn lập tức chạy về phía chúng tôi.
Bạch Nghiên Hòa sợ đến trắng bệch mặt.
Cô ta lùi từng bước về sau.
Bất ngờ trẹo chân, hét lên một tiếng rồi ngã ngửa.
Bà ngoại từng dặn tôi:
“Khi nữ chính xuất hiện trước mặt cháu, nhất là lúc đang mang thai, cháu phải chú ý đến sự an toàn của cô ta hơn bất kỳ ai.”
Tôi lập tức lao tới, giữ chặt lấy cô ta.
Bạch Nghiên Hòa vẫn còn chưa hoàn hồn.
Cô ta nhìn bậc thềm phía sau, khuôn mặt đầy sợ hãi.
“Cô... cô sao lại cứu tôi?”
Mấy người chủ chó cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dù họ không cố ý hại Bạch Nghiên Hòa, nhưng nếu cô ta thật sự xảy ra chuyện, ai cũng khó tránh khỏi liên lụy.
Tôi bình thản nói:
“Người bình thường sẽ không đứng nhìn một phụ nữ mang thai ngã trước mặt mình.”
“Cô đi đi.”
“Ở đây có quá nhiều chó lớn, không thích hợp với cô.”
“Tôi... tôi...”
Bạch Nghiên Hòa mấp máy môi mấy lần nhưng không biết phải nói gì.
“Cảm ơn cô.”
Câu nói ấy nhỏ đến mức như tiếng muỗi kêu.
Nếu tai tôi không tốt, chắc cũng chẳng nghe thấy.
Sau khi cô ta rời đi, tôi nhắn tin cho Bùi Tây Lăng.
“Trông chừng cô thư ký nhỏ của anh đi.”
“Tôi cũng không phải lúc nào cũng tốt bụng cứu cô ta.”
“Nếu không phá được thì cứ sinh ra đi.”
“Chuyện ly hôn của chúng ta cũng nên đưa vào lịch trình rồi.”
Ly hôn trong giới hào môn chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến lâu dài.
Chỉ không biết nam nữ chính có chờ nổi hay không.
Không biết Bùi Tây Lăng đã nói gì với Bạch Nghiên Hòa.
Một ngày nọ, cô ta mang thai rồi bỏ trốn.
Trước khi đi còn gửi cho tôi một tin nhắn.
“Tôi cứ nghĩ cô thật lòng muốn tác thành cho chúng tôi.”
“Không ngờ tất cả chỉ là giả vờ.”
“Tôi sẽ không để cô tìm thấy tôi nữa.”
“Cho đến khi đứa bé được sinh ra bình an.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
“???”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất