Mùi hương kia giống như có sinh mệnh, tiến vào tim hắn, len lỏi như nước tràn đê, dần dần lan khắp toàn thân .
Sau đó, tầm mắt hắn lại dừng ở phía người đối diện mang khí thế đối lập,
khí chất như vậy làm người ta kinh ngạc, xứng đáng trên người đứng đầu
thiên hạ .
Hắn lại thấy Tô Văn Nhi nắm tay Hoàng Phủ Kha đi đến trước mặt Tô Mạt, không biết nói cái gì, cười không dứt miệng.
Hắn hỏi:“Tô Trì, ngươi đưa khăn trả lại cho muội muội ngươi chưa?”
Tô Trì ừ một tiếng, mắt liếc về hướng người đang đánh cờ .“Đã đưa .”
Thái tử lại hỏi :“Nàng không tỏ vẻ gì sao?”
Tô Trì lắc đầu, lúc này Hoàng Phủ Giác đi tới, thỉnh hắn cùng mình giám sát điểm tâm mang lên .
Thái tử liếc mắt nhìn hắn, lại làm như vô tình nhìn về phía Tô Mạt cùng Hoàng Phủ Cẩn, cười trào phúng:“ Ngũ đệ sao không cùng đi với bọn họ?”
Hoàng Phủ Giác tự nhiên hiểu được hắn muốn ám chỉ điều gì , không thèm thanh
minh, chỉ nói:“Vừa rồi Tống Kinh tìm ta thảo luận về vài điều trong
sách.”
Thái tử hừ một tiếng, quay người đi trước .
Hoàng
Phủ Giác nhìn thoáng qua, Tô Mạt đang dựa vào khuỷu tay nhị ca, trước