Thị vệ kia dừng ở hai
má đỏ bừng kiều diễm của nàng, thân thiết nói:“Vị tỷ tỷ này, không làm
thương tổn đến ngươi chứ, rất xin lỗi!”
Tô Văn Nhi vội nói không sao.
Cung tì bên cạnh cười nói:“Cố thị vệ, người cũng quá hăng hái đi, tiếp qua vài năm nữa, chỉ sợ muốn đi ngang a.”
Nàng xoay người nói với Tô Văn Nhi:“Đây là tam công tử của Thừa Viễn hầu
chúng ta hầu Cố Chiêu Cố thị vệ, mới tham gia tùy giá không bao lâu.”
Tô Văn Nhi cảm tạ, nhìn cố chiêu, lại đụng phải hắn đang mỉm cười sáng
ngời, nàng cảm thấy hoảng hốt, vội cúi đầu cáo từ bước nhanh đi.
Nàng đi quá mau, chiệc khăn được nhét vào trong tay áo liền bay ra ngoài,
nhưng không phát giác, rất nhanh chuyển qua cửa hông biến mất không thấy dạng.
Cố Chiêu kêu vài tiếng, các nàng không có quay đầu lại,