Chương 6
Ta kéo nàng đến bên hồ sen.
Rồi...
“Ùm!”
Ta nhảy thẳng xuống nước.
“A a a! Cứu mạng! Lý Thường Tại, mau cứu ta!”
Lý Thường Tại đứng chết trân tại chỗ như vừa bị sét đánh.
Ta giả vờ vùng vẫy.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu Lý Thường Tại cứu được ta, Hoàng thượng sẽ ban thưởng cho nàng thế nào nhỉ?
Biết đâu còn được tấn phong làm Quý Nhân.
Kỳ lạ thật.
Lý Thường Tại đang làm gì vậy?
Sao cứ đứng im không nhúc nhích?
Miệng nàng há ra rồi ngậm lại, ngậm lại rồi lại há ra.
Nàng cúi đầu nhìn hồ sen.
Lại nhìn ta.
Rồi lại nhìn hồ sen.
Lại nhìn ta.
“Ngươi... ngươi... ngươi...” Giọng nàng run rẩy đến mức sắp lạc đi. “Tôn Bất Ngữ! Đồ tiểu nhân hèn hạ!”
Hả?
Ta chẳng hiểu gì cả.
Đành liều mạng ra hiệu cho nàng.
“A a a! Ta rơi xuống nước rồi! Lý Thường Tại, mau xuống cứu ta!”
Môi nàng run cầm cập, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
Đột nhiên nàng lùi lại mấy bước, dáo dác nhìn quanh.
Thấy không có ai, nàng xoay người bỏ chạy mất dạng.
Phú Quý dẫn theo mấy thái giám và cung nữ vội vàng xuống cứu ta.
Sau khi kéo ta lên bờ, bọn họ lại vội vã rời đi.
Không bao lâu sau, Hoàng thượng cũng đến nơi.
Tề Tiêu Hành nhìn bộ dạng ướt như chuột lột của ta, trên đầu còn vướng mấy cọng rong nước, suýt nữa không nhịn được cười.
“Ngươi sao lại... thêm một lần nữa...”
Đúng lúc ấy, Phú Quý áp giải Lý Thường Tại đến trước mặt ta.
Lý Thường Tại quỳ phịch xuống đất, đầu cúi gằm.
Cả người run như cầy sấy.
“Không... không phải thần thiếp đẩy nàng ấy! Thật sự không phải! Là Duyệt Thường Tại vu oan cho thần thiếp!”
Tề Tiêu Hành đứng trước mặt hai người chúng ta, đôi mày lập tức cau chặt.
Hắn nhìn bộ dạng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì của ta.
Lại nhìn sang Lý Thường Tại đang sợ đến hồn vía lên mây.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia sáng tỏ.
Đồng thời cũng dâng lên vài phần tức giận.
Hắn quay sang ta, giọng điệu như muốn làm chủ cho ta.
“Duyệt Thường Tại, ngươi nói đi.”
Ta nghiêm nghị đáp:
“Là tự ta nhảy xuống, tuyệt đối không phải Lý Thường Tại đẩy ta.”
Tề Tiêu Hành nhìn ta, ánh mắt trở nên phức tạp.
Chẳng biết từ lúc nào đã nhiều thêm một tia thương xót.
“Trẫm biết ngươi ngây thơ thuần phác, nhưng cũng không cần phải tự làm khổ mình. Cứ nói thật đi, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi.”
“Thật sự là tự ta nhảy xuống.”
Ta tiện tay gỡ mớ rong nước trên đầu.
Mái tóc theo đó xõa tung.