Chương 8
Bà ngoại bảo tôi lập tức về nhà mẹ đẻ ở, tránh trường hợp Bùi Tây Lăng phát điên.
Nhưng vừa bước chân ra khỏi biệt thự, tôi đã gặp anh.
Đôi mắt anh đỏ ngầu.
Bùi Tây Lăng như mất trí, dùng sức bóp chặt vai tôi rồi lắc mạnh.
“Bạch Nghiên Hòa đâu rồi?”
“Trả cô ấy lại cho tôi!”
Tôi ngây người nhìn anh.
Nói thật, giây phút ấy tôi còn tưởng anh đã dùng chất cấm.
Quen nhau hơn mười năm, kết hôn hai năm.
Trong mắt tôi, anh vẫn luôn là người đàn ông cao quý và điềm tĩnh.
Chưa bao giờ tôi thấy anh mất khống chế như vậy.
Trong ánh mắt anh còn có một tia giằng xé.
Như thể chính anh cũng không muốn bản thân trở nên điên cuồng.
“Anh làm tôi đau rồi.”
“Buông tay!”
Tên khốn này rốt cuộc có biết mình khỏe đến mức nào không?
Đau đến mức tôi phải nghiến răng chịu đựng.
“Tôi có liên lạc với cô thư ký nhỏ của anh hay không, chẳng lẽ anh không biết?”
“Đến tìm tôi đòi người, anh không thấy buồn cười à, Bùi Tây Lăng?”
Bùi Tây Lăng lạnh giọng:
“Tin nhắn cuối cùng cô ấy để lại nói rằng cô không thể chấp nhận sự tồn tại của cô ấy.”
“Chính cô ép cô ấy rời đi.”
“Liên quan gì đến tôi chứ?”
Tôi tức giận đẩy mạnh anh ra.
“Tôi còn sắp ly hôn với anh rồi, tôi phải sợ sự tồn tại của cô ta sao?”
“Cô ta là cái gì mà xứng?”
“Ngoài cô ra, còn ai gây khó dễ cho cô ấy?” Ánh mắt Bùi Tây Lăng dữ dội nhìn tôi.
Tôi tức đến nghẹn cả ngực.
“Bùi Tây Lăng, mong anh hiểu tiếng người.”
“Người mất tích thì đi báo cảnh sát.”
“Tìm tôi chẳng có ích gì.”
“Nếu anh có chứng cứ, cứ để cảnh sát đến bắt tôi.”
Nói xong tôi lướt qua anh để rời đi.
Nhưng anh lại siết chặt cổ tay tôi.
Mạnh đến mức mắt tôi lập tức đỏ hoe.
“Một ngày chưa tìm được cô ấy, một ngày em không được rời khỏi đây.”
“Buông tôi ra!”
Tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát được.
Nước mắt cứ thế rơi xuống.
Đúng lúc ấy, bé Golden từ trong vườn lao tới, cắn chặt ống quần Bùi Tây Lăng không buông.
Quản gia cũng nhân cơ hội kéo chó, tách tôi và anh ra.
Tôi tức đến phát run.
Chỉ tay vào anh.
“Được lắm.”
“Anh thật sự cho rằng Phạm gia chúng tôi dễ bắt nạt sao?”
“Tôi đã nể mặt anh, nhưng anh không cần.”
“Vậy thì cứ chờ xem.”
Nói xong, tôi ôm bé Golden lên xe.
Không hề để ý phía sau, Bùi Tây Lăng đau đớn nhắm chặt mắt.
Về đến Phạm gia, bà ngoại ôm tôi vào lòng.
Tôi dựa vào bà, chậm rãi ngừng khóc.
“Cái tên khốn Bùi Tây Lăng đó còn muốn giam giữ con sao?”
“Đúng là coi thường pháp luật.”
Bà ngoại cười.
“Đúng vậy.”
“Trong mắt mấy vị tổng tài, thường chẳng bao giờ có pháp luật.”
“Mẹ con cũng tức lắm.”
“Đang tính nhân lúc Bùi Tây Lăng mất lý trí mà cắn thật mạnh một miếng từ tập đoàn Bùi.”
“Sau này toàn bộ đều đưa cho Vy Vy nhà chúng ta tiêu xài.”
Tôi bật cười, ôm lấy cánh tay bà ngoại làm nũng.
“May mà con có bà ngoại và mẹ.”
“Nếu không, ngay từ ngày đầu Bạch Nghiên Hòa xuất hiện, chắc con đã sống chết đấu với cô ta rồi.”
Đùa sao.
Tôi là con gái duy nhất của Phạm gia.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu uất ức như vậy.
Mà người nhà yêu thương tôi, chắc chắn cũng sẽ đứng về phía tôi.
Đến lúc đó, Phạm gia và Bùi gia đều tổn thất nặng nề.
Nhưng Bùi gia là gia tộc của nam chính.
Kiểu gì cũng sẽ vực dậy.
Còn Phạm gia vì đối đầu với nam nữ chính mà từng bước suy tàn.
Kết cục của cả nhà sẽ vô cùng thê thảm.
Nghe lời bà ngoại và mẹ.
Đối với tôi, cũng như đối với cả gia đình, đó mới là lựa chọn tốt nhất.
Huống chi...
Tôi chẳng hề lưu luyến một kẻ đàn ông phản bội.
Vì một quả dưa chuột thối mà đánh mất lý trí, hại cả gia đình.
Hoàn toàn không đáng.
Bà ngoại khẽ nói:
“Có lẽ thật sự đã có người ra tay với cô gái nhỏ nghèo khó đó.”
“Con bé ngốc nghếch thật, nhưng chắc không dám bịa ra một lời nói dối lớn như vậy để bắt cháu gánh tội thay.”