Chương 5
Sau đó hắn lặng lẽ ghé sát lại, nghiêng người đến bên tai ta, hạ thấp giọng.
“Nàng có biết Thường Tại nghĩa là gì không?”
Ta lắc đầu.
“Là thường xuyên ở bên cạnh trẫm.”
“Ồ!”
Miệng ta tròn xoe.
“Hóa ra là ý đó.”
Hắn gật đầu.
“Vậy Quý Nhân nghĩa là ta là người rất quý giá, đáng giá rất nhiều bạc sao?”
“...”
Tề Tiêu Hành nhìn chằm chằm vào ta, không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, hắn vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Theo cách hiểu của nàng... vậy Phi là gì?”
Ta đáp không chút do dự:
“Là biết bay.”
“Thế Quý Phi?”
“Là quỳ mà bay.”
Khóe miệng hắn co giật.
“Vậy... Hoàng Quý Phi?”
Ta nghiêm túc đáp:
“Là dẫn theo Hoàng thượng cùng quỳ rồi bay.”
“...”
...
Ta toàn thân ướt sũng, ôm đầy ban thưởng trở về cung.
Lý Thường Tại ở cung bên cạnh sang tìm ta trò chuyện.
Giọng điệu của nàng ta hôm nay khác hẳn mọi ngày.
“Nghe nói tỷ tỷ có công cứu giá, được Hoàng thượng sắc phong làm Duyệt Thường Tại.”
Ta vừa ăn bánh ngọt vừa gật đầu.
Nàng ta bĩu môi.
“Nhảy xuống hồ... chậc chậc, cũng không sợ nhiễm phong hàn. Vì tranh một bậc vị phân mà liều đến vậy, có người đúng là lòng cao hơn trời, số mỏng hơn giấy~”
Lòng cao hơn trời!
Nàng ấy đang khen ta!
Chắc chắn là nàng ngưỡng mộ sự dũng cảm, kiên cường cùng ý chí không chịu khuất phục của ta.
Ta lập tức nở với nàng một nụ cười đầy thiện ý.
Sắc mặt nàng ta bỗng cứng đờ, nuốt khan một cái, ánh mắt chợt lảng tránh.
Do dự một hồi, nàng vẫn ưỡn ngực nói:
“Những người như chúng ta muốn tranh sủng đều dựa vào chính đạo, nào là gảy đàn, múa hát, ngâm thơ đối câu... Chậc chậc, cách của ngươi, ta thật sự không học nổi.”
Ta lập tức nắm chặt lấy tay nàng.
Thân thể nàng ta run lên bần bật, ra sức muốn rút tay về.
“Ngươi... ngươi làm gì vậy? Mau buông ta ra... cứu... cứu mạng...”
Ta càng siết chặt hơn, nước mắt rưng rưng.
Từ trước đến nay ta chưa từng gặp người phụ nữ nào hiểu ta đến thế!
Nàng ấy chỉ mới nhìn đã nhận ra ta khác người, không phải hạng tầm thường.
“Đa tạ lời khen của ngươi, sau này ta nhất định sẽ báo đáp.”
“Hả?”
“Ngươi biết bơi chứ?”
Nàng ta bị hỏi đến ngẩn người.
“... Biết.”
“Vậy thì tốt.”
“Hả?”