Lưu Vân khuyên hắn,“Tam đệ, đệ nhanh nói đi. Nói hết tất cả sự tình cho bệ hạ nghe. Người sẽ không làm khó đệ đâu.”
Lưu Niên cúi đầu, nhìn đông ngó tây nhưng không thèm mở miệng.
Hoàng đế hừ lạnh, nhìn Lưu Niên nói:“Ca ca ngươi nói ngươi không phải câm
điếc, dám ở trước mắt trẫm giở trò, coi bộ gan ngươi cũng đủ lớn.”
Lưu Niên đơn giản đưa lưng về phía hắn ngồi xuống, ôm cánh tay hờ hững.
Lưu Vân cùng Lưu Hỏa gấp gáp chạy tới, ấn hắn quỳ xuống.
Lưu Vân dập đầu nói:“Bệ hạ, tiểu đệ nô tài tuy si ngốc nhưng là đứa nhỏ đơn thuần. Lúc trước huynh đệ nô tài có nói tiền thuốc thang cho hắn là của vương gia nên trong lòng nó chỉ có duy nhất một mình vương gia, huynh
đệ nô tài cũng chỉ không đáng kể.”
Hoàng đế mặt mày lạnh lùng,
nhấm nuốt câu kia “Trong lòng chỉ có duy nhất một mình vương gia”, hình
như bị cái gì kích động, âm trầm nói: “Ngươi đã cảm thấy chỉ có vương
gia là tốt nhất, vậy trẫm cho ngươi ở lại trong cung làm danh ngự tiền