Lưu Ngọc mắt nhìn
mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tâm, hắn hầu hạ hoàng đế lâu như vậy
nên hiểu cũng nhiều, hoàng đế càng tức giận, càng là để ý lại càng thoải mái.
Lúc muốn hạ tử thủ, ông ta đều luôn nói cười hòa khí.
Thủ đoạn uy hiếp kiểu này là đơn giản nhất nhưng cũng hiệu quả nhất.
Quả nhiên Lưu Niên khuất phục , quỳ xuống bang bang dập đầu ba cái, lớn
tiếng nói:“Ta làm nô tài cho ngươi, ngươi mau thả hai ca ca ta ra!”
Hoàng đế nhướng mi:“Chờ mấy ngày nữa, ngươi lại nói cho trẫm, ai tốt nhất!”
Nói xong khoát tay chặn lại, sai người dẫn hắn đi thay quần áo, đuổi Lưu Vân, Lưu Hỏa cút đi.
Tô Mạt khó hiểu, không rõ hoàng đế có ý gì, không lẽ ông ta thật sự coi
trọng Lưu Niên? Hay là đơn giản muốn so sánh giữa ông ta Hoàng Phủ Cẩn,
ai hơn?
Hình như cũng không phải, vậy thì tại sao?
Còn có Lưu Niên nữa, lúc thì giả bộ đáng yêu, lúc thì như đứa nhỏ hư, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?
Sau khi anh em họ lui hết, hoàng đế tựa vào ngai vàng, sắc mặt thâm trầm.
Hoàng Phủ Giác tâu:“Phụ hoàng, nếu chuyện thích khách đã có kết quả , không bằng sớm một chút khởi giá hồi cung đi.”
Hoàng đế gật gật đầu, nhìn Tô Mạt, lại nhìn về phía Tống Minh Dương, hắn vẫn