Hoàng đế phân phó
xuống lại không nghe thấy hồi đáp bèn quay đầu nhìn qua thì thấy Hoàng
Phủ Giác sắc mặt hoảng hốt, không hề chớp mắt nhìn về nơi nào đó, trong
mắt mang theo ưu thương khó nén.
Ánh mắt hoàng đế trầm xuống, nói lớn: “Lão ngũ!”
Lưu Ngọc cũng đẩy Hoàng Phủ Giác, hắn vội đứng dậy, cung kính nói : “Phụ hoàng!”
Hoàng đế nhìn bộ dáng ôn nhã tuấn dật của hắn, mềm lòng, ôn hoà nói:“ Đi tìm
tam ca ngươi, cùng nhau giám sát bọn người đưa điểm tâm lại đây.”
Hoàng Phủ Quyết tuân lệnh đi tìm thái tử.
Thái tử đang ở lầu hai, cúi đầu nhìn về hướng hai người đang đánh cờ.
Tô Nhu nhi cùng Tả Nghi Lan.
Tả Nghi Lan là trưởng nữ của Tả đại nhân. Lúc trước ông có mấy người con gái đều mất nên hai vợ chồng rất thương Tả Nghi Lan.
Thường ngày họ ít khi cho nàng ra ngoài, đối với việc dạy dỗ cũng vô cùng để ý.
Đây xem như là lần đầu nàng công khai lộ diện.
Tả Nghi Lan không phải rất đẹp, nhưng khí chất thong dong nhàn nhã, đôi mắt sáng ngời. Hơn nữa nàng còn dùng cao thoa, son phấn do Hương lâu
đặc chế làm cho làn da hơi vàng của nàng được che dấu ít nhiều .
Tuy không phải tuyệt sắc, nhưng khí chất kia cũng giúp nàng không một chút