Chương 9
Rốt cuộc là ai đã ra tay với Bạch Nghiên Hòa?
Tôi mất tròn nửa tháng mới điều tra ra sự thật.
Người đầu tiên là mẹ của Bùi Tây Lăng. Bà không muốn chuyện của cô thư ký kia làm rạn nứt tình cảm giữa tôi và anh ta, kéo theo mối quan hệ hợp tác của hai tập đoàn đổ vỡ, khiến nhà họ Bùi tổn thất nặng nề hơn.
Người thứ hai là một đồng nghiệp ghen ghét Bạch Nghiên Hòa. Cô ta vẫn luôn nghĩ mình được mọi người yêu quý, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.
Sau khi biết cơ địa của cô ta có vấn đề, kẻ đó lén bỏ chút "gia vị" vào đồ ăn và cà phê của cô ta, dọa cho cô ta hồn bay phách lạc. Chỉ cần thêm vài câu ám chỉ, cô ta đã lập tức cho rằng tất cả đều là do tôi làm.
Cuối cùng cũng bắt được người, nhưng vì chưa gây ra hậu quả thực tế nào nên Bùi Tây Lăng chỉ đơn giản đuổi việc cô ta rồi kết thúc mọi chuyện.
Phải công nhận một điều...
Khi nữ chính của một cuốn tiểu thuyết muốn trốn, thì chẳng ai có thể tìm thấy.
Bùi Tây Lăng vừa phát điên đi tìm người, vừa phải đối phó với đủ trò gây khó dễ từ nhà họ Phạm, bận đến mức đầu tắt mặt tối.
Bố mẹ chồng cũ nhiều lần tới nhà cầu tình, nhưng đều bị bà ngoại tôi tiễn khách.
Tôi hỏi bà:
“Người tình năm xưa của bà bỏ trốn khi mang thai thì đã chạy đi đâu?”
Bà ngoại suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Thời của bà giao thông không phát triển, cũng chẳng có nhiều nơi để lựa chọn. Cùng lắm là mấy thị trấn ven biển hay vùng hẻo lánh thôi. Mấy cô gái đó suy nghĩ đều giống nhau cả.”
Tôi mở vòng bạn bè của Bạch Nghiên Hòa. Trước đây cô ta để công khai, giờ thì chặn tôi rồi.
Thế là tôi thong thả đăng từng chút một về tiến trình ly hôn với Bùi Tây Lăng và cuộc sống một mình của bản thân, chỉ để mình Bạch Nghiên Hòa nhìn thấy.
Con ngốc nóng vội như cô ta, chỉ cần nhìn thấy những thứ này chắc chắn sẽ không nhịn được mà đi tìm Bùi Tây Lăng xác nhận.
Bởi hơn bất kỳ ai khác, cô ta là người mong chúng tôi ly hôn nhất.
Thật ra việc ly hôn không hề thuận lợi.
Bố mẹ nhà họ Bùi không cho phép Bùi Tây Lăng ly hôn với tôi, còn bản thân anh ta thì vẫn giữ im lặng.
Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể khởi kiện ra tòa.
Nhà họ Bùi cố gắng ép truyền thông không được đưa tin, nhưng vẫn có rất nhiều người nghe được phong thanh.
Mới đó mà chỉ hai năm kể từ hôn lễ thế kỷ của chúng tôi.
Rất nhiều dự án hợp tác khi ấy còn chưa kết thúc giai đoạn đầu, chưa kể cả hai bên đều muốn gia hạn thêm hàng loạt hợp đồng.
Để ổn định thị trường chứng khoán, Bùi Tây Lăng đích thân đến nhà họ Phạm xin lỗi tôi.
Nhìn bóng dáng anh ta đứng trong đại sảnh, tôi mới chợt nhận ra sau khi kết hôn, anh ta hầu như chưa từng đặt chân đến đây.
Không ngờ lần hiếm hoi ghé thăm lại là để bàn chuyện ly hôn.
“Thế nào em mới chịu rút đơn kiện?”
Bùi Tây Lăng bình thản hỏi.
“Nhìn thấy bộ dạng của anh là tôi đã thấy buồn nôn rồi. Tôi chẳng nói có chuyện gì thì tìm luật sư đại diện của tôi sao?”
Tôi liếc quản gia một cái. Rõ ràng đã dặn không được cho anh ta vào.
Trên mặt Bùi Tây Lăng thoáng hiện vẻ nhục nhã.
Anh ta nhìn tôi thật sâu.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Vậy thì ký vào đơn ly hôn là được. Tôi chiếm của anh nhiều lắm sao? Anh là người có lỗi, tôi chỉ yêu cầu chia tài sản hợp lý, không lấy thừa dù chỉ một đồng.”
Thật ra luật sư từng nói với tôi, nếu đòi hỏi quá nhiều thì vụ kiện sẽ kéo dài nhiều năm, nên tôi chẳng thèm.
Nhưng chỉ cần lấy một nửa tài sản của Bùi Tây Lăng cũng đủ khiến anh ta tổn thất nặng nề.
Tôi mỉm cười:
“Hay thế này, anh ký ngay đi, tôi sẽ để Bạch Nghiên Hòa tự quay về bên anh.”
Đôi mắt Bùi Tây Lăng sáng lên, nhưng ngay sau đó cơn giận bùng phát.
“Cô còn dám nói không phải cô giấu cô ấy đi sao? Muốn dùng cô ấy uy hiếp tôi để cướp cổ phần và tài sản nhà họ Bùi? Đừng có nằm mơ!”
Tôi thở dài.
“Anh bị ngốc à? Anh không phải đã cho cả đống người theo dõi tôi sao? Tôi có giấu Bạch Nghiên Hòa hay không, anh không điều tra ra được chắc?”
“Tôi thật sự nghi ngờ anh không còn là Bùi Tây Lăng trước kia nữa. Có phải anh bị ai xuyên không chiếm mất thân xác rồi không?”